[PNSTHL] Bạch Ảnh Vương Phi đệ nhất chương

Chương 1 : Thánh nữ ma giáo

_ “Thiên Sứ, muội đâu rồi?” Bạch y nữ tử đứng ngoài cửa nói vọng vào bên trong tòa tháp “mở cửa ra, cho tỷ vào”

_ “tỷ đợi muội chút” có tiếng nói nhỏ nhưng vẫn trong suốt và rõ ràng nói vọng ra ngoài từ tòa tháp. Chỉ lát sau, một hắc y thiếu nữ có mái tóc dài màu trắng đi ra từ cửa tháp. Nàng ấy là Lăng Thiên Sứ, lục tiểu thư của Phong Nguyệt sơn trang và cũng là Thánh nữ của Tình Thiên ma giáo nổi tiếng trên giang hồ khiến người người sợ hãi

_ “Đại tỷ, tỷ tìm muội có chuyện gì?”

_ “Thiên Sứ, Nguyệt nhi bỏ nhà đi chơi rồi, còn ôm theo đống châu báu của các tỷ muội nữa, muội rất ít rời phòng, có lẽ chỉ có muội là không mất châu báu thôi phải không?” nhẹ cười một cái nàng trả lời

_ “không, không bị mất mà là muội đem cho Nguyệt nhi” câu nói của nàng khiến đại tỷ nàng kinh ngạc. “Nguyệt nhi xin nên muội cho, dù sao số đó đối với muội cũng chẳng là gì, số châu báu của Tình Thiên giáo thu hằng ngày cũng không phải ít, muội đâu cần giữ khư khư số tiền đó chứ”

_ “Thiên Sứ a Thiên Sứ, muội dung túng con bé quá nên nó mới càng được thể lộng hành hơn đấy” đại tỷ nàng thở dài nói

_ “nếu nói về dung túng muội cũng chẳng bằng các tỷ, muội hằng ngày chỉ quanh quẩn trong biệt viện Anh Đào chẳng thể dung túng con bé bằng các tỷ được đâu”

_ “muội đó, sao cứ ở trong cái biệt viện toàn là cạm bẫy thế này? Đến tỷ cũng chẳng dám bước vào trong này nếu không có muội dẫn đường nữa là. Sống ở ngoài cùng các tỷ chẳng thích hơn sao mà cứ rút vào nơi thế này?”

_ “muội trời sinh tính cách là thế mà tỷ, nơi này là nơi muội có thể được an tĩnh, được làm những điều muội thích, còn có nơi này có đầy đủ phong cảnh, cây cối xinh đẹp, lại thêm những cạm bẫy kia đã giúp muội phần nào loại được những kẻ muội không thích”

_ “tỷ thật sự có cảm giác như muội đang muốn trở thành ni cô ấy”

_ “thôi được rồi mà tỷ, muội đâu muốn thành ni cô đâu, chỉ là sở thích mỗi người mỗi khác mà thôi”

_ “thôi, tỷ đi đây. Tỷ phải cho người đi tìm Nguyệt nhi nữa”

_ “được rồi, để muội gửi thư cho Tình Thiên giáo chủ luôn, nhờ ca ấy tìm giúp Nguyệt nhi”

_ “ừ, mà Thiên Sứ này, muội chẳng lẽ cứ trốn tránh tên giáo chủ họ Đường ấy hoài sao?”

_ “muội cũng không biết tỷ à, đối với muội Ngân Phi ca ca chỉ là người anh đáng kính thôi, còn lại…”

_ “ừ, tỷ biết rồi, tạm biệt muội”

_ “dạ, tỷ đi” tiễn Hạ Tuyết tỷ đi về nàng quay lại vào biệt viện. Lấy chiếc gương đồng ra nàng nhìn kỹ từng đường nét trên gương mặt, nàng đã chẳng thể nhìn ra chính bản thân mình nữa rồi, tóc bạc trắng cả đầu, làn da vàng vọt thiếu sức sống. Trốn tránh hơn 3 năm nay còn đâu? Nếu nói đến sự tình của nàng thì phải quay lại vào thời điểm 13 năm trước lúc nàng 5 tuổi.

Lúc nhỏ, nàng là một tiểu khất nhi bị người ta bỏ rơi ở ngoài đường, nàng không có phụ mẫu cũng chẳng có thân luyến để nương tựa. Nàng được Đường Ngân Phi – giáo chủ Tình Thiên ma giáo nhận làm nghĩa muội và đem nàng đến gặp Vân Tử – sư phụ của nàng cũng là trang chủ Phong Nguyệt sơn trang lúc bấy giờ – để bái sư. Nàng còn nhớ rất rõ, cái ngày mà nàng mãi không quên được, ngày đã thay đổi cuộc đời nàng…

_________________________________________________

_ “Ầm!!! Ầm!!! Ầm!!!” tiếng sấm chớp dữ dội như muốn xé nát cả bầu trời đêm lúc mưa bão, trong làn nước mưa lạnh đến tê tái tâm can là một cỗ xe ngựa đang lướt đi, hai hắc mã cường tráng phía trước cứ song phi với nhau chẳng ngừng nghĩ. Bên trong cỗ xe ngựa là một nam hài xinh đẹp ước chừng khoảng mười tuổi, ngũ quan tinh xảo, mái tóc dài buộc cao được cài một bạch ngọc trâm tầm thường nhưng khiến cho nam hài càng thêm xinh đẹp, đôi mắt khép hờ nhưng lại chẳng phải đang ngủ chỉ đơn giản là nhắm mắt để an tĩnh.Namhài đó lặng lẽ ngồi trong xe ngựa, không nhúc nhích, không mở mắt, không trò chuyện, an tĩnh đến dị thường, nhìn qua cứ khiến người ta ngỡ đó một pho tượng đồng lạnh lẽo. Thế nhưng cái tà khí vây quanh người nam hài khiến người ta biết đó là người sống, một nam hài… mà có tà khí dày đặc quanh người thật sự tựa như mộttulatừ địa ngục.

_ “thiếu chủ… có một tiểu khất nhi cản đường phía trước” người đang đánh xe bên ngoài nói vọng vào, giọng nói vô cảm

_ “tiếp tục chạy” nam hài không lạnh không nhạt nói. Người đánh xe khẽ vung roi lên định chạy tiếp thì lại nghe tiếng gọi của nam hài “khoan đã!… ngươi nói… khất nhi đó… bao nhiêu tuổi? là nam hài hay là nữ hài” giọng nói của nam hài vẫn như trước không lạnh không nhạt nhưng lại chất chứa một tia do dự

_ “dạ thưa, ước chừng ngũ hay lục tuổi, quần áo khá bẩn nên không rõ lắm nhưng hình như là một nữ hài” nghe câu trả lời của người đánh xe, nam hài khẽ trầm tư sau đó miệng nhỏ khẽ nhếch nói “đem nàng theo, đưa vào xe, ta muốn nhận nuôi nàng” người đánh xe tuân lệnh nhảy khỏi xe ôm tiểu khất nhi vào xe và giao cho nam hài.

Nhận lấy thân hình bé nhỏ của tiểu khất nhi, nét môi nam hài khẽ cong thành một đường hoàn mỹ. Cho xe chạy đi, nam hài ấy nhìn vào nho nhỏ tiểu cô nương trong lòng khẽ nói vài lời mà chỉ có cậu mới nghe thấy “ta là người đã thu nhận ngươi, ngươi sau này phải tận lực trợ giúp ta thống nhất giang hồ, phải toàn tâm toàn ý trung thành với ta, hãy nhớ rõ”

_________________________________________________

 

Tình Thiên ma giáo, ở tại sân sau khuôn viên của Tử Đằng biệt viện có một nữ hài ước chừng 15, 16 tuổi đang luyện võ, nhưng vũ khí của nàng chẳng phải đao, chẳng phải kiếm, cũng chẳng phải ngân châm độc dược mà chính là một cuộn kim chỉ, thân ảnh nhỏ bé bay nhảy khắp trời bỗng khẽ dừng lại, thu hồi Hoa Ảnh Châm, nữ hài khẽ mở miệng

_ “Ngân Phi ca, chúc mừng huynh đã trở thành Tình Thiên giáo chủ” giọng nói nhẹ nhàng lãnh cảm, nói lời chúc mừng tựa như lời nói bình thường.

Namnhân vận y bào màu đen hoa văn đỏ đứng ở trong hành lang khẽ cười nhẹ

_ “Tử Chi, muội vẫn như ngày nào, vẫn lãnh cảm như thế” bước đến cạnh bên nữ nhân tên Tử Chi, Đường Ngân Phi đem nàng vào trong đình viện, cả hai cùng nhấm nháp chén trà thơm.

_ “sao rồi? muội đến giao lưu với thương lái Hương Hà quốc có thu được kết quả gì không?”

_ “tốt lắm, Paulus đã đồng ý sẽ giúp đỡ cho Tình Thiên giáo chúng ta, họ bảo rằng Tình Thiên giáo có đủ điều kiện thuận lợi giúp cho thương buôn Hương Hà quốc kiếm lời hơn so với những phe trung gian khác nên họ sẽ buôn bán độc quyền với giáo chúng ta”

_ “Paulus đúng là kẻ thức thời, hắn biết rõ Tình Thiên ma giáo ở ngũ đại quốc buôn bán rất phát đạt nên liền thuận buồm theo gió đi theo chúng ta kiếm lời” nam nhân cười khẩy “bỏ qua chuyện đó, Tử Chi, muội đã 15 tuổi rồi, ở Tình Thiên ma giáo muội sống đã hơn 10 năm, vả lại muội cũng là người trợ giúp huynh lên làm giáo chủ nên huynh nghĩ… cũng đã đến lúc muội được phong chức rồi” Ngân Phi cười tươi nhìn ái nhân mà bao lâu mình yêu mến.

Cái ngày mưa 10 năm về trước khi đem Tử Chi về ma giáo hắn đã định huấn luyện Tử Chi thành cánh tay đắc lực cho mình để có thể giúp bản thân bước lên vị trí giáo chủ, nhưng mà, trời đúng là trêu ngươi lòng người, hắn không ngờ, kẻ mà mình định huấn luyện thành tâm phúc lại từ từ chiếm mất trái tim hắn, làm cho hắn ngày đêm mong nhớ. Khi biết rõ phân lượng tình cảm trong lòng hắn đã thề, phải càng sớm càng tốt tiêu diệt những kẻ ngáng đường hắn bước lên ngôi giáo chủ để có thể chính thức bày tỏ tâm tình với nàng. Và hôm nay, cái ngày mà hắn vừa trở thành giáo chủ liền chạy đến nơi ở của nàng để có thể gặp nàng,cho nàng biết tình cảm trong lòng hắn, cho nàng cái danh phận trong giáo để hắn có thể đường đường chính chính mà ở cạnh nàng.

_ “muội không cần phong chức, muội chỉ báo đáp ơn cưu mang, dạy dỗ của huynh, nay huynh đã trở thành giáo chủ, thì muội rời giáo cũng vừa rồi” nhấp ngụm trà, nàng nói ra lời khiến hắn sợ nhất

_ “ta không cho phép muội đi, muội là người ta mang về, muội là người thuộc về ta, ta không cho muội đi thì muội đừng hòng rời khỏi nơi này” âm trầm, băng lãnh, bá đạo là tính cách của hắn, hắn tuyệt không để nàng rời khỏi vòng tay của hắn, tuyệt đối không thể!

_ “vì cái gì giữ muội lại? muội đã nói trước với huynh rằng sau khi trợ giúp huynh hoàn thành tâm nguyện sẽ rời đi sao?” vươn mắt nhìn vào Đường Ngân Phi cô hỏi

_ “tâm nguyện của ta đã hoàn thành nhưng mong ước của ta chưa được thực hiện”

_ “mong ước?”

_ “chính là muội, Tử Chi, mong ước của ta chính là được cùng muội, Trúc Tử Chi trở thành ái nhân, trở thành phu thê, trọn đời trọn kiếp bên nhau!” lời bày tỏ tâm tình của giáo chủ ma giáo sau 10 năm đã được thốt ra như thế.

Nàng sau khi nghe lời tỏ tình của Ngân Phi thì trầm mặc khá lâu liền xoay người bước ra khỏi đình viện, quay lưng lại với Ngân Phi

_ “xin lỗi huynh, Ngân Phi, muội chưa có dự định sẽ thành thân… nên… muội nghĩ muội sẽ rời giáo đến định cư ở Phong Nguyệt sơn trang, nơi đó có các sư huynh muội của muội, còn chuyện của huynh và muội… có lẽ để sau hãy nói” nói rồi nàng phi thân biến mất

_ “Trúc Tử Chi! cho dù muội có suy nghĩ 1 ngày, 1 tuần, 1 tháng, 1 năm hay là cả trọn đời huynh cũng sẽ đợi muội, nên nhớ, trọn kiếp này huynh đều chỉ yêu thương một mình muội, muội sẽ mãi mãi là thánh cô của Tình Thiên ma giáo, là nữ nhân mà Đường Ngân Phi ta yêu quý nhất!” thân ảnh đã đi xa rồi mà bóng nam nhân đó vẫn cứ nhìn theo hướng nàng rời đi, một cách âu yếm, một cách cô liêu…

_________________________________________________

 

Kể từ lần đó, có tin nổi lên, giáo chủ Tình Thiên ma giáo yêu mến Thánh nữ của giáo – Trúc Tử Chi nhưng bị nàng từ chối liền thề rằng suốt đời này sẽ không đàm chuyện luyến ái nữa, quyết tâm thủ thân như ngọc vì hồng nhan. Đồng thời cũng tuyên bố, nếu có bất cứ ai dám làm khó dễ Phong Nguyệt sơn trang, nơi ở của Trúc Tử cô nương sẽ chính thức bị Tình Thiên ma giáo đuổi giết, giang hồ võ lâm nhân sĩ tuy ghét cay ghét đắng Tình Thiên ma giáo tàn ác, vô tình nhưng cũng vì cái tính mạng cho cả nhà nên cũng chẳng dám động vào, kiếm khắp thế gian này cũng chẳng có ai dám đối đầu với Tình Thiên ma giáo thế lực kinh người, thao túng toàn bộ thương hải

Riêng Tử Chi, sau khi rời khỏi Tình Thiên ma giáo nàng trở về Phong Nguyệt sơn trang, đổi tên thành Lăng Thiên Sứ, lấy theo họ của sư mẫu nàng và tên Thiên Sứ là do nàng trong một lần lấy đi giao thương với ngoại quốc biết được truyền thuyết về Thiên Sứ rất thích thú nên liền lấy tên đó.

Chỉ là bản thân nàng sau nhiều đêm mất ngủ vì chuyện tình của Tình Thiên ma giáo cũng như chuyện tình của Ngân Phi và nàng, liền một đêm bạch phát, từ tóc đen mượt mà giờ trở thành tóc trắng bạc. Các tỷ muội huynh đệ của Phong Nguyệt sơn trang vốn định chữa cho nàng nhưng nàng nghĩ chữa hay không cũng chả sao nên liền từ chối.

_____________________________________________________________

Đệ nhất chương Thánh nữ ma giáo hoàn

Cập nhật thông tin

Ta được ủy thác của nam nhân duy nhất ở cái sơn trang này – Lãnh  Tử Phong là sắp xếp lại thứ tự các tỷ muội

Đại – Lăng Thiên Sứ

Nhị – Hạ Tuyết

Tam – Hàn Ngọc Linh

Tứ -Linh Tiểu Tiên

Ngũ – Lãnh Tử Phong

Lục – Hàn Nguyệt

Thất – Tiếu Nguyệt

Bát – Thiên Dạ Nguyệt

Cửu – Tiểu Y Thần

Thập – Dạ Nguyệt

Còn lại bấy nhiêu vị trí mọi người cứ chọn đi, vị trí còn lại ta sẽ làm, được chứ ^^

Ngoài ra những người đã viết truyện thì ta gợi ý là các nàng nên sửa lại hoặc del để viết lại nội dung vẫn thế chỉ là tình tiết và những thứ khác sẽ thay đổi rất lớn

_________________________________________________

Hệ Liệt Cửu Chi : Tiểu Y Thần

Thể loại: HE, Sủng….xin lỗi các tỷ tỷ và Phong ca, muội không biết Đam Mĩ, Bách hợp, là gì !!!

Tên họ của nữ chính: Tiểu Y Thần

Tên họ của nam chính: Minh Tử Quân Thiên (thường gọi Quân Thiên)

Nghề nghiệp nữ chính: Là cửu muội muội của Phong Nguyệt sơn trang, làm đủ thứ, giỏi nhất là chế dược, chữa bệnh nên thường được gọi là Tiểu Thần Y thay vì cái tên Tiểu Y Thần (Tiểu Thần Y là do nam chính gọi thế, lí do tiết lộ sau)

Nghề nghiệp nam chính: điều này là bí mật, sẽ tiết lộ trong truyện.

Tính cách nữ chính: Phá đại hạng phá, thỉnh thoảng thông minh, thỉnh thoảng ngốc nghếch. Là nữ nhi bình thường, không phải là đại mỹ nhân như các tỷ nhưng rất có duyên. Tính tình chính trực, ghét chuyện bất công, là người ồn ào nhưng ghét nhất ai ồn ào lúc không nên ồn ào. Ngoài ra, Tiểu Y Thần còn là người nắng mưa, dễ gắt nhưng cũng dễ trở nên trẻ con,…

Tính cách nam chính: Bí ẩn, lạ lùng, nam tính,… (đúc kết từ những lần chạm trán), giỏi võ công, biết thổi tiêu cực hay…

Vũ khí nữ chính dùng: Kiếm rèn từ tên thợ rèn xấu số, suýt chết vì đọc của đại tỷ, bộ cung tên được tặng.

Vũ khí nam chính: Bảo kiếm Chân Dương, phi tiêu.

Nội dung tình tiết: Tiểu Y Thần cứu chữa cho Quân Thiên bị thương khi vô tình thấy hắn trong nhạc viện riêng của mình. (nói là cứu nhưng chỉ là băng bó tạm thời). Nàng vô tình ngủ quên, khi tỉnh lại không thấy hắn đâu nữa. Sau này vì đến *viện riêng của P ca* vô tình gặp lại.

Nhân vật phụ thì có nhiều

[PNHL] – [Chi thất] – Tiếu Nguyệt – Chương 2

“Hồng trần có lắm điều buồn cười,
Si tình lại là điều nhàm chán nhất!
Tự cao tự đại thì sao?
Cuộc đời này vẫn còn dang dở
Tâm cũng đã không còn chỗ vướng bận,
Sao không đổi lấy nửa đời tiếu dao?
  Đọc tiếp

[PNHL] – [PL] – Chương 2.1

 

Nàng ngủ đó, nguyên cả một đêm dài. Lạnh lẽo, nàng chưa từng chịu những cơn lạnh như vậy, đây là lần đầu tiên.

Buổi sớm khi thức dậy, việc đầu tiên là thò đầu ra nhìn xung quanh, không ai cả, liền tiếp tục lên đường. Ý, nhưng mà trước đó phải tắm một cái. Liền theo đường cũ mà đi, nhưng mà, sao lại bị lạc thế này? Rốt cuộc là cấp độ mù đường của nàng là bao nhiêu a?

Nàng đi mãi, đi mãi đến khi nghe tiếng suối róc rách rất vui tai, liền nhanh chạy đến đó, nhưng mà giữa đường lại thấy một hắc y đang nhắm mắt dưỡng thần. Hảo tuấn mỹ, hảo yêu mị~

Đôi mắt nàng bỗng sáng rực lên, đầy ngôi sao trong đáy mắt. Khẽ cười, thật soái nha, nàng muốn hắn!

Nhưng mà, như thế không phải thục nữ!

Nàng từ khi nào là thục nữ? Nàng không phải, mãi mãi không phải thục nữ!

Haha, nam nhân đó tuấn mỹ như vậy, nếu không đánh dấu một cái sẽ rất tiếc nha

Nhưng đánh dấu như thế nào đây?

Thế là nàng liền chống cằm suy ngẫm, rốt cuộc phải làm sao đây?

A, nếu đại tỷ ở đây thì sẽ làm  gì ta? Đúng rồi, là cướp sắc, là cưỡng hôn nha~

Thế là không nhanh không chậm, nàng tiến tới gần nam tử tuấn mỹ đó.

Nhìn hắn say đắm, quyết định nàng sẽ cưỡng hôn hắn

Liền đặt đôi môi của mình lên đôi môi thô cứng của hắn, từ từ đưa lưỡi đi vào chọc hắn. Rồi mỉm cười chuẩn bị đưa môi đi khỏi môi hắn, tay liền bị hắn giữ lấy, môi hắn tiếp tục áp lên đôi môi anh đào của nàng, cứ thế hôn nàng, dây dưa với nàng…

.

.

P/s: Hiện tại đang bùn T_T nên chỉ viết đc ngang đó à T_T tối nếu rảnh sẽ tiếp tục nha~

[PNHL] – [BT] – Chương 2.1

Hắn đang suy nghĩ thì bị tiếng bước chân làm cắt đứt dòng suy nghĩ. Quay người lại, là một hắc y, hắn gật đầu

– Chủ nhân!- hắc y cúi xuống hành lễ

– Chuyện gì?- hắn lạnh lùng hỏi

– Có một vụ làm ăn, người đó chỉ đích danh ngài!- hắc y kính cẩn trả lời

– Hảo, mai ta sẽ xuất trang, lúc đó hẵng tính!- hắn gật đầu

Hắc y sau khi báo cáo xong liền dùng khinh công biến mất trong màn đêm tăm tối. Hắn ở đấy cười, lại trở thành một đại ma đầu trong mắt người khác – Lâu chủ Thiên Nguyệt Lâu- Hàn  Băng Phong cũng đã đến lúc trở về.

Nhắm mắt hít thở một cái tiêu sái bước vào phòng…

.

.

Đêm. Cô tịch. Tiếng sáo vang lên, say đắm lòng người….

….

Sớm, gió thu nhẹ lùa vào trong phòng. Nam tử đang yên bình giấc ngủ chợt tỉnh dậy, nhìn ngoài trời thì vung tay một cái, đi khỏi giường. Thay bạch y tao nhã cùng với đeo một chiếc mặt nạ khiến hắn trở nên bí ẩn.

Mở cửa đi ra khỏi Thiên Nguyệt viện…

.

.

Đại sảnh vẫn nhốn nháo như mọi ngày. Hắn bước vào, mang theo một luồng khí mát của mùa thu, không gian ngưng lại, tất cả mọi người trong đại sảnh nhìn chằm chằm vào hắn có chút bất động. Lúc nào cũng vậy, khi hắn đeo vào chiếc mặt nạ này, là lúc hắn xuất trang, cũng là lúc mà mọi người không thích nhất

– Ngũ đệ bái kiếu đại tỷ, nhị tỷ, tam tỷ, tứ tỷ!- hắn cúi người chào

– Phong Phong, ngươi đi sao?- tứ tỷ – Thiên Dạ Nguyệt lên tiếng

– Ân, đã 1 năm đệ không màng đến giang hồ, cũng là lúc đệ nên trở về, không thể cứ trốn tránh nơi này mãi!- hắn lên tiếng

Tất cả các nữ nhân ở trong đại sảnh khẽ thở dài, đệ đệ/ca ca của họ rất kiên quyết, một khi muốn đi thì tuyệt không bất kì ai có thể khiến đệ ấy/huynh ấy ở lại.

– Thôi được, Tiểu  Phong, ngươi nên tự bảo trọng mình!- tam tỷ – Hàn Ngọc Linh lên tiếng

– Cảm tạ tỷ tỷ, tỷ cũng nên trở về tiếp quản lâu của mình đi!- hắn cười nhẹ

– Ca ca, muội muốn đi theo huynh a~- tứ vị tiểu thư cùng lên tiếng

Hắn giật mình nhìn bốn tiểu muội mình mà có chút sầu não. Tụi nó đòi đi với hắn? Lần này có phải là muốn xem kịch hay?

– Hử?- hắn nhíu mày hỏi

– Ca ca tuấn tú của muội, muội muốn đi cùng ca a~- tiểu Sứ nhi lên tiếng, nũng nịu khiến hắn không khỏi nổi da gà

– Ca ca a~ ta cũng muốn xuất trang với ca~- thất muội – Tử Nguyệt nhìn hắn với đôi mắt cầu xin

– Muội cũng thế a~- Hàn  Linh chớp chớp con mắt vô tội nhìn hắn

– Muội muốn ăn a~- Linh Tiểu  Tiên nhìn hắn với đôi mắt đầy sao sáng

Nhìn bản thân lại nhìn tứ vị muội muội, lần này, hắn khổ rồi!

.

.

Ta bù sau nhé =))

[PNHL] – [BT] – Chương 1.2

Hắn nhíu mày, đẩy cửa vào bên trong. Căn phòng vẫn thế, nhưng mà… người đi đâu rồi? Tiểu Nguyệt nhi không phải đã đến đại sảnh chứ? Nhưng mà… nếu vậy hắn phải gặp muội ấy

Mày kiếm chợt nhíu lại tỏ vẻ không vừa ý…

– Tiểu thư đâu?- hắn lạnh lùng âm trầm lên tiếng

– A…- lão quản gia giật mình, cầu trời khấn phật

Cảm thấy bọn họ đang giấu mình điều gì. Hắn tỏ vẻ không vui, quay người ngồi xuống bàn. Chợt thấy một phong thư được đặt ngay ngắn trên bàn.

Hắn mở phong thư ra, càng đọc khuôn mặt hắn càng đen sì.

Tức giận!

Hảo tức giận!

Tất cả mọi người trong Nguyệt viện thấy ngũ thiếu gia thường ngày điềm đạm nay lại tức giận như vậy có chút sợ hãi…

.

.

Nhanh chóng đến phòng mình, hắn chợt thở dài, ngân phiếu, bạc của hắn dùng để ngao du thiên hạ cùng đi đại hội võ lâm chuẩn bị trước lại bị nó đem đi mất rồi.

Hắn đến đại sảnh, tỷ tỷ và muội muội vẫn như vậy, yên yên ổn ổn ngồi uống trà. Có chút chán nản

– Đại tỷ, nguy rồi!- hắn không suy nghĩ nữa, nhanh chóng lên tiếng

– Hửm? Phong nhi, bình tĩnh, ngồi xuống uống trà cái nào, không có chuyện gì quan trọng đâu – nói rồi nhìn hắn cau mày – Tỷ bảo đệ đi đánh thức Nguyệt nhi mà!

– A, đây chính là điều đệ muốn báo a!- lục y nhăn mày cầm tách trà mà nha hoàn dâng lên uống một hơi

– Chuyện gì?- Tuyết Tử cau mày, rốt cuộc là chuyện gì mà lục đệ của nàng hối hả như vậy

– Nguyệt nhi trốn khỏi sơn trang rồi!- nhàn nhã nói từng chữ một, chỉ 7 chữ nhưng mà giống như sét động trời – Nó vơ hết bạc của tỷ đệ, huynh muội chúng ta trốn theo luôn!- câu thứ nhất sát thương không bằng câu thứ hai nha~

Thế là 8 cái người nhàn nhã kia đều bật dậy, nhanh chóng trở về phòng. A ha, một lát sau khi trở lại ai ai cũng tức giận, lục y thầm cười nghĩ “Gì họ cũng đang chửi mắng  Nguyệt nhi”

Bạch y nữ tử – cũng là đại tiểu thư của  Phong Nguyệt sơn trang- Hoa Tuyết Tử phất tay một cái, liền một nhóm hắc y xuất hiện – Mau chóng tìm thập tiểu thư về, nó không thích liền cưỡng ép, cưỡng ép không được, lấy dây trói lại đem về đây. Không được làm nó thương tổn một sợi tóc!

Đám hắc y nhanh chóng đi khỏi đó, mệnh lệnh đã ban, nhanh chóng phục tùng chính là thói quen của các hắc y đi theo người đại tiểu thư – Hoa Tuyết Tử- đệ nhất độc y gian thương nổi danh thiên hạ này…

Bên trong, ai ai cũng có phần tức giận nhưng mà họ cũng có sự lo lắng đan xen, với nội lực cùng võ công mèo cào mà con bé học, liệu đánh thắng được ai? Thổ phỉ? Tạm cho qua nha. Cao thủ? Xin lỗi, không có cơ đâu… Vì vậy, đấy chính là điều mà họ lo nhất

.

.

Tối, hắn đứng trong Thiên Nguyệt viện của mình nhìn lên trời.

Trăng đêm nay rất sáng, sáng đến rạng ngời.

Hắn chợt cười khẽ, nàng đã hạ sinh một tiểu nhi tử với  Thiên Diệp rồi? Nàng sẽ vui chăng?

Hắn như muốn bật khóc, nhưng, nước mắt của hắn đã khô cạn rồi, khóc? Hắn có thể nữa ư?

Có lẽ là hắn nên đi khỏi sơn trang 1 chuyến để lại tĩnh tâm…

Vả lại công việc cũng nên tiếp tục, không thể cứ đình trệ thế này mãi….

[PNHL] – HKVP – chương 1.1

CHƯƠNG I.I. LẦN ĐẦU GẶP GỠ

                             Này, hôm nay Hàn Linh cô nương sẽ biểu diễn ở Ngọc Xuân lâu đấy. – khách qua đường Ất nói.

–                             Thật vậy sao? Ta phải thu xếp nhanh rồi tới đó giành chỗ tốt mới được. Phải biết rằng để xem được Hàn Linh cô nương biểu diễn là rất khó nha. – khách qua đường Giáp hưởng ứng.

Tại Yến Diệp thành – kinh đô của Hoa Minh quốc hôm nay vô cùng náo nhiệt và lung linh đèn hoa. Hỏi tại sao lại náo nhiệt ư? Vì hôm nay là rằm tháng giêng nha, theo thông tục mọi năm thì tại Yến Diệp thành sẽ được diễn ra Thiên Duyên hội – còn được gọi là lễ tơ hồng vì nó sẽ se duyên cho các nam nữ hữu tình. Đặc biệt, năm nay trong thành càng đông đúc và nhộn nhịp hơn mọi năm vì một lý do,  đó là thưởng thức Hàn Linh cô nương hiến vũ tại Ngọc Xuân lâu- kinh thành đệ nhất thanh lâu. Vậy Hàn Linh cô nương là ai? Câu trả lời chính là: nàng được mọi người xưng là đệ nhất hoa khôi của tứ quốc với một điệu vũ đã làm say đắm bao người, giọng hát thánh thót ngọt ngào làm các đấng nam nhân càng thêm ngưỡng mộ. tuy nàng mới treo bài danh gần một năm nay nhưng danh tiếng của nàng thì không ai sánh bằng, nàng luôn  đeo mạn sa mỏng và có những qui định rất đặc biệt, tỷ như: nàng chỉ lên đài biểu diễn mỗi 15 hàng tháng và không bao giờ tiếp khách nhân. Chính điều này đã làm nàng trở nên đặc biệt và nổi tiếng.

–                            Tam tiểu thư, đã đến giờ rồi. Thất tiểu thư mời người đến chính sảnh . – nha hoàn Tú nhi bước vào nói.

–                            Ừ, ta biết rồi. nói với thất tiểu thư ta sẽ ra ngay. – một hoàng y nữ tử đầu được vấn đơn giản trên tóc chỉ cài hai cây trâm bạch ngọc, khuôn mặt diễm lệ, thanh tú, đôi mắt phượng khẽ lây động đáp lại nha hoàn của mình. Vừa nói nàng vừa kéo mạn sa che lại khuôn mặt của mình rồi từ từ bước ra khỏi phòng. Hoàng y nữ tử đó chính là người ai ai cũng biết – Hàn Linh cô nương hay còn thân phận khác chính là Hàn Ngọc Linh, tam tiểu thư của Phong Nguyệt sơn trang lừng danh thiên hạ.

–                            Oa, tam tỷ, hôm nay tỷ thật xinh đẹp nha, thật là động lòng người mà, muội mà là nam nhân nhất định sẽ lấy tỷ làm vợ nga. – một tử y cô nương phóng tới trong lòng Ngọc Linh, vừa nói vừa cọ vào người cô giống như một chú mèo nhỏ dễ thương.

–                            Thất muội chỉ khéo dỗ ngọt tỷ thôi. Hôm nay muội lại kiếm không ít nhỉ? – Ngọc Linh cười duyên nhìn thất muội của mình –  Tử Nguyệt, tú bà giấu mặt của Ngọc Xuân lâu này. Nàng vừa nói vừa cùng Tử Nguyệt dọc theo hành lang hướng sảnh đường đi tới.

–                            Nam Cung huynh, lâu lâu cũng phải ra ngoài thư giãn chứ, đừng có suốt ngày ở trong doanh trại đối mặt với đám binh lính của huynh nữa, chán chết đi được. – trong một nhã gian, một nam tử đang nói chuyện trong lời nói mang đầy ý cười và hứng thú – Huynh cũng may mắn thật đó, lần đầu tiên đến Ngọc Xuân lâu liền có cơ hội thưởng thức Hàn Linh cô nương biểu diễn rồi, phải biết cô nương ấy là đệ nhất hoa khôi ở tứ quốc này và là đầu bài ở đây đấy, là tài nữ hiếm thấy… nhưng muốn xem cô nương ấy biểu diễn thì không dễ chút nào, huynh thật là diễm phúc nha.

–                            Huynh có cần khen ngợi phô trương vậy không? Huynh nói nãy giờ thì cô ta cũng chỉ là một nữ tử thanh lâu mà thôi. – một giọng nói băng lãnh vang lên.

[PNHL] (YMTTP) Chương 2

Chương 2

 

 

         Dạ Nguyệt im lặng, trên khuôn mặt trắng nộn không hề có nửa điểm biểu hiện, chỉ có đôi mắt khẽ lay động…run run. Phong Phong nói thế là sao? Nàng đã định rồi, cả cuộc đời này nàng cùng Tuyết hoa hồng mai cũng vĩnh viễn chỉ có thể thuộc về duy nhất một người, duy nhất Gia Cát Khánh Minh mà thôi.

– Tuyết hoa hồng mai sớm đã không còn rồi.

 

– Đúng, Tuyết hoa hồng mai của Gia Cát Khánh Minh chính là đã không còn rồi. Đọc tiếp

[PNHL] – [BT] – Chương 1.1

Sáng sớm trời thu trong veo, gió nhè nhẹ thổi qua lục y nam tử. Nhìn từ xa bóng hắn rất cô độc.  Hắn có được danh thế thì sao? Hắn đẹp thì sao? Hắn giàu có thì sao? Đến cuối cùng người hắn yêu cũng không thuộc về hắn…

Đôi mắt hắn có chút đau xót rồi nhanh chóng biến mất. Hắn cũng không thể vì một nữ nhân mà đau lòng được

Một lát sau, bước chân vội vã của quản gia tiểu viện hắn bước vào, cung kính đưa hắn thiệp đỏ

Hắn liếc mắt, cầm lấy, bên trong rồng bay phượng múa hai tên “Thiên Diệp” cùng với “Linh Ngọc”, hắn khẽ thở dài, nàng vẫn không chọn hắn mà chọn nam nhân đó. Nàng vẫn không tin hắn mà tin nam nhân đó…

Quản gia theo hắn đã lâu đương nhiên biết chủ tử mình bây giờ muốn được yên tĩnh, liền nhanh chóng đi khỏi đó. Để lại cô độc một nam nhân, bỗng lệ hắn rơi… Hắn đây là lần đầu tiên khóc, khóc vì nàng…

.

.

Ba năm sau…

Giang hồ nổi tiếng  Lãnh băng tâm công tử, nữ nhân thiên hạ một khi động lòng với chàng công tử này liền đau lòng đến khôn nguôi. Đã có nhiều tin đồn hắn là đoạn tụ, nhưng liệu đoạn tụ nào tàn nhẫn như vậy? Chưa có, bởi vậy, dù không gần nữ sắc nhưng hắn cũng không bị xem là đoạn tụ.

Từ ba nằm trước, khi nàng lấy Thiên Diệp cũng là lúc tâm hắn đánh mất, cũng là lúc Thiên Nguyệt Lâu ra đời. Từ đó, lâu chủ Thiên Nguyệt Lâu – Hàn  Băng Phong nổi danh ác ma trên thiên hạ.

Bên cạnh đó, với danh tiếng  Lãnh Tử Phong công tử – các chủ Phong Dạ các cũng nổi danh như cồn

Nhưng có ai biết, cả hai thân phận đó đều là cùng một người chính là lục y nam tử cô độc ba năm trước đó đã rơi lệ vì một thiệp đỏ?

Đại điện Phong Nguyệt sơn trang vẫn như mọi người, ồn ào nhốn nháo đến mức mà nhiều khi hắn muốn trốn buổi gặp nhau mỗi sáng như thế  này. Hắn là nam nhân duy nhất trong sơn trang nha >< Cũng không phải đầu, cũng không cuối, lại ngay chính giữa – Ngũ thiếu gia ==!

– Phong nhi!- một giọng trong trẻo vang lên gọi hắn

– Đại tỷ, đừng gọi ta là Phong nhi, nghe giống nữ nhân lắm!- hắn lên tiếng cau mày, tứ vị tỷ tỷ của hắn mỗi người một kiểu gọi tên hắn khiến nhiều người nghe tưởng nhầm là một nữ nhân

– Ân, ta sẽ thay đổi sau. Ngươi mau gọi tiểu thập đến đi!- Hoa Tuyết  Tử ra lệnh

Lục y nhanh chóng đi khỏi đại sảnh, tiêu sái là thế nhưng tâm hắn liệu có như vậy? Hắn đã có 3 năm nhưng vẫn không quên được nàng. A, thôi nhanh đến gọi tiểu  Nguyệt nhi tỉnh dậy

.

.

Mỗi người trong sơn trang đều có một tiểu viện riêng của bản thân, tùy theo sở thích để sắp xếp. Tiểu viện của Nguyệt nhi đầy mùi thảo dược, con bé từ nhỏ đã theo y dược, trái với đại tỷ chuyên chế độc dược thì nó thường xuyên chế giải dược. Dù là độc của đại tỷ hai thập đại kỳ độc, chỉ cần nó thích liền có giải dược.

Mỗi khi bước vào tiểu viện của Nguyệt nhi, hắn luôn cảm thấy có chút thanh thản, có lẽ là mùi thảo dược giúp chăng?

Tất cả gia nhân lẫn nha hoàn khi thấy ngũ thiếu gia bước vào liền cúi chào, không ai nói gì, chỉ im lặng. Họ biết rõ, sáng nào nếu tiểu thư dậy không kịp, liền thiếu gia sẽ đến.

Nhưng mà… hôm nay, thật sự ngàn vạn lần thiếu gia đừng bước vào nha…

Nhìn đám gia nhân có chút hoảng loạn, hắn khó hiểu. Lão quản gia luôn theo Nguyệt nhi lại lấy ống tay áo chấm chấm mồ hôi khi hắn đến gần cửa phòng. Cuối cùng là chuyện gì a?

 

.

.

P/s: Đi ngủ đây =)) Có gì hôm sau lại tiếp tục viết 😀

[PNHL] – [TN] – Chương 1

Chương 1: Lỗ nặng

_ Thập muội!

Một tiếng rống thất thanh phát ra từ Song Nguyệt các, người đó không ai khác chính là thất tiểu thư của Phong Nguyệt sơn trang, Phong Tử Nguyệt!

Ngân phiếu, ngân phiếu của nàng! Một vạn lượng bạc…Đó là công sức nàng thâu đồ từ nhà tể tướng hai hôm trước đây mà. Nàng còn chưa kịp cất giấu! TT^TT. Nguyệt nhi, nếu có cướp thì cướp của ngũ ca được rồi, huynh ấy giàu thế mà muội không hốt hết, tỷ tỷ vốn nghèo tại sao muội nỡ…

Quá nóng giận, Tử Nguyệt đã phạm phải một sai lầm chết người. Một luồng chưởng phong được tung ra trong cơn tức giận, và đích đến của chưởng đó là…

Đọc tiếp

[PNHL] – [PL] – Chương 1.2

Nàng đi mãi, đi mãi vào bên trong. A, càng vào bên trong sao nàng cảm thấy càng giống như trở về vậy nhỉ? A, chắc không phải đâu, đây là đường ra rồi. Haha, dù không có người dẫn đường như ta vẫn đi được nha~

Cứ đi vậy, trời sập tối, nàng cau mày, tối rồi, gần đây mong là có suối nha, để tắm một cái lại đi kiếm chỗ ngủ. Không phụ lòng mong đợi, nàng lại tìm được một con suối nhỏ, từ từ thoát y phục leo xuống suối tắm một lát rồi nhanh lên bờ. Đảo mắt qua, đảo mắt lại, đầu kia có đốm sáng, không biết kẻ ngu ngốc nào muốn đến  Phong Nguyệt sơn trang vậy nhỉ?

Thế là men theo con đường đi đến chỗ đống lửa đỏ rực đó. Trước mắt Nguyệt nhi là một nhóm người bặm trợn, cái lũ này muốn đến sơn trang cướp bí tịch hay là bạc?

– A, các vị, cho hỏi tại sao các vị lại đến sơn trang này?- nàng ngây ngô lên tiếng hỏi một trung nam tử

– Ngươi giả ngu? Chẳng phải ai cũng lên đây để tìm viên Hoàn hồn đơn và Tuyệt mệnh đơn sao?- trung nam tử cáu bẳn quát, hắn bực bội vì mãi không tìm đến đích tới

– Hoàn hồn đơn? Tuyệt mệnh đơn?- có chút khó hiểu, từ khi nào ở sơn trang nàng lại có hai loại dược này vậy nhỉ?

– Hoàn hồn đơn là viên linh đơn giúp người chết sống lại còn tuyệt mệnh đơn là viên linh đơn chỉ cần uống là tắc tử. Nếu ai có hai viên linh đơn đó sẽ là vô địch thiên hạ!- một trung nam tử thấy nàng ngây ngơ liền giải thích

Nàng khẽ cười, lũ người này già rồi mà ngu đến vậy ư? Nếu như có hai viên linh đơn đó, liệu sơn trang có để tin này tung ra mà không sử dụng? Mà quan trọng là sơn trang làm gì có hai viên linh đan đó chứ? Nàng cùng đại tỷ luyện thuốc đương nhiên biết, có thể đại tỷ có Tuyệt mệnh đơn đi, nhưng Hoàn hồn đơn thuộc giải dược nha, mà giải dược lại thuộc quyền của nàng, đến nàng còn không có thì đào đâu ra cho họ có vậy?

– Thúc thúc này, cho ta hỏi đường đi ra khỏi sơn trang này!- nàng lên tiếng, haizz, cứ để lũ ngốc này đi đến chết vì không tìm được đường luôn đi

– Ngươi muốn ra khỏi sơn trang này?- đám trung niên đó có chút kinh ngạc nhưng sau đó mặt ai đều sa sầm – Có phải hay không ngươi cướp được hai loại linh đan đó muốn làm của riêng?

Nàng khẽ cười khi nghe câu nói nghi hoặc đó, ôi…

– Haha, nếu ta có thì sao nào?- nàng lên tiếng trêu chọc

– Vậy thì chết đi!- một lão trung nam tử rút kiếm nhanh chóng hướng nàng mà đâm

A, người này công lực cường đại nha, ta… ta… sợ hãi, nhanh chóng bỏ đi thôi….

Liền dùng “lăng ba vi bộ” nàng học được từ các tỷ tỷ chạy khỏi đó, đằng sau đám trung nam tử cũng sử dụng khinh công đuổi theo. Mặc dù nàng võ công không bằng ai nhưng mà thật lòng nhé, chạy trốn của nàng chỉ thua thần thâu tỷ tỷ của mình, còn lại chẳng ai bằng nàng đâu nhé

Oái, có một trung nam tử sắp đến gần rồi, hắn ta có khi nào là một thần thâu? Nhưng mà dù là thần thâu cũng không thể nhanh đến vậy. Nhưng mà, nghi hoặc này để đó sau này tự tìm cách trả lời, giờ lẩn trốn là quan trọng…

Rút trong túi bên ngươi một ít bột phần, thầm nhìn trời cười lạnh cầu phúc cho đám người đuổi theo này…

Bột phấn đó là độc mà nàng thử chế ra, ai cũng rõ mà, nàng là thần y nên việc chết độc với nàng cũng không khó nhưng mà đôi khi tác dụng không được như ý muốn. Bây giờ, lại có người giúp nàng thử nghiệm bột phấn độc này. Ngu gì không làm?

Vậy làm đám trung nam tử đuổi theo nàng bị bột phấn khiến cho phun máu tại chỗ mà tắt tử. Nàng trợn mắt nhìn đám người từ từ rơi xuống đất nằm đó không khỏi có chút kinh sợ. Oa… bột phấn này nàng không nghĩ độc đến thế nha, haha, về phải đưa cho đại tỷ nhờ đại tỷ phân tích mới được.

Chuyện đó để sau, phải nhanh đi khỏi đây, thế là nàng lắc mông bỏ lại những cái xác trợn mắt nằm đó mà bỏ đi không chút thương tiếc.

Phải biết rõ một khi bước chân vào cánh rừng này, chỉ nắm chắt một chữ “tử” thôi. Dù sớm hay muộn đều phải chết, chi bằng để nàng làm việc tốt, là giúp họ siêu thoát nhanh hơn một chút, lại có thể cho nàng thí nghiệm loại độc này, như vậy không phải là nhất cử lưỡng tiện sao?

Haha, nàng biết mình luôn làm điều tốt mà, chẳng bao giờ làm điều xấu. Có trách thì trách các người tự dưng đuổi ta, đừng ám ta nha…

Thế lại tiếp tục hành trình… Nàng bỗng thấy một cái động, đi vào trong đó, ở đây có thể cho nàng qua đêm một hôm. Hôm sau lại tiếp tục lên đường đi đến chỗ tổ chức đại hội võ lâm…

.

.

Đằng sau, các hắc y bỗng thấy một đám xác nằm la liệt, có chút ngạc nhiên.

– Đến đó xem thử?- một hắc y ra lênh

Hắc y được lệnh kia gật đầu đi ra khỏi hàng, các hắc y khác đừng yên không cử động. Một lát sau khi được kiểm tra xong mời quay lại hàng

– Là một loại độc không tên, trong đó có chút mùi vị của thập tiểu thư, có lẽ do người đang thử chế một loại độc dược nào đó. Bọn họ lại xui xẻo làm chuột cho tiểu thư thí nghiệm. Chúng ta đi đường này đúng rồi, tiểu thư vẫn chưa đi đâu xa, nhanh đi theo thôi!

Đám hắc y nghe vậy có chút vui vẻ, tiểu thư a, thật xin lỗi, nhưng lệnh chủ tử là quan trọng nhất…

Thế lại là một đám hắc y lần theo đường nàng vừa đi nhanh đi theo…