[TTPRR] Chương 58+59+60

 

 

Chương 58: Ghen tuông kỳ quái.

– Như Ý, rượu này thơm quá tại sao chúng ta không được uống ?
– Hai tên đó sáng sớm đã chầu trực ở đây nên mua được, hai chúng ta đến trễ loại rượu này họ bán hết rồi.
Như Ý thản nhiên ngồi xuống bên cạnh Bạch Trường, vươn tay cầm lấy tay hắn chẩn mạch. Nàng lo hắn đã uống quá nhiều nằm bẹp dí thế kia chắc say lắm rồi. Say rượu theo y học hiện đại nói trắng ra là bị ngộ độc rượu. Tửu lượng chẳng biết tới đâu nhưng nhìn đống vò bỏ không dưới chân cũng biết “ruột” trong vò bay đi chỗ nào rồi.
– Hắn sao rồi?
– Lo cho phu quân yêu quý của nàng đi.
– Ta không cho hắn một đao kết liễu là tốt lắm rồi ở đó mà chăm sóc.
– Cho hắn uống!
Nàng bắn một viên thuốc về phía Linh Nhiên, nàng ta vừa “nhẹ nhàng” di chuyển phu quân của mình qua một bên lấy chỗ ngồi uống nhấm nháp cho thoải mái. Nhanh tay chụp lấy viên thuốc kia nhưng là không có cho Thiên Lãnh uống mà bóp nát luôn.
– Sao phá thuốc của ta vậy?
– Nàng đưa xuân dược cho ta làm cái gì?
– Giỏi thật vừa cầm đã biết.
Như Ý phì cười thản nhiên ngồi thế chỗ của Bạch Trường nâng ly cụng với Linh Nhiên. Cảnh tượng trong phòng lúc này là hai nam nhân say bí tỉ, nhúc nhích cũng không nổi còn hai nữ nhân… vẫn tiếp tục sự nghiệp.
– Nàng hành động lúc nào nhanh vậy?
– Hành động gì?
– Như Ý cô nương, có thật cần ta phải chi tiết ra không vậy ?
– Không hổ danh bằng hữu, bất quá ta không làm hại gì mỹ nam của nàng đâu. Họ tỉnh liền thôi chỉ là thuốc giải rượu thôi mà.
Biết sao được, ai bảo Như Ý nàng là đệ tử của Độc Xà Vương làm chi, thuốc giải rượu cũng phải khác người chứ. Giải dược của người khác uống vào công dụng phát tác quá chậm, dùng thuốc của nàng có tác dụng phụ nằm sụi lơ như sắp chết nhưng là hồi phục nhanh hơn.
– Họ có say đâu mà giải rượu!
– Không say cũng phải giải. Thuốc ta tự chế còn chưa có thử nghiệm lần nào, lúc này có cơ hội phải tranh thủ mang ra dùng chứ. Đảm bảo không chết đâu, nàng đừng lo.
– Tại sao ta lại phải lo?
….
Bạch Trường và Thiên Lãnh mở mắt nhìn nhau không hẹn mà gặp cùng ngóc đầu dậy. Hai nữ nhân đó thời điểm này đã rơi vào trạng thái lâng lâng trên mây cả đôi rồi. Say xỉn rồi hành động … dễ thương hơn lúc tỉnh táo nhiều. Nằm ngoan ngoãn trong lòng ai đó cũng chẳng có phản đối gì. Bạch Trường ôm chặt bảo bối cười rạng rỡ… cuối cùng nàng cũng về với ta.
– Ta đưa nàng về, gặp lại huynh sau!
Hai người cùng lúc lên tiếng… tên nào cũng muốn mang mỹ nhân đi giấu biệt ngay. Bỏ mặc ngoài tai lời của hai nữ nhân say khướt kia vẫn còn… lè nhè muốn uống tiếp.
– Tiểu Ý Nhi ngoan, về nhà ta sẽ uống tiếp với nàng…
– Không về, Linh Nhiên… lần đầu tiên trong đời ta gặp đối thủ như nàng… uống tiếp đi… buông ra… ta còn muốn uống mà.
– Không uống nữa…
Nữ nhân say rượu má đỏ hây hây, kiều mị hết sức… có điều Như Ý tính cách dù tỉnh giấc hay vô thức đều khoái bát nháo gây chuyện. Bạch Trường định đưa nàng về bằng xe ngựa nhưng đứng trước cửa xe chàng tự dưng có linh cảm đưa nàng lên đó… thể nào cũng bị nàng quấy đạp lung tung lật xe chứ chẳng phải chuyện đùa.
– Đau đầu quá! Đưa ta thêm vài bình nữa đi!
– Uống vậy đủ rồi! Hết rượu rồi, về nhà mới có.
– Thế thì về nhà thôi.
Uống đến say mèm đứng còn không vững, chàng phải bồng như bồng búp bê mà còn mè nheo… thật hết biết với bảo bối rồi. Bạch Trường quyết định không đi đường bộ nữa mà dùng khinh công… cho nhanh gọn lẹ. Theo lý là phải đưa về đại tướng quân phủ mới đúng nhưng chàng trong tích tắc cũng không có nghĩ tới điều đó. Khoảng cách xa hơn nhiều tính từ địa điểm này, nàng cần phải nghỉ ngơi… đi đường xa sẽ mệt hơn (^^). Thực tế là chàng cũng không muốn xa nàng thêm một giây nào nữa, đưa Như Ý về đó Chiêu Văn gia sẽ để cho chàng chăm sóc nàng sao? Không cần suy nghĩ cũng thấy đáp án rồi, họ làm gì đồng ý cho chuyện hão huyền đó xảy ra chứ?
Chàng vừa đặt Như Ý lên giường, nàng đã lăn mấy vòng… xém rớt xuống đất mé bên kia. Nhanh tay giữ nàng lại thì bị đạp cho một cú ngay ngực… đau muốn thở không nổi. Bảo bối, nàng để ta sống với chứ… say sỉn rồi cũng không để người khác yên, lần sau nàng đừng hòng sờ vào một giọt rượu nào nữa.
– Bảo bối, thuốc nào dùng giải rượu? Vạn độc bất xâm như nàng sao lại say rượu được nhỉ?
Chàng từ trên người Như Ý tìm được cả lố thuốc xanh đỏ… nhưng không biết dùng cái nào mới đúng. Bất đắc dĩ đành quay qua làm phiền nàng thì thấy… người ngọc hết quậy đã lăn ra ngủ từ đời nào. Ngoan vậy có phải tốt hơn không chàng mỉm cười một mình. Ngồi lặng nhìn nàng ngủ nhưng cũng tủm tỉm cả buổi được… thật giống mắc bệnh lạ khó chữa. Những người yêu nhau thường có những hành động lạ lùng thật khiến người ngoài nhìn vào khó hiểu… tự băn khoăn sao bệnh nhân tâm thần dạo này có xu hướng xuất hiện mọi lúc mọi nơi thế?
Như Ý trong cơn say nằm mộng bản thân mình đã trở về thời hiện đại… gặp gỡ lại gia đình vui mừng khôn xiết. Không ai trách mắng nàng chuyện bỗng dưng mất tích không thèm liên lạc với gia đình… nàng hạnh phúc cười toe toét.
Bạch Trường thủy chung từ đầu chí cuối vẫn chú tâm quan sát nàng. Chàng tự tay vắt khăn lạnh lau mặt cho bảo bối mấy giờ đồng hồ chưa rời nửa bước chân khỏi Như Ý. Thấy nàng đang ngủ nhưng vẫn cười rạng rỡ thì… hiếu kỳ vô cùng. Bảo bối nằm mơ thấy ai mà vui như vậy? Chàng có được xuất hiện trong giấc mơ của nàng không? Cố ý cúi sát mặt nàng … thì người đang say ngủ kia đột ngột mở mắt thức dậy.
– Chàng … định hù chết ta!
– Nàng tỉnh rồi! Nàng khát nước hay đói bụng không?
– Linh Nhiên nàng đi đâu rồi?
Như Ý nhớ mình còn đang “chén tạc chén thù” với nàng ấy cơ mà, sao tỉnh dậy người đã không thấy. Đảo mắt quan sát khắp phòng một lượt phát hiện mình… hình như đang ở phòng của Bạch Trường. Nàng lần trước từng có cơ hội phá nó tanh bành hết nên cũng có chút ấn tượng. Ngó quanh quẩn một hồi đến khi quay mặt trở lại thấy nam nhân trước mắt mình kia… mặt mày ủ rũ một đống. Sao vậy chứ? Mới mất tiền hả?
– Chàng sao vậy, cười một cái cho ta coi!
Đưa tay nhéo má hắn một cái thật mạnh… gọi là an ủi tượng trưng. Tên này hắn có vấn đề gì không vậy, buồn bã vậy bớt đẹp trai đi vài phần đó nha. Nàng về đây rồi sao hắn lại không vui.
– Chàng giận ta chuyện gì sao?
– Nàng đã đi đâu mất hơn một tuần nay, có biết ta nhớ nàng không?
– Ta biết chàng tìm ta.
– Nàng biết nhưng không chịu xuất hiện. Nàng với cô nương tên Linh Nhiên đó là quan hệ gì ? Nàng thà rằng đi chung với cô nương ấy cũng không chịu ra gặp ta. Hai người dính với nhau suốt ngày, vậy mà vừa tỉnh dậy liền tìm cô ấy.
– Ta…
Ai da… chuyện gì đang diễn ra ở đây, thời điểm này vậy? Như Ý cả kinh, chấn động nhìn nam nhân đang chuyển từ sầu não sang khó chịu trước mặt mình… cảm thấy buồn cười. Hắn đây là đang ghen sao? Ghen tuông gì kỳ vậy? Nàng với Linh Nhiên đúng là có đi chung như hình với bóng mấy ngày gần đây… nhưng hai nàng đều là nữ nhân đó. Hắn lại còn dám hỏi nàng với Linh Nhiên là loại quan hệ gì nữa. Hắn nghĩ ra cái gì, đi tới tận đâu rồi.
– Cô nương ấy là thê tử của người khác rồi, nàng giữ khoảng cách với nàng ấy một chút!
– Không được đâu!
Như Ý trong nháy mắt bày ra bộ mặt bi thương cùng cực, lệ trào mi chảy ròng ròng thành hàng. Tên họ Vương này hắn được nước dám làm tới à, biết nàng yêu thương hắn rồi thì lộ ra bản chất… hơi bị biến thái. Trời ạ, cái này mới lạ lắm nha Chiêu Văn Như Ý nàng… cũng có ngày được khuyên bảo tránh xa nữ nhân ra kẻo phá hoại hạnh phúc gia đình của người ta. Hắn đầu óc đúng là không được bình thường, phải dạy dỗ lại mất công sau này ra đường mất mặt nàng lắm.
– Tại sao không được ? Ta không cho phép nàng giao du qua lại với cô nương ấy nữa! Nàng có ta rồi mà.
– Trường ca ca!
Có câu người trong cuộc thì nhìn sự việc không được rõ ràng như người ngoài… rõ ràng câu nói đó đúng với Bạch Trường thời khác này. Chàng không phát hiện mình từ nãy giờ ăn nói có điểm kỳ quái. Chàng yêu Như Ý, yêu sâu đậm… nhưng là cũng không nên ghen tuông với nữ bằng hữu của nàng chứ! Nữ bằng hữu… không phải nam, điểm mấu chốt là ở chỗ đó.
– Bây giờ ta không có nàng ấy thì sống không nổi, chàng không được ngăn cản ta đâu!
– Nàng…
Như Ý bản chất cố hữu thích chọc phá người khác. Nàng thấy Bạch Trường hắn vô lý thì mở cờ trong bụng, cái đầu tinh quáitrong khoảnh khắc đã nghĩ ra biết bao trò đùa vui. Chàng thật trẻ con quá đi, hình như trước giờ ta chưa có “chỉnh” chàng được bao nhiêu hết, lúc này cũng nên bắt đầu khóa huấn luyện rồi…
– Chàng đi tìm nàng ấy cho ta đi! Ta muốn gặp nàng ấy!
– Không được, nàng ở đây với ta.
– Ta muốn gặp Linh Nhiên.
Thế gian chỉ có mỗi Linh Nhiên đủ năng lực áp chế năng lực xấu của Tiên ngọc. Nàng nói sống mà không thể thiếu Linh Nhiên cũng không có sai. Vấn đề là Bạch Trường chàng đâu có biết bí mật đó. Chàng đang ghen nên thần trí không minh mẫn, không hoạt động hiệu quả mức trung bình cho được. Ghen thế này tự cổ chí kim có ai từng chung hoàn cảnh chưa nhỉ?
– Không chuẩn. Nàng ăn cháo đi rất ngon đó.
– Ăn hết rồi sẽ đi tìm Linh Nhiên sao?
Như Ý ngước cặp mắt long lanh nhìn chàng cầu khẩn có vẻ chân thành vô cùng. Nàng muốn thử xem thần kinh của tên này rốt cuộc là vững đến mức độ nào. Tin đồn vang khắp thành hắn chuẩn bị thành thân, nàng còn chưa có tra xét hắn… tới phiên hắn hạch sách nàng sao?
– Ăn cháo, ngoan không hỏi nữa!
– Ta không có đói.
– Nàng ăn một chút thôi, uống rượu nhiều tỉnh dậy phải ăn gì đó lấy lại sức chứ! Ta đút cho nàng!
Đồ ăn đưa đến tận miệng… dại khờ gì không ăn, Như Ý ta chỉ giả bộ ỏng eo thôi ( há há ^^). Đại ca An Khang cũng từng đút cho ta ăn bây giờ tới phiên hắn, coi bộ số ta cũng số hưởng… toàn trai đẹp cưng chiều không, Như Ý ta thật có giá (^^).

 

Chương 59: Chạm trán oan gia.

Như Ý là thiên hạ đệ nhất nói phét… cái gì mà bô lô ba la “ ta không đói” không muốn ăn uống gì sất chứ! Chàng đút một muỗng thì ăn một muỗng, hai muỗng… rồi chẳng biết bao nhiêu muỗng nữa… tóm lại là khi nhìn lại thì có bao nhiêu thức ăn được Bạch Trường chuẩn bị nàng xơi tất. Nói không biết ngượng miệng khi lòi đuôi cáo ra rồi mặt vẫn trơ như đá, mắc cỡ á, ngượng ngùng à… làm gì có, nàng khí thế hừng hực đòi ăn tiếp.

– Ai vừa nói với ta nàng không đói thế hả?
– Ta nói!
– Vậy bây giờ nàng muốn ăn món gì khác?
– Ta muốn ăn KFC, kem dâu nữa.

Nói rồi mới biết mình bị hố… ở cái xứ này, thời điểm này nếu mà có KFC cho nàng ăn thì nước Mỹ sẽ không xuất hiện trên địa cầu nữa. Căn bản là do nàng vừa nằm mơ được quay về thời hiện đại còn đang háo hức đi ăn gà rán… thì tỉnh giấc nên tâm trí còn mơ màng chưa chấp nhận hẳn thực tế. Nàng đâu có về nhà được, thời gian mới đó mà hơn 2 năm rồi… ở Việt Nam cha mẹ với em trai còn đi tìm nàng nữa không? Mọi người có ai còn nhớ nàng nhắc tới nàng chứ? Hai năm rồi nếu như nàng không bị rơi xuống vực thẳm thời gian kia thì giờ này nàng đã tốt nghiệp đại học. Chắc chắn là papa với mama cũng đã đẩy hẳn cơ nghiệp kinh doanh của gia đình qua vai nàng rồi cũng nên. Họ trước giờ vẫn canh me, chầu trực… nàng nhận được giáo dục chuyên môn cho có mặt mũi với họ hàng, láng giếng… lấy le rồi giao việc cho nàng để được nghỉ hưu sớm mà. Nàng không có ở đó thì ai sẽ là người đảm trách thay thế đây? Em trai nghệ sĩ của nàng ư, nghĩ thôi cũng thấy sợ dùm papa với mama. Họ mà để em trai của nàng điều hành thì… sợ doanh nghiệp phá sản trong vòng chưa đầy một năm.

– Nàng nói muốn ăn món gì cơ?
– Ta muốn ăn quả dâu!
– Nàng đợi ở đây!
– Được.

Bạch Trường nhận thấy nét bi thảm trong mắt nàng… là chuyện gì khiến nàng không vui? Chàng rất muốn hỏi nhưng linh cảm mách rằng bảo bối sẽ không nói, nếu nàng muốn giấu chàng sẽ không gạn hỏi. Chàng tin tưởng chuyện nên nói nàng sớm muộn cũng sẽ tiết lộ, chàng có thể đợi.
Chàng sợ những điều nàng ẩn giấu… biết đâu đấy nó lại khủng khiếp hơn cả chuyện khắc chế của Bạch Lục Ngọc. Nghĩ đến mối nan giải này chàng bất giác thở dài, chàng có nên chăng tiếp tục cái kế hoạch khiến Như Ý hận chàng kia. Nàng bây giờ hình như khá hơn mấy ngày trước nhiều, nãy giờ cả hai người ở chung… nàng cũng không bị phát tác cưỡng chế gì nữa. Nàng đã có cách khắc chế tác dụng của Tiên ngọc rồi sao? Nàng biến mất mấy ngày nay có liên quan đến chuyện phá giải pháp chế chăng?

– Hoàng huynh!
– Vân Nhi!
– Huynh nghĩ gì mà đứng thất thần như vậy, muội đứng ngay cạnh huynh cũng không nhận ra nữa!
– Không có gì, sao muội lại ở đây? Ta có mời muội đến sao? Ta nói trước phủ của ta vừa phải xây lại cổng, chỉnh sửa nội thất… muội để cho nó yên vài ngày được không?

Vương Bạch Vân, thất công chúa Đại Nam Quốc hoàng triều, nổi tiếng là vị cô nương xinh đẹp nhưng hung dữ, ngạo mạn, nhìn người với nửa con mắt. Nàng thông minh lại là công chúa do hoàng hậu hạ sinh nên vị trí chỉ có thể miêu tả là “cao cao tại thượng, lá ngọc cành vàng” đài các quý phái không ai sánh bằng. Trong hoàng cung hoàng đế đứng đầu, vị trí thứ hai thuộc về hoàng hậu… thứ ba đương nhiên rơi vào tay nàng. Các hoàng tử khác trưởng thành thì đều ra ngoài ở riêng, vị nào còn nhỏ chưa đến tuổi ra cung thì bị nàng đàn áp đến lớn cũng không nổi. Các công chúa khác ư… nàng ho một tiếng cũng đủ để bọn họ run rẩy, mặt tái xanh rồi, tìm đỏ mắt cũng không “bói” ra một người có dũng khí đối đầu. Mấy vị phi tử của hoàng đế mỗi khi gặp nàng còn sợ hơn cả gặp quỷ, xét theo vai vế trên danh nghĩa thì nàng là hài nhi của họ đấy… nhưng trong thực tế nàng cưỡi lên đầu họ mà ngồi chứ ở đó mà cung kính thưa gửi đoàng hoàng với trưởng bối.

– Sao hả muội đến thăm huynh không được sao? Huynh không biết hoàng cung buồn chán à, muội ở trong đó sắp phát điên lên rồi kỳ này qua tá túc tạm phủ của huynh.
– Không cho phép.
– Muội dọn đồ vào xong hết rồi, muội cũng xin phép phụ hoàng cùng mẫu hậu họ đã đồng ý.
– Ta không đồng ý, này muội đi đâu đấy?

Bạch Vân xăm xăm hướng đến phòng của ca ca bỏ mặc ngoài tai lời cản trở của hắn. Nàng khi nãy đang ngồi ăn bánh uống trà ở hoa viên nghe thấy bọn nha hoàn tán nhảm chuyện ca ca đưa một cô nương vào phủ. Nàng quyết định tới ngó coi dung mạo cô ta như thế nào, sao ca ca lại quan tâm như vậy? Tiểu thư con gái nhà ai mà có diễm phúc được ca ca cưng chiều như báu vật, tự tay chăm sóc cả mấy giờ cũng không rời nửa bước.

Đứng trước cửa phòng nàng chẳng thèm lịch sự gõ cửa, nâng chân một cước đạp văng thản nhiên bước vào. Đập vào mắt nàng đầu tiên là một lục y nữ tử thanh mảnh, liễu yếu đào tơ, mắt nâu tròn lóng lánh lệ… đang đứng bên cửa sổ khóc thầm. Cô ta có dung nhan thánh thiện, mỹ miều tuyệt sắc đến mức nàng tròn xoe nhìn quên chớp mắt. Hậu cung của hoàng đế người đẹp nhiều như mây, tập trung từ bốn phương tám hướng khắp mọi nơi trong nước… nàng đều gặp qua nhưng không có ai đẹp như thiếu nữ này. Da trắng như ngọc, tóc dài đen nhánh, dáng người đúng chuẩn… nhìn từ trên xuống dưới không chê vào đâu được. Mỹ nhân như cô ta chẳng trách ca ca thần hồn điên đảo, yêu chiều, trân trọng… Bạch Vân nàng đúng là lần đầu tiên được mở rộng tầm mắt, hiểu đúng nghĩa của từ mỹ nhân khuynh thành.

– Nữ nhân ngươi là ai sao lại khóc, ta nhìn ngươi thật ngứa mắt quá đi mất!

Tính tình của Bạch Vân nàng bộc trực, ghét nước mắt, ghét hiền thục, yếu ớt, ẻo lả… nàng vừa gặp đã thấy cô nương đó đang khóc thì không ưa vô cùng. Nữ nhân này chắc chắn đang dùng nước mắt với gương mặt xinh xắn của mình để câu dẫn ca ca. Thật là hồ ly tinh đáng ghét dám bày trò để dụ dỗ tình cảm của hoành huynh, nàng nhất định phải trừng trị cô ta mới được.

– Vậy sao?

Như Ý nàng đang nhớ về gia đình, cảm thấy bản thân mình con gái lớn sao bất hiếu… không giúp đỡ gì cho cha mẹ … tự dưng nước mắt tuôn rơi. Nàng không phải cô gái có tính cách đa sầu, đa cảm… nàng có hay khóc đấy nhưng đều là cố tình ép lệ tuôn. Lúc này đây là nàng khóc thật sự, buồn cho hoàn cảnh éo le của mình… thì bất ngờ bị tiếng đạp cửa của ai đó làm giật mình. Lệ chưa kịp lau thì đã bị người khác nhìn thấy… có chút bất bình, nữ nhân có gương mặt ngạo mạn kia lại nhìn nàng với ánh mắt đánh giá từ đầu chí cuối một cách rất ư là trơ trẽn bất lịch sự… thì nàng dị ứng với cô ta liền.

Cô ta chỉ là một con nhóc thôi nhìn còn rất trẻ và cũng rất xinh đẹp. Cái thế đứng như thú dữ chuẩn bị vồ mồi kia của cô ta khiến Như Ý cảnh giác ngay lập tức. Phủ thái tử đương nhiên tên họ Vương kia lớn nhất, nàng là khách của hắn, cô ta cũng nên lịch sự ăn nói lễ độ chút chứ. Ai mà vừa mới gặp lần đầu không chào hỏi được một lời đã nói một câu… nghe là thấy có ý đồ khiêu chiến trong đó rồi. Như Ý không thích với cô ta mà nàng đã không thích thì quên đi cái chuyện nàng ăn nói tử tế với cô ta. Ngước bộ mặt lạnh tanh phun ra hai chữ rồi phớt lờ cô ta luôn, Như Ý tiếp tục nhìn ra bên ngoài cửa sổ ngắm cảnh.

– Nữ nhân đáng ghét, ăn nói với bổn công chúa như vậy sao? Ngươi muốn chết ư?
– Không.
– Ngươi quay mặt lại nói chuyện đoàng hoàng với ta ngay tức khắc!
– Mơ đi!

Bạch Vân máu sôi lên đỉnh đầu không đấu khẩu nữa mà động thủ luôn. Nàng nhanh như chớp xuất dài roi hướng Như Ý đánh tới, nữ nhân kia thật đáng chết mà. Tiếc rằng roi nàng vừa tung ra đã bị ám khí của Bạch Trường phóng tới khiến hướng đánh bị chệch đi. Ca ca của nàng nhìn nàng với ánh mắt giận dữ, không nói không rằng phóng ám khí khác hướng tay cầm vũ khí của nàng khiến nó rớt xuống sàn trong tích tắc.

– Huynh tấn công muội!
– Lạ lùng sao?
– Vì cô gái đó huynh dám phóng ám khí vào tay muội?
– Ai bảo muội ra tay với nàng, Vân Nhi muội quậy phá ta thì được nhưng đừng tổn thương nàng. Ta sẽ không nể mặt muội lần thứ hai đâu, về phòng của muội đi, ta cấm muội gây trở ngại cho nàng đấy.
– Hứ, huynh đáng ghét.
– Đa tạ, muội mà thương ta chắc ta gánh cũng không nổi.

Bạch Vân ào ra khỏi phòng không quên ném cho Như Ý ánh mắt cảnh cáo, nhắn nhủ “chờ tái chiến”. Ca ca nghiễm nhiên vì cô ta mà tổn thương nàng, nỗi nhục này nàng nuốt sao trôi chứ? Cô gái đáng ghét đó nàng sẽ không tha cho cô ta đâu chờ đấy.

– Như Ý, ta xin lỗi, nàng không sao chứ?
– Không sao.
– Muội ấy tính cách trẻ con được nuông chiều quá nên sinh hư!
– Lần sau cô nương ấy dám vô lễ với ta thì ta cho nàng nằm đo đất ngay.

Bạch Trường nhún vai cười trừ… chẳng biết nói sao nữa. Bảo bối với lại muội muội kình địch với nhau, chàng đứng giữa… ai khó xử nhìn là biết liền. Sao hai cô nương này lại không ưa nhau đến vậy, mới gặp lần đầu mà.

– Đánh công chúa sẽ bị trách tội nặng lắm đấy.
– Vậy ư, đánh xong rồi tính tiếp ta rảnh lắm sao mà lo chuyện đó. Cô nương ấy vô lễ với ta trước, ta không nể mặt đâu nàng tưởng là trẻ con thì ta xí xóa cho à?
– Nàng còn nhỏ tuổi hơn muội ấy vài tháng đó, nàng mới là trẻ con!

Như Ý câm luôn hết phản kháng nổi, ai bảo Như Ý tiền nhiệm sinh sau đẻ muộn quá làm chi khiến nàng muốn làm lớn cũng không được. Cô nương ấy là công chúa thì sao chứ, tưởng làm công chúa thì lên mặt với nàng được sao? Con nít con nôi không lo ở trong cung học lễ nghĩa đạo lý của công chúa đi, chạy ra đây kiếm chuyện thì đừng có trách sao giang hồ hiểm ác. Đụng độ với Chiêu Văn Như Ý nàng là cô ta tiêu đời rồi.

– Cười gì vậy? Nàng ăn đi, ta tự tay lựa đấy?
– Đa tạ. Bạch Trường ta hỏi chàng, mấy hôm nay ta nghe có tin đồn chàng sắp thành thân là thật hay giả?
– Nàng nghĩ sao?

Bạch Trường kéo tay đưa nàng trở lại bàn ngồi xuống. Tin tức chàng sắp thành thân lan khắp kinh thành này là thật hay là giả… mọi sự vẫn còn tùy. Chàng vẫn là không nên phủ nhận cũng không xác nhận, phải xem tình hình ra làm sao đã. Chàng thủy chung chỉ yêu nàng thôi nhưng yêu nàng thì phải mang cho nàng hạnh phúc… không phải là giết nàng dần dần được.

– Chàng thành thân cũng được nhưng phải là với ta chứ!

Người nói cứ thản nhiên vừa ăn dâu vừa nhàn nhạt buông mấy lời bâng quơ nhưng lại khiến người nghe chấn động ngồi im không nhúc nhích nổi. Chàng đương nhiên muốn thành thân với nàng, cả đời chăm sóc nàng rồi… nhưng là cả hai có thể sao?

– Như Ý.
– Ta nghe.
– Chúng ta thật sự có thể thành thân sao?
– Để ta đi năn nỉ Linh Nhiên đã.
Nàng phải phá giải pháp chế của Tiên Ngọc mới thành
thân với chàng được chứ. Linh Nhiên là người duy nhất có thể giúp, chỉ cần nàng ấy đồng ý thì mọi sự sẽ xảy ra tốt đẹp rồi.

– Sao lại liên quan đến cô nương ấy?

Bạch Trường chẳng hiểu tại sao Như Ý muốn thành thân với chàng thì phải thông qua sự đồng ý của cô ta. Bảo bối nàng với cô nương ấy là đang giấu chàng ẩn tình gì vậy? Thật khó hiểu. Như Ý nhìn vẻ mặt nhăn mày nhó của chàng thì phì cười. Nam nhân này dễ thương thật càng ngày càng đáng yêu vốn là muốn trêu chọc chàng thêm nữa cơ. Nhưng nhìn biểu tình bất mãn nhưng ráng kìm nén kia… nàng đổi ý. Thôi thì ta tha cho chàng lần này vậy, không đùa nữa.

– Cô nương ấy là người duy nhất có thể giải được khắc chế trên người ta.

Người sắp chết đuối vớ được cọc thì sẽ vui mừng như thế nào, Bạch Trường chàng không rõ… nhưng tin tức Như Ý có thể hóa giải hẳn pháp chế, sau đó chàng có thể cưới được nàng thật sự là một tin kinh hỷ khiến chàng kích động khôn xiết. Đột ngột choàng tay ôm lấy nàng vào lòng, chàng thật hạnh phúc muốn hét to cho tất cả mọi người trên thế gian đều biết. Ông trời quả nhiên đối với chàng không bạc, nếu có thể có được bảo bối bên mình suốt đời… chàng không còn mong muốn gì hơn.

– Bảo bối, chúng ta đi tìm cô nương ấy ngay bây giờ.
– Ai da, đâu có được nàng ấy có phu quân rồi, ta phải tránh xa ra không thì không tốt đâu.
– Ta xin lỗi. Bảo bối, là ta không biết điều nàng muốn phạt ta như thế nào cũng được nhưng để sau được không? Chúng ta bây giờ đi tìm cô nương Linh Nhiên kia.

Chàng chấp nhận vơ vào thân mình cái tiếng ba phải, nói xàm, nói nhảm, nói vớ vẩn… gì gì cũng được, chỉ cần có thể giúp bảo bối giải pháp chế kia đi… chàng một tia hy vọng cũng nắm bắt lấy. Cô nương ấy có thể giúp, chàng nhất định phải thuyết phục được cô ta giúp bảo bối cho bằng được.

 

 

 

Chương 60: Quỷ kế đa đoan

Sứ thần ngoại giao của ngoại quốc khi đến Tọa Đô đều được tùy theo thân phận cao thấp bố trí ở khu vực Miêu La phủ. Có điều Phong Quốc vương gia hắn từ ngày đầu tiên đến đây đã không muốn tá túc tại đó mà tự chọn khách điếm lớn nhất kinh thành làm nơi ghé lại nghỉ ngơi. Tên đó hắn dung thân cái chốn nào Bạch Trường chàng cần gì để tâm, bất quá lúc này chàng hơi khẩn trương muốn gặp vương phi của hắn nên bất giác phật ý. Hắn ta nếu ở tại Miêu La phủ thì chàng lúc này tìm gặp hắn có phải dễ dàng hơn mấy phần không? Phủ thái tử với Toàn Phát khách điếm khoảng cách không ngắn trong khi Miêu La phủ lại tọa lạc sát sườn.

– Chuyện này thực ra rất khó cho Linh Nhiên, chàng vội vã cũng không giúp ích gì đâu!

Như Ý không hưởng ứng cho lắm biểu tình kích động của Bạch Trường, nàng mãi chẳng có ý định đứng lên ly khai khỏi phòng. Linh Nhiên nàng ấy có điểm khúc mắc riêng không phải nói giúp là giúp được.

– Nàng ấy có điểm gì khó khăn?
– Chuyện này ta sẽ nói rõ với chàng sau còn về phần Linh Nhiên muốn thuyết phục nàng ấy cần có chút thời gian.
– Ta muốn thành thân với nàng càng sớm càng tốt, lẽ ra là chuyện này nên xảy ra lâu rồi mới phải.

Bạch Trường ngữ khí thập phần u ám nhẹ giọng cất lời. Hai năm trước chàng đã muốn cưới nàng về phủ làm của riêng rồi.

– Ta mới có 18 tuổi mà.

Như Ý mím môi nén cười, hắn bày cái bộ mặt đăm chiêu tiếc rẻ kia là làm sao chứ? Theo ý kiến của nàng thì thân thể này nói kiểu gì vẫn còn là tiểu cô nương non nớt thôi. Thời cổ đại 18 tuổi là đã thành gia lập thất hết cả nhưng nàng là phụ nữ thế kỷ 21 nha. Cứ cho là hai năm trước nàng không biến mất đi cũng không có chuyện đồng ý gả cho hắn, 16 tuổi làm sao mà lấy chồng được chứ nghĩ thoáng hết mức vẫn thấy không ổn.

– Nàng nên là thê tử của ta từ năm 16 tuổi nếu chúng ta thành thân lúc đó thì bây giờ ít nhất phải có một tiểu hài tử rồi!
Ặc… nghẹn chết nàng. Như Ý ho sặc sụa vì trái dâu vừa nhét vô miệng nhai còn chưa kịp “tới nơi tới chốn” đã bị nuốt xuống vì sốc.
– Bảo bối, nàng …

Như Ý vớ vội cốc nước trên bàn tống cả vào miệng. Nàng ho thêm một hồi giàn giụa nữa chảy cả nước mắt mới thoát nạn… suýt chết vì trái dâu. Mắt mở to hết cỡ nhìn cái tên nam nhân nãy giờ luống cuống vỗ lưng dùm nàng kia mãi mới lắp bắp được vài chữ.

– Cái gì… hài tử chứ!
– Hài tử của ta với nàng.
– Chàng thật biết đùa.
– Nàng không thích hài tử sao? Nếu nàng không thích sau này liền không cần sinh hài tử, bất luận thế nào ta vẫn yêu nàng nhất.

Nàng chỉ còn biết cấm khẩu tập trung vào ăn uống. Tên này hắn cao hứng quá nên quên mất bọn họ hai người vẫn còn trong tình cảnh gì sao? Bất quá nàng lúc này cũng có điểm tin tưởng Linh Nhiên nhất định giúp nàng giải pháp chế. Thời điểm nàng ấy ly khai gian phòng khi biết mình sẽ lại có thể rơi vào tình ái khi mất yêu lực… nàng đã chắc chắn điều đó. Nàng ấy quay lại đồng nghĩa với chuyện sẽ không bỏ mặc bằng hữu chết vì tình.

– Ta nói thật mà ta sẽ luôn yêu nàng nhất.

Bạch Trường thấy Như Ý làm lơ với mình tưởng nàng không tin tưởng thì khẳng định lại chắc nịch. Chàng đối với lòng mình đã biết rõ điều đó từ lâu rồi, đời này kiếp này sẽ không còn một ai khác khiến chàng yêu thương hơn Tiểu Ý Nhi bảo bối. Nữ nhân trẻ con này đã chiếm trọn trái tim chàng không cách nào dời đi nữa rồi.

– Ta biết rồi nhưng mà ta không biết ta có yêu chàng nhất không nữa!

Như Ý trong bụng cười thầm tay mân mê lọn tóc giả đò lơ đãng nói chuyện không chú tâm với hắn. Nam nhân trẻ con này… sao mà dễ yêu như vậy chứ. Hắn thể nào cũng…

– Không cho phép, nàng là của ta chỉ có thể yêu ta.
– Biết ngày mà.
– Thê tử của ta chỉ có thể yêu ta thôi, nàng nếu đối với bất cứ ai khác quan tâm ta đều không đồng ý.
– Chuyện đó chàng cũng đòi quản sao?
– Bất cứ thứ gì liên quan đến nàng ta đều quản.
– Chàng đang ăn hiếp ta đấy biết không? Ta không thích.


Hai người cứ tiếp tục cái cuộc đối thoại khiến người ngoài nổi da ga kia cả giờ đồng hồ mãi vẫn không chán. Sau nửa ngày cũng có người tới làm phiền là đám tỳ thiếp trong phủ của Bạch Trường. Đương triều thái tử Đại Nam Quốc năm xưa nổi tiếng phong lưu công tử đối với mỹ nhân gặp một thu nhận một gặp mười thì thu nhận mười. Mỹ nhân trong phủ của chàng nếu không xinh đẹp động lòng người thì cũng là tài nữ vang danh. Tiếc là sau khi chàng chấm trúng “thiên hạ đệ nhất mỹ nhân” Chiêu Văn Như Ý thì các nàng bị lãng quên bị lạnh nhạt đến tê tái.

Chàng là thái tử cao sang quyền quý dung mạo anh tuấn quyến rũ… nử tử gặp rồi thì đem lòng tương tư, một lòng một dạ yêu say đắm. Chàng khi đó lại rất đào hoa đa tình nữ nhân xinh đẹp thấy vừa mắt liền “đem nàng về dinh”. Kết quả là sau khi gặp nữ nhân của đời mình chàng bị vướng một đám tỳ thiếp “đã thành người của mình” chẳng biết giải quyết cách nào cho xong. Nữ tử đã thành tỳ thiếp của người khác đâu còn có thể xuất giá, mà giả sử có thể các nàng cũng bám riết lấy chàng không buông. Lúc này đây các nàng cả một đám xuất hiện Bạch Trường chàng có điểm bất đắc dĩ. Nguy hiểm nha nếu bảo bối giận thì làm sao. Năm xưa ai bảo phong lưu đa tình làm chi giờ khổ vậy thật phiền phức mà.

– Chúng thiếp thân xin tham kiến điện hạ.

– Miễn lễ đi.
– Các vị mỹ nhân lần đầu gặp mặt, Như Ý xin có lễ.

Như Ý mắt sáng trưng hơn cả cái đèn pha, cười rạng rỡ, cái đầu đen tối đến mức không thể tối hơn nữa bắt đầu vạch kế hoạch. Đám mỹ nhân này chắc chắn là “tình địch không nặng ký” của nàng rồi còn gì. Số lượng đông đảo chất lượng thì khỏi bàn không chê vào đâu được. Chẹp chẹp… tiền vàng ở đâu lại một dòng cuồn cuộn lao về phía nàng rồi, ông trời ở trên cao đúng là có mắt có tròng đầy đủ mà.

– Vị tiểu cô nương này là…
– Ta tên Chiêu Văn Như Ý rất vui được diện kiến các vị mỹ nhân tỷ tỷ.

Các vị nử tử kia là nghe phong phanh điện hạ đưa một cô nương về phòng liền mon men đến xem thử là mỹ nhân phương nào sao có bản lĩnh câu dẫn hơn người như vậy. Bước vào phòng đã thấy một mỹ nữ tuyệt trần thì ai nấy đều chột dạ, lo lắng thêm gấp bội. Điện hạ tìm ở đâu ra một cô nương tuyệt sắc, đẹp đến chói lòa ánh mắt người đối diện thế kia.

– Hóa ra là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân Như Ý tiểu thư. “Trăm nghe không bằng một thấy” nàng quả nhiên là dung mạo hơn người, tỷ muội chúng tôi thật hân hạnh được gặp qua nàng hôm nay.
– Khách sáo, các vị mỹ nhân tỷ tỷ là đề cao tâng bốc ta rồi.

Nữ nhân đa phần bản tính đố kỵ rất cao nhất là gặp phải nữ tử xinh đẹp hơn mình. Trong trường hợp này Như Ý vừa xinh đẹp hơn lại còn là người trong lòng của thái tử, đối với các nàng mà nói là một mối họa chung cần phải diệt trừ. Bọn họ ai lại không biết thái tử bỏ bê các nàng một lượt nguyên nhân là do đâu. Tất cả cũng là do nữ nhân đáng hận, hồ ly tinh yêu nữ đứng trước mặt kia.

– Như Ý tiểu thư, nghe đồn nàng tài nữ xuất chúng cầm kỳ thi họa món nào cũng xuất sắc, có thể nào hôm nay cho chúng tỷ muội chúng tôi mở rộng tầm mắt không?
– Các vị mỹ nhân tỷ tỷ chê cười rồi, ta tài mọn không có năng khiếu làm sao dám đứng trước mặt các vị “múa rìu qua mắt thợ”.

Như Ý vẫn như cũ duy trì vẻ mặt hiền lành khả ải… thực tế trong bụng đang rủa thầm mấy vị mỹ nhân này. Cầm kỳ thi họa cái búa á… nàng có thừa kế trí nhớ của tiền nhiệm Như Ý nhưng là không may mắn như vậy có thể thừa hưởng luôn mấy món tài lẻ của nàng ta. Đánh đàn… hờ hờ… một nốt nhạc cũng không biết, chắc nàng đánh bằng niềm tin quá. Đánh cờ ư … mấy con cờ đó nhận diện con nào con tốt con nào con xe, tượng, mã, pháo… gì gì đó cho tiền nàng cũng lắc đầu bó tay tiếc rẻ không lấy. Ai cho mà lấy chứ, có đoán đúng đâu mà đòi hưởng công. Hai món đó đã đủ thảm lại còn làm thơ với vẽ tranh nữa chứ quá sức nan giải nha. Thơ thì có thể “ăn cắp” được nàng là con mọt sách mà văn thơ thuộc lòng không ít. Nhưng vẽ tranh thì… cho nàng xin, nàng đưa bút lên vẽ con công vẽ xong chắc dân chúng nhầm nàng vẽ quạ mất.

– Nàng đây là không nể mặt tỷ muội chúng tôi rồi! Điện hạ, ngài có thể hay không nói giúp chúng thiếp thân một lời để cô nương đồng ý đi.
– Như Ý nàng không muốn liền quyết định là không.

Liên Chi nàng nãy giờ là người phát ngôn đại diện cho cả đám tỳ thiếp, nàng miệng đang cười nụ cười tươi tắn… bỗng đông cứng lại giữa “đường đua” vì câu nói này của Bạch Trường. Ngài ấy lãnh đạm thờ ơ không nói làm gì, bây giờ một chút thể diện cho các nàng cũng dập tắt ngúm luôn. Nữ nhân đó thật là đáng sợ không thể coi thường nửa điểm, nàng ta thật sự có thể nắm vững điện hạ trong lòng bàn tay rồi.

– Các ngươi lui đi.
– Tuân lệnh.

Đợi cho đám nữ nhân kia rút lui hết, cửa vừa khép lại Như Ý liền quay qua Bạch Trường mặt xụ xuống một đống. Phong lưu công tử có khác trong phủ tàng chứa “hàng cấm” nhiều đến mức đủ sức chen chúc xếp hàng kéo dài từ trong phủ ra đến cổng lớn cũng không đủ chỗ đứng.

– Ta không thích các nàng ấy!
– Ta xin lỗi.
– Xin lỗi chuyện gì?
– Họ đều là nữ nhân ta gặp trước nàng, nếu ta biết trước kiếp này có thể gặp được nàng, biết trước ta sẽ yêu nàng hơn bất cứ ai ta đã sống khác.
– Mấy vị mỹ nhân đó… ta muốn các nàng.
– Cái gì?

Như Ý sắc mặt cười đến sáng lạn phun ra một câu khiến chàng đứng tim giật thót không hiểu gì cả. Bảo bối nàng có sở thích kỳ lạ nha, nàng bên cạnh có Linh Nhiên cô nương đã đủ khiến chàng thấy ghen ty rồi… nàng muốn mấy tỳ thiếp kia làm gì?

– Ta muốn mấy vị mỹ nhân đó, chàng có bao nhiêu người ta tiếp bấy nhiêu.
– Nàng định làm cái gì?
– Chàng là tiếc nuối không nỡ buông sao?

Nàng trong mắt lóe lên tia hờn giận quay ngoắt đi không thèm nhìn chàng nữa. Gương mặt rõ ràng là đang phẫn nộ cực điểm lắm… có điều trong lòng đang tính toán làm cách nào hốt gọn một mẻ cái đám nhân lực tiềm năng kia. Như Ý không phải không biết ghen nhưng là ngay từ đầu nàng đã biết họ là “đối thủ không nặng ký” rồi nên có chút đắc ý. Nàng là ai chứ, họ Chiêu Văn tên hai chữ Như Ý, trước nay mê tiền như mạng sống, nàng lập nên Mỹ Nhân Quán trong thời gian ngắn bành trướng nhanh như vậy… có sử dụng không ít thủ đoạn. Mấy mỹ nhân đó xinh đẹp rạng ngời nhìn sơ qua đều thấy các nàng tâm cơ đầy mình… thật sự là những nhân viên có giá bạc triệu (^^).

– Nàng muốn mấy nữ nhân đó để làm gì? Nàng nói cho ta biết một chút manh mối ta liền thành toàn cho nàng.
– Chàng có ta rồi còn muốn giữ họ bên cạnh.
– Nàng cũng có ta rồi sao còn muốn bọn họ?

Cái loại sự tình hi hữu như thế này tự cổ chí kim không biết đã xảy ra được bao nhiêu lần. Nữ nhân đối với tiền nhiệm tình địch của mình nửa điểm ghen tuông không có, nàng chỉ canh me làm cách nào thâu tóm bọn họ về dưới trướng của mình thôi. Khinh địch quá chăng, cũng chẳng thể nói trước được. Quái dị hơn là nam nhân kia theo lẽ thường hắn sắp phải điêu đứng lo sốt vó vì nữ nhân hắn yêu phát hiện ra quá khứ đen tối “tán gái hái hoa” oanh liệt của hắn mới đúng. Đằng này hắn cùng nàng thay đổi vị trí một trăm tám mươi độ, nàng không ghen mà là hắn ghen. Ghen cái gì và ghen với ai? Câu trả lời là ghen với đám nữ nhân quá khứ của hắn sẽ thu hút sự quan tâm của nàng hơn để tâm tới hắn. Thật đúng là một tình huống khóc không ra nước mắt, cười không ra tiếng, khiến kẻ khác nhìn vào… chỉ còn biết tế sống vài lạy… cúi mặt thấp giọng “tại hạ bái phục hai vị”.

Phong rơi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s