[TTPRR] Chương 61+62+63+64+65

 

 

Chương 61: Giải phóng pháp chế.

– Sao hả nàng lại có chuyện gì rầu rĩ? Dạo này pháp chế tiên ngọc không phát tác chứ?
– Không có nhưng ta cảm nhận là năng lực nàng truyền cho cạn gần hết rồi.

Mật thất Mỹ Nhân Quán hai nữ nhân “sếp sòng” bí ẩn đang cụng ly ăn mừng thắng lớn vừa tóm gọn một mẻ “cá” rất ư là hảo hạng. Mỹ Nhân Quán nhân lực chỉ nhận nữ nhân mỹ nam cũng xin mời đứng ngó. Năm xưa khi mới gây dựng “sự ngiệp” các nàng cũng là dùng cách này tuyển dụng nhân lực, quá độc đáo, cáo già, cao tay ăn trên cơ người khác. Mỹ Nhân Quán nói chi tiết là tập hợp những nữ nhân có cảnh đời éo le, ngúc ngắc, bất hạnh được chiêu dụ hoặc bị “giăng lưới” chờ sẵn.

Lực lượng chủ yếu xuất thân từ nữ tử thanh lâu hoặc tỳ thiếp thất sủng bị bỏ rơi, uất ức với cuộc sống bị đày đọa của mình may mắn gặp được quý nhân phù trợ thoát cảnh “nước sôi lửa bỏng” nên quyết đem thân báo đáp. Như Ý nàng ra ân luôn mong được báo đáp, ơn lớn ơn nhỏ đều không bỏ qua một chuyện nào.

Với bộ óc ma ranh tính toán cái gì cũng hướng phần lợi cho mình đầu tiên, nàng ngay từ lúc đến thời đại này đã nhìn ra được cái gọi là “ cơ hội làm ăn trời cho” không nên bỏ xó. Kiến thức tích lũy qua những bộ phim truyền hình dài tập về “thâm cung bí sử” năm xưa luyện ngày luyện đêm, luyện đến mắt đỏ hoe vì thức trắng … nàng nhận thức rằng nữ nhân bị chồng ruồng bỏ ở thời đại này nhiều vô số kể. Điển hình đặc biệt ở nhà quan lớn, thương gia giàu có… tỳ thiếp rước vào phủ ngày một ngày hai liền bị thất sủng là chuyện bình thường như cơm ăn ngày ba bữa. Những phụ nữ này đa phần là bế tắc không tìm được đường thoát, sống dật dờ như bóng ma… Dưới con mắt thấy tiền là sáng của Như Ý nàng nhìn nhận họ như một lực lượng “nam châm hút tiền” cực mạnh. Thủ đoạn xài hoài không chán của nàng là dụ dỗ họ thoát ly “đức phu quân” ngựa đực vô tình … đi tìm cuộc sống riêng. Mà cái bản mặt suốt ngày đi dụ dỗ người ta bỏ chồng còn ai ngoại trừ cái tên “lục y thiếu niên, mắt biếc, đeo mặt nạ” tên nam nhân giả trang lúc nào cũng cười vui sủng nịnh, gặp nữ nhân nào từ 4 tuổi đến 80 tuổi đẹp xấu mặc xác… mở miệng là gọi người ta mỹ nhân _ thiếu chủ của Mỹ Nhân Tam Thập Lục_ Chiêu Văn Như Ý kia chứ.

– Lần này có vẻ dễ dàng nhỉ, công nhận người của tên thái tử kia toàn hàng chất lượng cao. Nàng nào cũng xinh đẹp đa tài theo ta đánh giá là còn xuất chúng hơn cái đám năm xưa ta thu phục từ cái tên Thiên Lãnh mấy lần.
– Tốn bao nhiêu công sức ta gài đấy, không dễ ăn tý nào đâu.
– Ta nghi ngờ đấy!
– Này nàng là nghi ngờ công phu giăng bẫy của ta đấy hả?
– Không dám, bất quá hắn yêu nàng như vậy, nàng nói hắn buông tay mấy nữ nhân đã nhàm chán hắn mừng rỡ còn không kịp nữa là đời nào dại dột gây khó dễ.
– Cũng có lý nha.

Như Ý tặc lưỡi trầm ngâm Bạch Trường hắn đúng là cáo già ẩn thân giấu mặt lâu năm. Dưới vẻ mặt siêu cấp đẹp trai kia hắn có cái đầu lạnh hành xử cũng nhẫn tâm đến mức khiến kẻ khác sợ hãi. Nàng nhún vai cảm thán chính mình nếu như vô tình đối đầu cùng hắn không phải sẽ chống đỡ rất vất vả sao?

– Hắn nói bỏ liền bỏ thật khiến ta thán phục đó. Nàng thừa nhận đi thôi, ta đoán là nàng õng ẹo vài câu, rơi vài giọt nước mắt liền buộc được hắn đem toàn bộ nữ nhân phế bỏ cả phải không?
– Thật ngại quá, ta đúng là có mè nheo chút đỉnh nhưng không cần phải khóc à!
– Đơn giản thế thôi, nàng nói gì?

Như Ý cật lực gật đầu đáp lời Linh Nhiên. Nàng ngày đó chỉ nói nàng không thích hắn có nữ nhân khác bên người, hắn một là đem các nàng phế cả, hai là đem tất cả các nàng tặng lại cho nàng đi. Tên ấy nghiễm nhiên ngay sáng hôm sau một đạo lệnh tống tiễn các nàng kia xuất phủ một nàng cũng không giữ lại… khiến Như Ý nàng cao hứng nín cười đến đau hết cả bụng. Hắn không có nghĩ tới, nàng chấm trúng nữ nhân của hắn rồi một người cũng không buông tha. Cách này hay cách kia họ đều phải quy về dưới trướng của Mỹ Nhân Quán thôi. Người tình cũ của hắn vừa bị hất khỏi chỗ êm ấm còn đang vất vưởng không biết nương tựa vào đâu thì đã được người của nàng sáp lại thu phục gọn gàng.

– Một đem phế bỏ, hai đem tặng hết cho ta.
– Hắn đúng là yêu nàng đến phát cuồng rồi.
– Ta thích hắn yêu ta thần hồn điên đảo như thế. Ta cũng yêu hắn mạng cũng không cần nữa mà.
– Nàng nói vòng vo cũng tới vấn đề chính rồi phải không?

Linh Nhiên nàng nghiêng đầu dò xét nữ nhân bằng hữu đang nhìn nàng cười có nét tin tưởng kia bất giác thở dài… đầu hàng vô điều kiện. Được thôi, nàng kiểu gì cũng đi đến kết cục giúp cô nương ấy. Ai bảo nàng kết bằng hữu với nàng ấy làm chi?

– Ta giúp.
– Đa tạ nàng Linh Nhiên. Nàng là nữ anh hùng của ta đó.
– Không dám nhận đâu, phỏng tay ta mất.
– Ta nói thật mà.
– Tốt nhất là không nên tin nàng, kinh nghiệm đúc kết sau bao nhiêu lâu giao hảo giữa chúng ta đấy.
– Nàng thật ác miệng đó, nói vậy ta đau lòng.

Phủ thái tử.

Bạch Trường hắn bóp trán đau đầu nhìn nam nhân đang khí thế tiến vào kia thở dài thầm than khổ. Như Ý nàng lại chân trước chân sau dụ dỗ thê tử nhà người ta trốn đâu mất nữa rồi. Chàng thật mệt với cái quá trình thu phục nhân tâm của nàng, đến bao giờ thì chấm dứt được đây? Nguyên nhân cũng là do cái tên Phong Quốc vương gia kia quá dở trong việc cầm chân ái thê đi, hắn không phái người theo sát nàng được hay sao chứ? Đụng chuyện là nhào tới đây, phủ của chàng từ lúc nào thành cái chốn để hắn đến tìm vợ thế không biết?

– Vương gia tới không kịp đón tiếp từ xa…
– Khách khí rồi ta tìm Như Ý cô nương.
– Nàng không có trong phủ.
– Huynh biết nàng đi đâu chứ? Cô nương ấy sáng sớm trời còn chưa sáng đã tới làm phiền Nhiên Nhi của ta, bây giờ lại kéo nàng biệt tăm tích nữa rồi.
– Ta cũng nhức hết cả đầu với nàng ấy, nói thật với huynh ta tìm không nổi. Huynh giữ chân Linh Nhiên cô nương không nổi ta cũng không có cách với Như Ý.

Nàng nói cần thời gian thuyết phục Linh Nhiên giúp đỡ, cấm chàng can thiệp ngáng tay chân nên chàng cũng không dám hó hé. Kết quả là nàng từ sáng tới tối cái bóng cũng không thấy khiến chàng đứng ngồi không yên. Bởi vì Linh Nhiên có thể giúp bảo bối giải pháp chế nên chàng mới không can thiệp, nghĩ tới bảo bối với cô nương ấy dính với nhau như hình với bóng rồi bỏ lơ chàng mà tức tối.

– À khoan, nàng ấy về rồi! Thê tử của huynh cũng không vắng bóng được đâu.

Bọn họ hai người đang nhìn nhau bất đắc dĩ thì nghe thấy thanh âm của Như Ý từ ngoài vọng vào. Không hẹn mà gặp cả hai lao vút ra ngoài cửa, cũng khó trách thái độ khẩn trương này… hai người mà chậm trễ mấy giây cũng có thể dẫn tới kết cục cả ngày tìm không thấy hai nàng.

– Này gió lốc ở đâu phóng tới vậy?
– Còn ở đâu ra nữa! Oái….

Hai nàng phút trước còn đứng cạnh nhau phút sau đã bị hai nam nhân chen vào giữa tách nhau ra xa tới cả chục mét. Hành động gì mà kỳ quái quá vậy chứ, bọn họ không hành xử như người thường được sao?

– Chàng làm gì vậy? Ta đang nói chuyện với Linh Nhiên mà!
– Nói cả nửa ngày còn chưa đủ sao, không cho đứng cạnh nàng ấy gần quá mức như thế!

Bá đạo tuyên bố của hắn vang lên thì tên nam nhân còn lại đứng ở bên kia cũng đồng thời lên giọng cảnh cáo nữ tử ôm trong ngực của hắn cấm không được thân thiết quá mức với nữ nhân khác. Hai tên đại biến thái này thật đúng là đi chung thật hợp quá mà.

– Không nhìn theo nữa họ đi rồi!
– Hắn dám ăn hiếp nàng ấy, ta phải đi cho hắn một trận.
– Không được phá đám phu thê nhà người ta nữa. Nàng sáng sớm mở mắt là nhào vào nhà người ta phá đám chưa thỏa mãn sao?
– Ta có phá đám gì đâu. Ta nói cho chàng biết ta Linh Nhiên nàng ấy vừa giúp ta…

Nàng còn chưa có nói hết câu thì bị tên ấy “kê ghế ngang miệng” cướp lời. Hắn hai tay kích động ôm nàng chặt hơn rối rít hỏi.

– Giải xong rồi? Đúng không? Nàng giải phóng khỏi lời nguyền đó rồi?
– Cưỡng chế của tiên ngọc không phải lời nguyền, chàng nói khó nghe quá đi.
– Nàng nói ta nghe rốt cuộc là giải được chưa?

Vẻ mặt chờ mong háo hức bảy phần tin tưởng vào tin tốt ba phần còn đọng lại ái ngại kia của hắn nhìn nàng chằm chằm. Nàng bây giờ mà nói cho hắn biết nàng đã được giải pháp chế hoàn toàn rồi hắn sẽ phản ứng ra sao đây?

– Giải xong rồi! Ấy đừng mà…

Nàng lời vừa dứt đã bị hắm ôm xoay vòng vòng chóng hết cả mặt mũi. Biều tình hân hoan của hắn khiến nàng lãnh đủ… bọn họ hai người chính xác là đứng ngoài sân làm trò cười cho cả phủ. Gia nhân kẻ đi qua đi lại nhìn len lén, mắt muốn lồi ra ngoài vì kinh hãi quá độ. Điện hạ có hay không đột ngột phát bệnh lạ đi, ngài cười gì mà nhiều quá vậy?

Kinh thành Tọa Đô ba ngày sau dân chúng lại được một phen xôn xao. Mấy ngài trước còn có tin thái tử điện hạ sắp thành thân với thiên kim tể tướng phủ Vãn Xuyên Trang tiểu thư. Đợi đến khi tin len lỏi khắp hang cùng ngõ hẽm người ta nghe đến nằm lòng thì có tin nóng hổi giật gân hơn phát tán. Điện hạ không muốn cưới Vãn tiểu thư, cuộc hôn nhân sắp đặt đó là do hoàng đế bệ hạ muốn thành toàn, tin tức truyền tràn lan kia là tin giả.

– Biết tin gì chưa điện hạ chống đối hôn nhân sắp đặt đã chọc giận bệ hạ tức đến xanh mặt.
– Huynh đệ đừng nói bậy bạ nha coi chừng mất đầu đấy.
– Ai phao tin vịt vớ vẩn làm cái gì? Tin chuẩn xác đấy, điện hạ một mực cự tuyệt nhất nhất chỉ muốn thành thân với một nữ nhân khác.
– Là ai nữa?
– Đoán đi, không ai xa lạ gì đâu.
– Chiêu Văn tiểu thư của đại tướng quân phủ!
– Chính xác.

Ban hôn rồi hủy hôn, hủy hôn rồi lại muốn được tứ hôn lần nữa, sự tình rối tinh rối mù này thật sự làm tổn hại hoàng gia mặt mũi quá thể. Có câu “vua không nói đùa” lời nói ban ra như “chém đinh chặt sắt” nói một là một không thể là hai… nhưng tình hình bây giờ phải giải quyết sao cho ổn thỏa đôi đường đây. Thái tử sống chết cũng kháng chỉ không đem lời của vua cha vào trong mắt, một mực muốn thành hôn với vị cựu hôn thê từng khiến Đại Nam Quốc hoàng triều “sóng gió phong ba” một thời kia.

– Hoàng nhi con bị làm sao vậy?
– Mẫu hậu à, người giúp con nói vài lời với phụ hoàng đi. Con nói ngay từ đầu là con không cưới Vãn tiểu thư, tin tức lan truyền kia rõ ràng là phụ hoàng cố ý cho truyền ra ngoài.
– Trường Nhi con không còn nhỏ nữa cũng nên thành gia lập thất đi. Bệ hạ cùng với ta chỉ muốn con thành thân mau sinh cho chúng ta một thế tôn hoàng tử thôi.
– Con không có nói cự tuyệt việc thành thân nhưng là không phải với Vãn tiểu thư. Con đã có nữ nhân trong lòng rồi, con muốn thành thân với nàng.
– Là thiên kim nhà ai?

Hoàng hậu Lưu Mộng Cơ mỉm cười, mắt sáng trưng cao hứng hỏi ngay. Hài tử này sao càng ngày càng khó dạy bảo thế không biết? Bảo nó cưới vợ thì lo cưới đi cứ cứng đầu cứng cổ phản đối mãi.

– Là một tiểu hồ ly tinh đáng ghét lắm thưa mẫu hậu!
– Sao cơ?

Bạch Vân công chúa từ đâu đường hoàng đi vào tranh thủ chọc ngoáy một câu cho bõ ghét. Hoàng huynh ca ca này khiến nàng tức chết mấy ngày nay rồi vẫn chưa trả đũa được. Huynh dám hạ nhục ta trước mặt một nữ tử xa lạ, cơn giận này nuốt kiểu gì cũng không trôi.

– Muội ấy biết gì mà nói, mẫu hậu đừng để tâm.
– Không dám đâu. Mẫu hậu à, huynh ấy quá quắt lắm cơ, mấy hôm trước con muốn tới đó chơi bị huynh ấy đánh tơi tả đuổi con về cung như đuổi tà vậy. Chung quy huynh ấy đối xử với con như vậy cũng tại tiểu yêu nữ hồ ly huynh ấy giấu trong phủ kia.

– Trường Nhi có thật không?

Hoàng hậu vẻ mặt không tin tưởng hỏi lại con trai. Hài tử này phong lưu có hạng trước nay nữ nhân bên người nhiều đếm không hết nhưng ngoại trừ thiên kim đại tướng quân phủ khiến con hành xử quái dị chưa có người thứ hai được hắn chiếu cố quá mức. Lúc này ở đâu tiếp tục xuất hiện cô nương đủ bản lãnh khiến con bảo vệ nàng thay vì đứng cùng phía với công chúa chứ?

– Muội ấy nói quá lên con đánh muội ấy tơi tả đuổi đi khi nào đâu.
– Huynh còn chối, huynh bảo vệ cô nương ấy ăn hiếp muội!
– Muội vung roi đánh người ta trước còn ở đó lắm lời!
– Đó mẫu hậu người nghe chưa.

Bạch Vân vin ngay vào câu nói của ca ca
quay qua nũng nịu với hoàng hậu. Nàng căm tức cô nương ấy dám đối nàng ăn nói vô lễ, ca ca còn vì cô ta phóng ám khí vào tay nàng nữa chứ… thù này không trả thì ăn ngủ không ngon được. Hồ ly đáng ghét không rõ là yêu nữ phương nào dám đối đầu với thất công chúa nàng chỉ có con đường khóc hận. Cô ta muốn thành thân với ca ca trở thành thái tử phi à còn lâu mới có cửa. Vương Bạch Vân nàng còn tại liền không đời nào cho cô ta được toại nguyện.

 

 

Chương 62: Không còn là Thánh Nữ.

– Cô nương đó là ai?
– Thưa mẫu hậu, nàng tên Chiêu Văn Như Ý.
– Cái gì?

Hai người cùng đồng thanh, Bạch Vân nàng xém nhảy dựng lên vì bất ngờ. Chẳng trách… nàng phải trân mặt ra chịu nhục, cô nương ấy nghiễm nhiên lại là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân Như Ý. Cô ta người thật so với trong tranh còn đẹp hơn mấy phần khiến nàng nhận không ra. Cựu hôn thê của hoàng huynh nữ nhân khiến trong triều đình ngoài võ lâm nháo nhào “gà bay chó chạy” người người kích động.

– Con lại muốn cưới Chiêu Văn tiểu thư?

Hoàng hậu nuốt khan vài lần mới mở miệng hỏi được một câu. Cô nương ấy lại “tái xuất giang hồ” chuẩn bị gây phong ba bão táp nữa rồi đây. Hài tử này bất cứ chuyện gì liên quan đến cô gái kia đều không “làm ăn” cái gì ra hồn. Tự mình kiên trì đòi giữ lại hôn ước dai dẳng cả hai năm trời, đùng một cái lại nằng nặc muốn hủy hôn, lúc này lại dở chứng muốn cưới nàng.

– Vâng thưa mẫu hậu.
– Con giỏi thì đi nói với bệ hạ ấy, ngài không bẻ cổ tẩn cho con một trận thì ta nhất định đồng ý.
– Mẫu hậu người nói vậy chẳng bằng đánh đố con ăn cơm không dùng muỗng đũa gì hết! Người không giúp con thật sao?
– Đáng đời huynh! Bỏ cô nương ấy đi thôi còn cả khối nữ nhân khác yêu huynh kìa.

Bạch Vân một bộ mặt cười đến sáng bừng hơn cả nến đang cháy, tiểu nhân đắc chí nhịp nhịp tay lên bàn cao hứng châm chọc. Nàng phen này không cần ra tay cũng có trò vui mà coi, ai bảo cô nương ấy lại là Như Ý chứ. Năm xưa phụ hoàng hạ lệnh hủy hôn đã tức giận huynh đến xanh đen hết mặt rồi… bây giờ còn muốn cưới cô ta vào hoàng thất chỉ sợ đợi đến kiếp sau đi.

– Muội thì ta chỉ cần đừng có xen ngang vào phá ta là ta mang ơn cả đời rồi!
– Đừng hòng, cô nương ấy xinh đẹp đấy nhưng muội không ưa.
– Ta cưới nàng chứ muội cưới nàng sao mà tới phiên muội bình phẩm.
– Tóm lại là muội không ủng hộ huynh phen này huynh chết chắc rồi, tốt nhất là chuẩn bị tâm thế lựa chọn cô nương khác đi thôi… ha ha…

Nàng nói thế rồi xin phép mẫu hậu tung tăng đi thẳng. Bạch Trường bất mãn trong lòng nhìn theo bóng dáng của tiểu muội linh cảm có điểm nghi kỵ điều không hay sắp xảy ra. Nha đầu thù dai đó hẳn là te te một đường đi kêu gọi phụ hoàng tới dạy dỗ chàng.

– Chuyện này không dễ đâu.
– Con biết!
– Sao cứ phải là cô nương đó?
– Con yêu nàng.
– Yêu nàng thì ngày trước sao còn đòi hủy hôn ước? Hoàng thất mặt mũi con ném xuống sông hết không quan tâm nữa à?
– Con có nỗi khổ không tiện nói ra. Con nhất định chỉ cưới nàng thôi, người giúp con nói vài câu với phụ hoàng đi.

Hoàng hậu nhìn ánh mắt cương quyết của con trai bất giác lắc đầu cười khổ. Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, hài tử này từ khi hạnh ngộ cô nương nhà người ta liền không còn bình thường được nữa. Yêu đến như thế nào lại sâu đậm chung tình mức này, nàng thật không có cơ hội được biết. Nàng gả cho hoàng đế từ năm 16 tuổi không có yêu thương cũng không ghét bỏ, phu thê nhà hoàng thất lấy lễ nghi quân thần mà đối đãi nhau… làm gì có cái gọi là tình ái.

– Ta sẽ thử xem nhưng ngày mai con đưa cô nương ấy vào cung đi, ta muốn gặp mặt thử xem là nữ nhân xuất chúng ra sao có thể cướp hết hồn vía của Trường Nhi con ta.
– Vâng thưa mẫu hậu.

Kiều Hoan thanh lâu ngày đêm tấp nập khách khứa ra vào, tại một góc phòng nhỏ trên lầu hai Như Ý ngồi trầm ngâm tay nghịch ngợm hai mảnh Lục Bạch ngọc giờ đã tắt ngúm không còn sáng nữa kiên nhẫn đợi chờ người tới. Tiên ngọc hai mảnh này từ lúc Linh Nhiên truyền cho yêu khí vào người thì dần dần mờ đi lúc này đã tắt ngúm hẳn ánh sáng. Nàng trước giờ cầm nó trong tay luôn lấp lánh có khí ấm áp lan tỏa, đột ngột thấy nó lạnh ngắt có chút tiếc nuối. Thánh nữ của Huyền Băng Cung đời thứ chín đã hết nhiệm kỳ đành phải trả lại cho người ta thôi. Nói ra cũng thật mất mặt hai năm tại nhiệm chẳng có đóng góp được bao nhiêu công sức, chỉ có tranh thủ hốt được một đống châu báu, tiền mặt làm của riêng là nhiều thôi.

– Thuộc hạ tham kiến Thánh Nữ.
– Huyền Tam huynh mới tới, cung chủ ca ca đâu?
– Ngài ấy sẽ lên ngay, nàng có chuyện gì khẩn cấp sao?
– Có.

Huyền Tam tự rót cho mình ly trà bước lại ngồi đối diện với nàng cười vui vẻ. Thánh nữ biến mất dạng khiến bọn họ đi tìm thật khổ rốt cuộc vẫn là nàng tự xuất đầu lộ diện. Huyền Băng Cung tự xưng danh muốn tìm người thì trên trời dười đất đều tra ra… nên chăng tự giác chỉnh sửa đôi chút đi thôi.

– Ta không còn là Thánh nữ của các vị nữa, Lục Bạch ngọc này trả lại cho Huyền Băng Cung.
– Sao cơ?
– Không còn sáng trong tay ta!

Phi Bách Chiến bước vào phòng đúng thời điểm Như Ý xòe tay chìa ra hai mảnh ngọc trắng xanh không còn chút tia sáng le lói nào. Chàng chớp mắt nhìn chằm chằm vào nó để chắc chắn mình không có nhầm lẫn. Hai mảnh ngọc đó thật sự đã mất tác dụng trên người nàng, tin này đối với Huyền Băng Cung môn đồ mà nói là mất mát to lớn. Trong giáo phái chỉ cần dùng danh xưng Thánh Nữ của nàng kêu gọi hưởng ứng là bất cứ việc nào cũng được nhiệt liệt đồng tình. Môn đồ đối với Thánh Nữ tin tưởng như thần thánh hạ phàm bây giờ tin này lộ ra hẳn là sẽ khiến tất cả hụt hẫng vô cùng.

Việc công suy xét theo chiều hướng trách nhiệm của một cung chủ chỉ thấy toàn tổn thất nhưng tư tâm thì chàng như cảm nhận được một luồng khí nóng ấm áp ngọt ngào từ từ lan tỏa trong lòng. Chàng từ thời khắc trông thấy nàng lần đầu tiên đã bị “tiếng sét ái tình” đứng cũng không vững phải dựa vào tường nhìn nàng quên chớp mắt rồi. Tiểu nữ nhân 16 tuổi luôn cười nói, suốt ngày chạy theo cò kè trả giá với lại xin tiền chàng kia khiến Phi Bách Chiến một người trước nay chỉ biết chuyên tâm luyện võ với lại bành trước giáo phái thấy cuộc sống của mình thêm chút hương sắc thú vị.

– Nếu không còn sáng thì đưa lại cho ta thôi!
– Ah Bách Chiến ca ca, lâu quá không gặp huynh.
– Chứ không phải nàng trốn mất dạng khiến ta tìm đỏ mắt không thấy sao?

Bách Chiến tiến lại cầm lấy hai mảnh ngọc kia nhìn nó mỉm cười. Huyền Băng Cung lại trở về thời khắc như hai năm trước kia đã không còn Thánh Nữ lãnh đạo tâm linh nữa.

– Làm cách nào phá giải pháp chế của Tiên ngọc vây?
– Đi khắp thiên hạ ắt có kỳ nhân mà.
– Chúc mừng cho nàng và chia buồn cho Huyền Băng Cung của ta.
– Huynh sẽ nhanh chóng tìm được Thánh Nữ mới thôi.
– Cho dù là cựu Thánh Nữ thì môn đồ Huyền Băng Cung vẫn luôn là nơi nàng có thể nhờ đến nếu có gì khó khăn ta và chúng môn đồ sẽ không từ nan giúp đỡ.

Như Ý cảm động trước thịnh tình của hắn cười tươi nói lời cám ơn. Nàng đương nhiên không muốn đối đầu với Huyền Băng Cung mối thân tình này phải ráng lưu lại và củng cố sau nay có lúc cần đến. Mỹ Nhân Quán của nàng là tổ chức bí mật, không nghĩ tới năm xưa nàng vì ham tiền lấy vốn của Huyền Băng Cung đi kinh doanh bây giờ phát huy tác dụng. Không còn là Thánh Nữ của người ta lấy tư cách gì mà đi “trấn lột” họ được nữa, đành phải “tay làm hàm nhai” tự thân vận động vậy.

– Về Mỹ Nhân Tam Thập Lục huynh nhờ ta điều tra thì ta làm xong rồi đây. Không phải ta nhiều chuyện nhưng với mấy cô nương này huynh có thể hay không đừng đập bể nồi cơm của họ.
– Nàng chẳng lẽ lại không có phần ư?
– Ồ, xem ra chúng ta hiểu nhau quá rồi. Bách Chiến ca ca quả nhiên là thần thông quảng đại cuối cùng vẫn tra ra là ta.

Chàng phì cười trước biểu tình có chút ngạc nhiên nhưng ngay lập tức được giấu đi của nàng mà thầm tán thưởng. Cao thủ trăm năm khó gặp thật đáng nể, thế gian không ngờ tới lại có một nữ nhân xuất chúng hơn người như nàng.

– Tình cờ thôi! Nàng yên tâm ta rất hy vọng “nồi cơm” của nàng đừng có lấn sân đối nghịch với người của chúng ta thôi.
– Một lời đã định “nước sông nước giếng” không phạm nhau là ổn. “Cơm cháo” của ta sẽ không có đụng chạm tới huynh. Sau này vẫn là nhờ huynh “ cây cao bỏng cả” che chở giúp.
– Khách sáo như vậy có điểm không quen nhỉ? Cung chủ và Chiêu Văn tiểu thư có nhất thiết phải làm vậy không?

Huyền Tam công tử hắn nãy giờ ngồi nghe mà thấy ngứa ngáy, lùng bùng hết cả hai lỗ tai. Cựu Thánh Nữ lí lắc của họ cũng có cái mặt đạo mạo, trang trọng khó nuốt này sao hơi bị sốc.

– Huyền Tam huynh tinh ý thật, ta cũng thấy có điểm không hợp. Chúng ta lâu lắm mới gặp lại, sau này hội ngộ chắc cũng không còn thường xuyên được nữa.
– Vậy tiểu thư nàng muốn sao?
– Chúng ta làm tiệc chia tay đi Như Ý mời.

Nàng phát biểu một câu này đủ khiến hai cặp mắt kia nhìn nàng sửng sốt. Gì vậy chứ, mời bữa cơm thôi mà cũng đâu cần biểu lộ thái quá vậy chứ. Nàng tuy nổi tiếng keo kiệt thiệt, trước giờ toàn đi ăn ké người khác là giỏi nhưng là hôm nay có hứng tự móc tiền túi mời người khác. Hành động bất thường khác hơn mọi ngày có chút đỉnh thôi mà, trố mắt nhìn người ta thế kia là làm sao?

– Không đi sao?
– Tại sao không? Quen biết nàng bao nhiêu lâu đến tận hôm nay mới có cái cơ hội này hai người chúng ta sẽ rất nhiệt tình, nàng yên tâm đi.
– Này cân nhắc kỹ đi, cái gì nhiều quá mức cũng đều không tốt đâu.
– Nàng bắt đầu hối hận đã mời chúng ta sao?
– Huyền Tam huynh nói vậy làm ta ngại. Không có chuyện đó đâu, tiếc rằng chỉ có chúng ta ba người còn sáu vị công tử kia không có mặt.

Bọn họ chín người đi chung thật sự rất vui, tám chàng trai tuấn tú cộng với một cô nương đi tới đâu là thành tâm điểm thu hút sự chú ý tới đó. Cảm giác chói sáng hơi ngột ngạt chút nhưng là vẫn có điểm hay ho riêng.

– Nàng lầm rồi nhìn xem ai đợi dưới lầu kìa!

Bách Chiến nín cười chỉ tay cho nàng xem sáu vị công tử kẻ đứng người ngồi đang tụ tập dưới sảnh ngóng lên. Như Ý phen này không khóc thét vì tiếc tiền đãi tiệc bọn họ tám người hắn liền không phải họ Phi nữa.

 

 

Chương 63: Lần đầu diện kiến.

– Như Ý nàng ngủ còn chưa dậy sao?
– Tiểu thư…

Như Ý đã bị tóm cổ về phủ đại tướng quân được mấy ngày, Bạch Trường buổi sáng nào thức dậy việc đầu tiên chàng làm cũng là thẳng tiến tới ngó nàng một cái. Như Ý muôn thuở vẫn là một cô bé ham ngủ, sáng nào chàng tới cũng thấy nàng vẫn còn ôm gối “nướng khoai”. Bảo bối gương mặt ngây thơ ngủ say nhìn càng đáng yêu không thể tả.
Điện hạ sáng sớm tinh mơ nào cũng ghé phủ khiến Chiêu Văn gia từ trên xuống dưới trừ Như Ý ra chẳng ai có gan mà ngủ muộn. Bạch Trường nhìn nàng ngủ riết bị nghiện mỗi ngày lại đến sớm hơn một lát thật khiến cho mọi người trong lòng oán khí ngày càng cao. Thật muốn mời ngài ấy dọn vào phủ ở luôn cho đỡ phiền như vậy thì sẽ không có cảnh sáng sớm mắt nhắm mắt mở phải thức dậy đón khách.

– Nàng đi đâu rồi?

Bạch Trường nhìn căn phòng trống hoác một bóng ma cũng không thấy thì nhíu mày hỏi Tường Nhi. Ngạc nhiên nha, bảo bối cũng biết dậy sớm sao? Sự tình gì mà hấp dẫn quyến rũ hơn giấc ngủ của nàng được nhỉ?

– Tiểu thư…
– Nàng ở đâu?
– Nô tỳ không biết!

Nguyệt Cát Tường nói xong quỳ sụp trên mặt đất cúi gằm mặt không đủ can đảm liếc điện hạ lấy một cái. Như Ý đi đâu từ hôm qua không có về nhà, nàng làm sao biết được tiểu thư thời điểm này đang ở cái xó xỉnh nào? Người được phái đi tìm cũng thất thểu về tay không cả, mọi người đang lo lắng sốt vó bị điện hạ trách phạt. Phải biết rằng ngài ấy là có bao nhiêu sủng ái bảo bối nhà này, nàng ấy hắt xí một cái đảm bảo chưa đầy nửa giờ sau sẽ có một đoàn quân ngự y hùng hậu được điều động thẳng tiến Chiêu Văn phủ.

– Đã xuất phủ từ lúc nào ?
– Tiểu thư đã đi… từ … từ hôm qua, thưa điện hạ.

Bạch Trường một bộ mặt tối sầm quay ngoắt đi thẳng một mạch ra cổng. Nàng lại chạy loạn nữa rồi, chỉ cần lơi lỏng một chút là có chuyện mà. Thân gái xuất phủ cả đêm cung không thèm mò về, đã vậy cũng không cho người gửi tin báo cho chàng một câu.

– Đi Kiều Hoan lâu.
– Vâng.

Thanh Minh và Thanh Mẫn liếc mắt nhìn nhau thập phần bất đắc ý dùm cho điện hạ. Hy vọng là Như Ý tiểu thư đang ở trong ấy đi, nếu không thì hậu quả khó lường à. Hôm nay phải mời tiểu thư nhập cung diện thánh, tìm không ra nàng thì chỉ có nước tiêu tùng cả đám. Hôn lễ của điện hạ và cô nương muốn được bệ hạ chấp nhận thì phải trông chờ vào biểu hiện của nàng ấy rồi. Ấn tượng ra mắt lần đầu mà đến trễ hoặc thất hẹn không phải… rất nghiêm trọng sao?
Bọn họ ba người rất may mắn cũng không cần nhọc công vì ngay lúc tất cả ngồi yên vị trên lưng ngựa chuẩn bị rời đi thì có một cỗ xe ngựa tiến lại đỗ trước cửa đại tướng quân phủ. Như Ý vén rèm cửa nhanh chóng nhảy xuống, trong chớp mắt đã thấy nàng phi thân lên con ngựa của Bạch Trường ôm hắn chặt cứng rồi.

– Trường ca ca! Ta nhớ chàng quá.
– Đi đâu về?
– Ta đi thăm bằng hữu, chàng đừng có mới sáng sớm nhăn mặt với ta chứ, cười một chút nào!
– Đừng có đánh trống lảng, đi với ta vào cung, trở về tái thu thập nàng sau.
– Hả? Vào cung!

Như Ý thoáng giật mình. Nàng là lần đầu ra mắt cha mẹ chồng tương lai nha, cái chuyện này có cô gái nào mà không hồi hộp có vài điểm sợ hãi chứ! Trường hợp của nàng còn nan giải hơn bình thường gấp mấy lần ấy chứ, gặp qua hoàng đế với lại hoàng hậu… lỡ nàng thất thố điều gì chẳng phải mất đầu sao?

– Ta còn chưa có chuẩn bị gì hết làm sao dám gặp.
– Khẩu dụ truyền gọi nàng không từ chối được đâu! Ta đi chung với nàng mà, không phải lo ngại chuyện gì.

Phát hiện bảo bối trong mắt có chút lo lắng, không chắc chắn, tay níu vạt áo của chàng mãi không buông Bạch Trường mỉm cười dịu dàng trấn an. Hiếm khi thấy nàng biểu lộ vẻ mặt không tự tin như thế này, cảm thấy có chút buồn cười. Tiểu Ý Nhi của chàng trước giờ không biết sợ là cái gì, chỉ thấy nàng làm khó người khác thôi… làm gì có tên nào dám “lên mặt” với nàng đâu.

– Ta không sợ.
– Đúng rồi bảo bối của ta trên trời dưới đất nào biết sợ ai chứ? Ta tin tưởng phụ hoàng và mẫu hậu nhất định sẽ yêu thích nàng.
– Cái này ta không đảm bảo à nha, muội muội của chàng không phải vừa thấy ta liền có ác cảm sao?
– Ta gặp nàng liền thích nàng đấy thôi!

Đúng là coi người khác biến thành không khí vô hình hết trơn rồi mà. Hai người cưỡi chung một con ngựa đúng trước của phủ hào hứng tán chuyện, hai tên thuộc hạ đứng bên cạnh chỉ còn biết đứng nhìn nhau, nhìn trời, nhìn đất, nhìn kẻ qua lại trên đường… huýt sáo giết thời giờ. Mãi một lúc sau Bạch Trường mới sực nhờ cần phải xuất phát, hắn bây giờ mới thúc ngựa hướng hoàng cung chạy tới. Thanh Minh và Thanh Mẫn trao đổi cho nhau ánh mắt mang hàm ý bảo “còn tưởng hai người đó muốn cắm cọc trồng cây đơm hoa kết trái ở đây luôn rồi chứ”, nhún vai thúc ngựa đuổi theo.
Đại Nam Quốc hoàng cung.

Hoàng An cung, hoàng đế và hoàng hậu đang nhàn nhã ngồi thưởng trà tán gẫu. Thất công chúa Bạch Vân và tam hoàng tử Bạch Sơn cũng vừa tiến vào vấn an. Bốn người lúc này đang ngóng hai nhân vật chính quan trọng khác.

– Hoàng huynh quá đáng rồi, giờ này còn chưa tới để cho phụ hoàng và mẫu hậu phải đợi.
– Vân Nhi, muội cũng không cần nôn nóng chứ!

Bạch Sơn lời vừa dứt đã thấy thái giám thông truyền thái tử và Chiêu Văn tiểu thư xin yết kiến. Tất cả các cặp mắt ngay lập tức hướng về phía cửa lớn dò xét hai người đang tiến vào kia. Điện hạ nổi danh đệ nhất mỹ nam còn Như Ý là đệ nhất mỹ nữ… hai người đi chung chẳng phải ép chết thiên hạ cũng phải cật lực mục kích cho bằng được sao?

– Hoàng nhi xin vấn an phụ hoàng, mẫu hậu.
– Tiểu nữ Như Ý tham kiến hoàng thượng, hoàng hậu nương nương.

Hai kẻ dưới đã xong thủ tục mà người ngồi trên mãi chẳng thấy đả động gì. Căn phòng lớn ngoài hoàng thượng, hoàng hậu, hoàng tử, công chúa bốn người ra còn có cả một dàn thái giám cung nữ đông đảo đứng hầu hạ… sao phút chốc im lặng như tờ vậy được.

– Phụ hoàng, mẫu hậu hoàng nhi vấn an!

Bạch Trường một lần nữa lên tiếng, bảo bối quỳ lâu mỏi chân nha chàng lại không muốn nàng có nửa điểm khó chịu.

– Bình thân! Ban cho ngồi!
– Tạ ơn hoàng thượng, hoàng hậu nương nương!

Như Ý trong bụng thầm bất mãn, nàng lần đầu phải quỳ gối trước người khác đương nhiên không quen rồi. Tự dưng phải quỳ lạy bọn họ làm như là thần thánh không bằng, bất quá “nhập gia tùy tục” không quỳ thì không được. Nhưng là cũng không thể bắt nàng quỳ lâu như vậy chứ, tê hết cả chân rồi quỳ thêm tý nữa chắc bị chuột rút quá.

– Hoàng nhi của trẫm muốn thành thân với ngươi!
– Tiểu nữ mong được bệ hạ ân chuẩn!
– Trẫm nhưng lại muốn hoàng nhi cưới cô nương khác, ngươi nếu chấp nhận làm phi tử trẫm sẽ cho cả hai thành thân.

Vương Bạch Thái Sơn hoàng đế ngồi trên ghế cao đắc chí nhìn xuống dưới thản nhiên buông ra mấy câu như vậy. Ngài trong bụng thầm tán thưởng, nữ nhân này quả nhiên nhan sắc động lòng người không trách hoàng nhi điên đảo tâm hồn. Toàn thân lục y yêu kiều, dáng người thanh mảnh, ánh mắt tinh tường… nhìn vào cũng nhận thấy ngay là một cô gái thông minh. Hậu cung nữ tử, mỹ nhân giai lệ, tiểu thư khuya các…. ngài sống từng này tuổi gặp qua vô số nhưng cũng chưa gặp ai có thể khiến bản thân nhìn không chớp mắt, quên cả cho phép bình thân.

– Tạ ơn bệ hạ thành toàn.

Nàng một câu nói này khiến cho bao người giật mình khó hiểu. Bạch Trường chớp mi nhìn về phía Như Ý với ánh mắt không thể tin. Nàng sao có thể nói như thế, tâm ý của chàng đã nói với nàng biết bao lần rồi, chàng đời này kiếp này chỉ yêu nàng, sủng nàng một người thê tử duy nhất thiên hạ không có người nào khác ngoài nàng cơ mà. Nàng cư nhiên đồng ý cho chàng cưới nhân khác, có phải hay không nàng yêu chàng không đủ nên không ghen tỵ chăng? Ý nghĩ này khiến chàng thấy tim thoáng đau đớn, nàng yêu chàng chỉ có bấy nhiêu thôi sao?

– Ngươi quả nhiên là một cô nương hiểu chuyện, tốt trẫm sẽ ban hôn cho ngươi mà hoàng nhi!

– Tiểu nữ tạ ơn trời biển của người. Hoàng thượng, từ lâu đã biết danh ngài là minh quân hoàng đế tự cổ chí kim chưa từng có. Tiểu nữ hôm nay có cơ hội diện kiến đúng là có phúc phận vạn phần, lại có thể được ngài ban phúc cho trở thành nhi nữ cảm thấy hãnh diện vô cùng.

– Ha ha… quả là nữ nhi của đại tướng quân, ăn nói khá lắm.

Hoàng đế phá ra cười vui vẻ. Tốt, một nữ tử vừa xinh đẹp vừa lanh lợi lại biết tiến biết lùi… không thể không hảo cảm. Ngài liếc mắt về phía hoàng nhi có ý tán thưởng con trai thật biết lựa chọn. Nhưng là nhìn thấy dung nhan tuấn tú của hắn hình như có điểm kích động.

– Hoàng thượng khen ngợi, tiểu nữ thập phần kinh hỉ. Phụ thân và hai vị ca ca ngày đêm tán thưởng ngài thông tuệ, tài trí trước không có ai sánh kịp sau này càng không dám so đo.

– Tốt, ngươi khiến trẫm rất vui! Chuyện trẫm là minh quân hay bạo quân sẽ có người đời sau đánh giá, bất quá thấy ngươi ra sức tán thưởng như vậy trẫm ghi nhận cố gắng của ngươi. Nói xem ngươi muốn trẫm ban thưởng cái gì?
– Tiểu nữ nào dám với cao cầu ngài ban thưởng.

– Ngươi cứ nói chẳng lẽ trong thiên hạ có thứ gì trẫm lại không ban cho ngươi được sao?

Như Ý cúi đầu ra chiều phục tùng, thực tế trong bụng đang mừng thầm. Hoàng đế này quả nhiên thông minh, coi bộ cũng không phải là không thích nghe khen ngợi, chỉ là sĩ diện sợ người khác bàn tán mình háo danh thôi.

– Không phải, tiểu nữ không có ý đó.

– Vậy ngươi nói đi, trẫm sẽ ban cho ngươi!
– Ngài sẽ thật sự ban cho tiểu nữ thứ tiểu nữ muốn sao?
– Vua không nói đùa, ngươi nói đi.
Hờ hờ… thứ ta muốn đương nhiên phải đoạt được rồi, bất kể ngài có thành toàn hay không. Như Ý lúc này ngước mặt cười rạng rỡ nói ra yêu cầu.

– Tiểu nữ chấp nhận làm phi tử của điện hạ, chỉ xin ngài ân chuẩn cho điện hạ cả đời không nạp thêm bất cứ thê thiếp nào khác thôi ạ.

Lời vừa dứt sức công phá đã phát huy, mặt mũi ai nấy trong phòng ngây ngô, chớp mắt cũng quên luôn rồi. Yêu cầu nhỏ xíu thôi mà, bệ hạ cao cao tại thượng ngài đáp ứng được không? Vua không nói đùa mà, xem ngài phản ứng ra làm sao?

 

Chương 65: Dụ dỗ

Bạch Trường quấn lấy môi Như Ý dây dưa không dứt, nàng không phát hiện được lúc nào mình đã vòng tay quấn quanh cổ hắn. Phút trước cả hai còn đang ngồi dưới sàn nhà phút sau khi choàng tỉnh đã thấy mình nằm dưới thân hắn … ở trên giường. Hắn vuốt khẽ mặt nàng, cười quyến rũ khiến nàng lóa cả mắt.
– Chàng bế ta lên đây lúc nào?
– Mới tức thì.
Chàng hôn lên trán nàng một cái, tay không an phận cầm một lọn tóc của nàng đưa lên mũi.
– Bảo bối thật thơm quá! Nàng khiến ta sắp chịu không nổi rồi nhưng mà ta sợ dọa chết nàng mất.
– Không đùa với chàng nữa, ta đói bụng.
Như Ý đẩy hắn qua một bên thoát khỏi giường với tốc độ nhanh nhất có thể. Tạ ơn trời phật, tên đó cũng còn một ít bản chất quân tử khi nãy nếu không phải hắn dừng lại thì nàng đã bị ăn tươi.
Bạch Trường tiếc nuối bước xuống giường theo nàng ngay. Chàng biết bản thân mình muốn gì, cũng biết giới hạn chịu đựng của mình sắp bị bảo bối đánh nát tanh bành. Chàng dừng lại là do nỗi ám ảnh sẽ đánh mất nàng, sẽ giết nàng chết … đã ăn sâu vào tiềm thức. Chàng biết bảo bối đã thoát khỏi cưỡng chế nhưng đây là một sự đề phòng.
– Ta gọi người chuẩn bị thức ăn cho nàng.
– Ta muốn đi ăn nhà hàng, bây giờ đi được không?
“Tiện thể trả dùm tiền ăn chịu của ta luôn” Như Ý nghĩ thầm. Nàng mang tiếng mời mấy vị công tử Huyền Băng Thất Sát một bữa tiệc rượu cho nó oai vậy thôi chứ, thật ra ngay thời điểm mời nàng đã tính đến vị “đại gia” nào sẽ thay mình trả tiền rồi. Như Ý muôn thuở vẫn là Như Ý, tiền to tiền nhỏ vẫn là tiền… chi ra một xu cũng tính toán. Huống hồ mấy tên đó toa rập với nhau, ăn uống nhiệt tình, gọi món với tốc độ ánh sáng… khiến nàng chóng hết mặt mũi mà vẫn cười vì sĩ diện.
– Nhà hàng là cái gì?
– Toàn Phát tửu lâu!
– Được thôi!
Nàng muốn đi ăn thì ta đưa nàng đi ăn, bảo bối muốn là trời muốn mà. Nhưng mà cái vẻ mặt hí hửng kia của nàng… coi bộ vui lắm thì phải? Nơi đó dù sao cũng là địa điểm đầu tiên ta nhìn thấy nàng, xem như là một địa điểm kỷ niệm cũng không phải nói quá.
– Ta không có tiền đâu đấy!
– Ta có nói sẽ để nàng trả sao?
– Nhưng mà ta nợ bạc của người ta nhiều lắm.
Đang sánh bước đi rất ư là hùng hổ, chàng dừng lại quay qua nhìn ta với cặp mắt nghi ngờ.
– Sao nàng lại nợ tiền của người ta được? Nợ ai?
– Thì ta ăn cơm không trả tiền nên phải ghi sổ chứ làm sao nữa.
– Nợ ai? Bao nhiêu?
Bạch Trường đứng muốn không vững, nàng đi ăn mà cũng không đủ tiền trả cho người ta sao? Thiên kim tiểu thư mà kẹt tiền đến cái mức này không bất ngờ mới lạ đó.
– 5000 lượng bạc thôi, nợ Toàn Phát tửu lâu.
– Gì cơ?
Lần này thì đúng là nàng dọa chàng sợ hết hồn, ăn uống kiểu gì mà nợ người ta đến chừng đó tiền? Công nhận là nợ người ta đến 5000 mà vẫn dũng cảm bước vào đó ăn thì nàng đáng nể thật.
– Ta trả dùm nàng!
– Thật sao, cám ơn chàng.
– Chiêu Văn tiểu thư mà cũng phải đi ghi nợ người ta sao? Ta sốc quá.
– Ta chỉ là con gái nhà quan bình thường, chàng thừa biết phụ thân với ca ca thanh liêm, không nhận hối lộ, sống bằng đồng lương le lói … làm gì có nhiều tiền.
– Ta nghi ngờ.
Chiêu Văn gia của nàng tiền trong phủ chắc chỉ thua ngân khố của hoàng thất, đâu có thê thảm như nàng nói. Quan thanh liêm không đồng nghĩa với tiền không nhiều đặc biệt là gia tộc có nhiều chiến công, đóng góp hoành tráng. Chiêu Văn gia là khai quốc công thần, mấy đời là trụ cột của triều đình, chức quan to ảnh hưởng mạnh… Nàng không có tiền tiêu đúng là một phát hiện… cần phải điều tra lý do.
– Ta nói thật mà ta nghèo lắm.
– Ta vẫn nghi ngờ!
– Vậy rốt cuộc chàng có trả tiền cho ta không?
Như Ý sụ mặt xuống, sắp khóc đến nơi. Tiền mà… rơi vài giọt nước mắt mà đỡ tốn thì nàng khóc cả ngày cũng đồng ý. 5000 lượng bạc không phải nàng không có, bất quá đại gia vung tay trả dùm rồi phải tận dụng cơ hội chứ. Tên này trả xong rồi lát nữa về nhà nàng nhào qua xin đại ca 5000 gọi là trả lại cho hắn, sau đó mè nheo tam ca 5000 lý do trả cho đại ca. Xin thêm của mẫu thân 5000 trả cho tam ca cuối cùng là xin phụ thân 5000 nữa trả mẫu thân… tổng cộng ta có 2 vạn lượng. Đem tiền này đi trả lương cho nhân sự của Mỹ Nhân Quán, tiền thu hồi lại từ công sức của các nàng bỏ ra ít nhất sẽ là gấp đôi.
– Ta trả, đi thôi!
5000 lượng chứ 5 triệu lượng ta cũng trả giúp nàng. Đường đường thái tử phi tương lai của một nước mà đi ghi sổ thì mặt mũi của Vương Bạch Trường ta để ở chỗ nào.
– Nàng từ bây giờ đi ra ngoài mua sắm thứ gì bảo họ gửi hóa đơn về thái tử phủ cho ta. Cấm nàng đi ghi nợ đấy!
– Biết rồi! Cám ơn chàng!
Há há… coi bộ sắp lấy chồng là thái tử sướng thật, tiền cứ gọi là như nước hồ lai láng. Cái vụ hóa đơn này nàng không có mở miệng cầu tình với hắn nha, tự hắn đưa đầu vào người ta nói “cung kính không bằng phụng mệnh” mà. Nàng chẳng cần hắn nói đến lần hai đã gật đầu cái rụp, lòng hân hoan… phu quân tương lai tốt thật ^^ .
– Chàng nghĩ ta là nữ tử tham lam thấy tiền là sáng mắt phải không? Ta nói cho chàng biết nếu chàng nghĩ vậy thì chàng đúng rồi.
– Ta biết rồi, nàng muốn gì ở ta cũng được.
– Ta tham tiền lắm nhưng mè nheo xin xỏ thì ta chỉ có xin chàng thôi đấy! Trước đây thì có trấn lột Bách Chiến ca ca chút đỉnh.
Bạch Trường mặt tối sầm quay lại, khoanh tay nhìn ta gắt gao. Ây, chuyện gì vậy, ta bô lô ba la cái gì không nên nói rồi sao?
– Tại sao nàng cứ gọi hắn Bách Chiến ca ca vậy? Ta không cho phép, nàng còn không có gọi ta thân mật như vậy.
– Uy! Vậy gọi như thế nào?
– Gọi hắn là Phi công tử!
Như Ý cái mặt ngu rớt ngó hắn phun ra mấy chữ kia. Nam nhân bá đạo ngay cả chuyện gọi người khác như thế nào hắn cũng muốn quản. Thôi bỏ qua, nể mặt chàng là đại gia của ta ^^.
– Trường Nhi!
Bạch Trường đang nghiêm nghị nhìn nàng ngay lập tức mặt biến hồng. Gọi chàng như vậy chỉ có phụ hoàng với mẫu hậu thôi, đại khái cách xưng hô như thế này là trưởng bối gọi tiểu bối. Chàng gọi nàng Tiểu Ý Nhi nghe không có vấn đề nhưng mà nàng gọi chàng như vậy nghe không quen.
– Không ổn đâu.
– Cũng đúng! Vậy gọi chàng là Trường ca ca đi!
Nhìn hắn cười sáng lạn nàng cũng cao hứng cười theo. Nguyên lai được ở cạnh người mình yêu vui như vậy, cả ngày lảm nhảm toàn chuyện vớ vẩn cũng không biết chán. Hai người tay nắm tay trò chuyện ríu rít bước ra cổng lớn. Thái tử phủ sau cái màn “dọn dẹp người đẹp” của hắn lúc này vắng vẻ hơn gấp mấy lần. Nam nhân cổ đại tam thê tứ thiếp, họ Vương kia phong lưu công tử nên có cả một bầy. Bất quá nàng muốn hắn “dẹp hết” hắn một câu phản đối cũng không có… giả sử họ vẫn còn tại nàng đảm bảo sẽ không để hắn với cái đám nữ nhân kia một phút yên ổn. Bát nháo làm loạn… là sở trưởng của nàng mà.
– Hai cận vệ song sinh của chàng làm sao biết được ai là ai?
– Tính tình không giống nhau đâu, nàng tiếp xúc nhiều một chút sẽ nhận ra ngay.
– Vậy Thanh Minh hay là Thanh Mẫn lợi hại hơn?

Như Ý có thể biến thành cái “ loa rè” phiền phức hết sức nếu nàng chọn lựa như thế. Bám riết lấy Bạch Trường tò mò hiếu kỳ moi móc thông tin về mọi thứ… Hai người vừa đến cổng lớn còn chưa kịp xuất phát thì có kiệu lớn hạ xuống ngay trước phủ. Rèm kiệu vén lên một hồng y nữ tử bước xuống, nàng dung nhan thanh tú, mắt sáng long lanh… hướng phía cổng chạy vào. Thấy Bạch Trường nàng cười tươi lớn tiếng gọi ngay.
– Sư huynh!
– Sư muội!
Tiêu Nguyện Ưu, nhị tiểu thư của Á Châu thần giáo cũng đồng thời là công chúa của Vũ Quốc. Bạch Trường là đại đệ tử của giáo chủ Thương Xuyên Phú thì cô nương này là nhị đồ đệ, hai người thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau từ nhỏ. Bạch Trường với vị tiểu sư muội này còn yêu quý hơn cả thất công chúa Bạch Vân. Nữ tử trong thiên hạ nếu trừ Như Ý ra thì nàng sẽ là cô nương chàng có khả năng muốn thành thân nhất. Thời điểm cách đây không lâu Nguyện Ưu là đối tượng Bạch Trường nhắm tới nếu muốn lừa gạt để Như Ý chết tâm.
– Lâu lắm mới gặp sư huynh, vị cô nương này là?
– Ta tên Như Ý, rất hân hạnh gặp mặt cô nương!
– Lần đầu gặp mặt, Nguyện Ưu xin có lễ.
Nguyện Ưu gật nhẹ đầu cười với Như Ý. Nàng âm thầm đánh giá nữ tử nhan sắc khuynh thành trước mặt, nàng chắc hẳn đây là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân Chiêu Văn Như Ý trong truyền thuyết. Nữ nhân khiến sư huynh thần hồn điên đảo từ một công tử phong lưu biến thành một nam nhân si tình danh trấn khắp giang hồ. Thời điểm Như Ý đến thủ phủ của Á Châu thần giáo tại Vũ Dụ Sơn chữa thương, nàng hồi Vũ Quốc hoàng cung chúc thọ mẫu hậu nên bỏ lở cơ hội diện kiến.
Nàng yêu thầm sư huynh nên gặp mặt với Như Ý nàng cảm thấy không vui. Nàng lần này đến Đại Nam Quốc là dưới thân phận ngoại giao công chúa nước láng giềng. Sư huynh với Như Ý dù sao hôn ước cũng đã bị hủy nàng tin tưởng mình còn cơ hội. Hai người bọn họ thuở niên thiếu lớn lên cùng nhau, sư huynh đối với nàng cũng luôn hết mực bảo bọc. Huynh ấy hẳn cũng có thương nàng một chút đi, cái nàng cần là thời gian để củng cố thêm tình cảm của huynh ấy với nàng thôi. Dù sao nàng cũng là công chúa của Vũ Quốc, lần cầu hôn này nàng không nghĩ sẽ có kết quả xấu.
– Hai người chuẩn bị đi đâu sao? Sư huynh, Như Ý cô nương, Nguyện Ưu đi với được không?
– Đương nhiên được! Đi thôi!
– Cám ơn hai người!
Như Ý hồ hởi đồng ý, nàng chẳng rõ cô nương này là ai nhưng gọi Bạch Trường là sư huynh hẳn là đồng môn rồi. Cô ta có vẻ không ưa gì nàng, ánh mắt có nét ghen ghét đó nàng không mù nên nhận ra ngay. Nàng đảm bảo cô ta thích Bạch Trường nên đối với mình ghen tỵ không hảo cảm. Sau cùng thì cũng xuất hiện tình địch nặng ký, cô nương này với họ Vương cảm tình đôi bên không nhỏ, nàng đoán thế. Tiếc rằng cô bé ạ, tên nam nhân này Chiêu Văn Như Ý đã định rồi, nàng nên rút lui đi thôi!

Phong rơi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s