[TTPRR] Chương 46+47+48+49+50

Chương 46: Đường ai nấy bước

Hai đoàn xe cứ thế song song hướng kinh thành Tọa Đô thẳng tiến. Đám người này đi đường nhưng không chú ý đường xá mà cứ lởn vởn gần xe ngựa của thái tử. Lý do là trong cái xe đó bây giờ đang chứa hai nhân vật quan trọng nên cả đám cứ tìm cơ hội nghe lén cho bằng được. Đường thì nhỏ mà không chịu kẻ đi trước, người đi sau cứ đòi đi san sát lại cho nó “ấm”. Ấm áp đâu chưa thấy chỉ thấy mấy lần xém làm xe lật xuống mương, xe thái tử ở giữa hai bên kè kè hai xe khác hộ tống, xe to đường nhỏ cái cớ sự như thế nếu có xảy ra cũng là chuyện bình thường.

Trong xe ngựa rì rầm tiếng trao đổi nhưng kẻ ở bên ngoài nghe không rõ. Người học võ tai thính hơn người nhưng nếu đối phương có đề phòng thì họ sẽ dùng nội lực làm nhiễu thanh âm khiến cho người khác có muốn nghe lén cũng phải khóc hận. Xảo thuật này Như Ý không biết làm nhưng với Bạch Trường thì lại là chuyện nhỏ, võ công của chàng cơ bản là do tà phái truyền thụ ắt có điểm quái dị khó lường. Cuộc đối thoại diễn ra khá lâu thì đột ngột hai bên cửa xe vọt ra hai bóng người trước khi xe bị nổ ầm tan tành xác pháo. Nàng một thân lục y mắt lóe lên sát khí, chàng một thân bạch y mắt tối sầm căm hận, cả hai nhìn nhau như muốn giết chết đối phương. Thế trận trong chốc lát phân chia rõ ràng, kẻ nào theo nữ tử thì hướng nàng phóng tới hộ giá, kẻ nào theo nam tử thì nhào tới tiếp sức chàng.

– Chiêu Văn Như Ý!
– Bổn cô nương có mặt.
– Nàng thật sự muốn như thế?
– Đúng.
– Đừng hối hận, ta đối nàng yêu thương có thừa nhưng nước đã hắt đi thì không hốt lại được đâu.

Bạch Trường lúc này buông thõng vai có vẻ bất lực, xem ra chàng dù căm hận, bất đắc dĩ cũng đã có quyết định cuối cùng rồi. Chàng giơ tay ra hiệu cho đám hộ vệ lùi lại, không cần đánh trận này đánh nữa cũng thế thôi, mọi sự đã có an bài cả rồi.
– Ta nếu muốn bát nước đó thì trên trời dưới đất không kẻ nào tranh giành với ta được, thứ ta đã vứt bỏ sẽ không bao giờ tìm lại.
– Tốt, ta đối nàng từ nay đường ai nấy đi, hồi kinh thành nàng sẽ có được thánh chỉ hủy hôn ngay.
– Đa tạ, không hẹn ngày gặp lại,chúng ta đi thôi.

Như Ý dứt lời thì xoay người rời đi, nàng hướng xe ngựa của Phi Bách Chiến bước vào trong, màn xe buông xuống bóng nàng khuất hẳn, biến mất hoàn toàn thật sự biến mất khỏi đời chàng. Bạch Trường lúc này phi lên một con ngựa kẻ dưới vừa đưa tới, cả đám này bỏ xe ngựa lại rất nhanh đã phóng khỏi khu vực có đám người của Huyền Băng Cung còn tại.
Kinh thành Tọa Đô tin tức tứ tiểu thư của Chiêu Văn phủ bị hủy hôn chẳng mấy chốc mà nhà nhà đều biết người người đều hay. Hóa ra tứ tiểu thư còn sống cứ tưởng nàng chết từ lâu rồi, nếu không có đạo thánh chỉ này thì ai nấy cũng cho là như thế thật. Ngày trước thái tử cướp xác nàng khỏi phủ dân tình cứ đồn chàng đem vào hoàng lăng táng rồi chứ. Phủ đại tướng quân chẳng thấy có biểu hiện bất bình không vui mà còn giăng đèn treo hoa sáng rực. Người qua kẻ lại lắc đầu khó hiểu, nữ nhi bị hủy hôn có gì mà vui thế, thật chẳng hiểu ra làm sao nữa. Mọi chuyện xoay quanh khuynh thành mỹ nhân tên NhưÝ kia trước giờ chẳng có chuyện nào diễn tiến theo lẽ thường cả.

Phủ thái tử lúc này cũng náo nhiệt chẳng kém cạnh, “oanh oanh yến yến” lượn qua lượn lại ca hát, đánh đàn, vũ khúc, tiệc tùng liên miên. Tì thiếp trong phủ ai nấy cũng xinh tươi, cố điểm trang thật rực rỡ mong có cơ hội được lọt vào mắt xanh của thái tử. Ngài từ khi được ban hôn thì đối với các nàng nhạt nhẽo, không quan tâm nhiều hẳn đi. Ngày cũng như đêm trong mắt lúc nào cũng chỉ có một nữ nhân duy nhất đó khiến các nàng trong bụng ai oán, hận nữ nhân họ Chiêu Văn kia khôn xiết. Lần này thì tốt rồi, hôn ước đã bị hủy, thái tử cũng không còn thương nhớ cô ta nữa.
– Điện hạ ngài ăn món này đi! Thiếp đút cho ngài.
– Vẫn là nàng tốt với ta nhất.
– Thiếp đương nhiên luôn yêu ngài nhất mà.

Liên Chi ngả ngớn ép sát vào người Bạch Trường bón thức ăn cho hắn. Họ Vương cũng chẳng ngại ngần vòng tay qua eo cô ta kéo nàng ngã hẳn vào lòng hôn lên má đùa cợt, bàn tay thì sờ soạng lung tung. Hành động khiếm nhã vô cùng trước mặt người khác khiến Bạch Sơn ngứa mắt bất mãn, thầm nghi vấn hoàng huynh là bị trúng bùa mê thuốc lú gì mà bê bối đến cái mức này.
– Hoàng huynh, nhã hứng bật chợt nổi lên không chờ đợi được nữa?
– Hoàng đệ là ghen tỵ với ta sao, người đâu chăm sóc đệ đệ của ta chu đáo.
– Không cần, đệ chỉ ghé qua xem huynh chết chưa thôi, xem ra vẫn còn chưa tới thời điểm. Huynh vẫn còn khí thế bừng bừng thế mà đệ không phiền huynh thêm.
– Không tiễn.

Bạch Sơn đứng dậy, phất tay áo bỏ đi nhưng nghe cái giọng lè nhè đuổi khách của ca ca thì hết chịu nổi quay phắt lại. Chàng tới định hỏi han “cho ra ngô ra khoai” mọi chuyện, lý do vì sao đã cố công cố sức lâu như vậy rồi bây giờ lại xin phụ hoàng hủy hôn. Hoàng huynh từ khi nào lại trở thành người không có nguyên tắc, bỏ rơi mục tiêu giữa đường thế này? Nói một câu hủy là hủy, rốt cuộc là tại sao?
– Hoàng huynh!
– Ca ca!
– Hoàng huynh!

Thật là phiền mà! Chàng đứng cách ca ca có mấy bước chân có phải là mấy chục dặm đâu mà gọi mãi không thưa. Hoàng huynh điếc đặc đó lúc này chỉ biết quấn quít nữ nhân trong lòng thôi, giữa ban ngày ban mặt tại hoa viên quang đãng lộng gió, kẻ đi qua người đi lại hắn cũng không có nửa điểm ngượng ngùng.
– Như Ý tiểu thư tới chơi có chuyện gì sao?

Bạch Sơn nói câu này vừa dứt, hắn đã đẩy nữ nhân vừa ôm cái bịch, thoát khỏi cơn si mê luyến ái giả tạo kia ngẩng mặt lên ngay. Trong tích tắc nhưng Bạch Sơn nhận được trong mắt ca ca tia hoan hỉ rồi giận dữ và sau đó là thất vọng. Hắn không thất vọng mới lạ, làm gì có Như Ý nào ở đây. Thấy gọi mãi hắn không trả lời, coi chàng như vô hình, Bạch Sơn mới nảy ra “tối kiến” này, bất quá coi vậy mà có tác dụng.
– Ngươi lui ra đi.

Liên Chi nghe tam hoàng tử nói rõ từng chữ, nàng cũng hiểu người hắn kêu lui ra đích thị ám chỉ nàng. Tuy vậy nàng vẫn nấn ná, dùng dằng đứng cạnh Bạch Trường không chịu đi. Tam hoàng tử đâu phải chủ nhân ở đây, nàng dù nể sợ hắn nhưng khó khăn lắm thái tử mới bị nàng quyến rũ, bị đuổi đi bây giờ chừng nào mới có cơ hội khác.
– Lui ra.
– Thiếp vâng lệnh.

Bạch Trường nhìn biểu tình quyết liệt của đệ đệ thì biết hắn đang rất muốn nói chuyện riêng nên hạ lệnh đuổi cô ta đi. Chỉ là một nữ nhân chán ngắt, nhìn một chút không sao, nhìn lâu hơn chỉ muốn chém bóp cổ chết.
– Bại hoại hết cả mặt mũi.
– Ta có làm gì ảnh hưởng đến mặt mũi của đệ sao?
– Huynh nghĩ là có không?

Bạch Trường nhếch môi cười nhạt nhẽo, chàng hiểu đệ đệ ám chỉ chuyện gì. Hôn ước bị hủy, chàng là người xin phụ hoàng hủy bỏ nó. Một kẻ khăng khăng sống chết hai năm trời tìm mọi cách níu giữ đính ước, giờ đây đột nhiên đổi ý không khiến người khác tò mò sao được?
– Ta mệt lắm đệ có gì nói nhanh lên.
– Tại sao hủy hôn ước?
– Nên hủy thì hủy.
– Tại sao?
– Ta chỉ làm điều nên làm thôi.

Hỏi nữa, hỏi mãi, hỏi hoài… cũng vậy thôi. Chàng sẽ không nói cho hắn biết tại sao lại hủy. Bạch Trường lơ đãng cầm chén rượu lên uống cạn. Rượu này chẳng phải rất ngon trước giờ đều rất thích, tại sao lúc này uống mãi chẳng thấy vị gì cả.
– Huynh bỏ nàng vậy đệ sẽ cưới nàng về làm vương phi.
– Nàng không được gả cho nam nhân khác đệ không biết sao?
– Thánh chỉ hủy hôn ban được thì lẽ nào phụ hoàng lại không thể ban thêm thánh chỉ hủy cấm hôn ước.

Chén rượu đang đà đưa lên miệng bỗng khựng lại một nhịp… rồi lại theo tiến trình định sẵn… được đưa lên miệng uống cạn. Bạch Trường nhìn đệ đệ với ánh mắt như có ý bảo “muốn ra sao thì ra, ta không quan tâm”, ngón tay gõ nhẹ lên miệng chén nhàn nhạt phun hai chữ.
– Tùy đệ.
– Huynh nói thật sao?
– Thật hay không đệ không cần hỏi, ta có chuyện phải làm, không tiễn.

Bạch Sơn nhìn theo bóng lưng ca ca khuất dần vẫn đứng lặng người khó tin. Chàng có nhìn nhầm hay nghe lộn, mơ ngủ ban ngày không, ca ca của chàng cũng có thái độ bất cần buông xuôi mọi sự như vừa rồi ư? Tùy ta muốn ra sao thì làm ư? Huynh chỉ nghe nói đến tên Như Ý thôi cũng mừng rỡ như vậy rồi, sao có thể nói bỏ là bỏ.

– Rốt cuộc là huynh bị sao vậy? Hai người đã xảy ra chuyện gì? Như Ý đã làm cái gì huynh mà huynh lại trở nên như thế này?

Câu hỏi không lời đáp bởi kẻ có thể trả lời đã đi từ lâu, mà người hỏi cũng không có ý định chạy theo mà tra mà xét nữa. Ca ca đã không muốn nói thì kẻ làm đệ đệ như chàng đây có cạy miệng hắn cũng vô ích thôi. Mà thực tế thì chàng có muốn “cạy miệng” ca ca lo rằng chưa đủ khả năng. Ta có lòng nhưng tạm thời chưa đủ sức, thôi thì chẳng lo nữa làm gì cho mệt, ngồi đây uống rượu có khi còn có lý hơn.

Bạch Trường quay về phòng ngồi không, chẳng mó tay đụng chân làm cái mô tê gì hết. Chuyện phải làm đương nhiên có nhưng lúc này thật khó tập trung cho được. Nhắm mắt thấy nàng, mở mắt cũng mường tượng được nàng, mơ ngủ được ôm nàng, tỉnh dậy thì nhớ nàng… và thực tế thì mất nàng rồi.
– Bảo bối, nàng thật tàn nhẫn với ta.

Khẽ mở miệng lẩm bẩm một mình rồi phá ra cười như điên dại. Ta si tình nàng là vì lý do gì? Nàng đã… như vậy tại sao ta còn nhớ còn yêu. Như Ý nàng nói ta phải làm sao? Cầm lên được bỏ xuống không được, yêu nàng thì dễ không yêu nàng nữa thật là khó. Hụt hẫng, đau đớn trong tim ta… bao giờ… bao giờ… thì sẽ lành lại được đây?
– Nàng vốn dĩ không nên xuất hiện trước mặt ta bảo bối, lẽ ra đừng để ta nhìn thấy nàng thì tốt hơn.

Phòng vắng lặng, người trong phòng trầm ngâm uể oải, biểu tình trên mặt đờ đẫn thống khổ, trong lòng “sóng dậy” còn dữ dội hơn. Thế gian có mấy ngươi thật sự gặp được người mình yêu, cũng có mấy người được người mình yêu đáp trả tình cảm. Ta gặp nàng là có duyên, ta được đính hôn với nàng chẳng lẽ không được coi là có phận. Ta với nàng có duyên có phận thì vì lẽ gì nàng không phải là dành cho ta.
Nàng nếu dành cho ta sao lại nói ra những lời đó… chỉ sợ rằng suốt đời này ta cũng chẳng thể quên được… Không quên được nàng càng không thể quên… điều đó.

 

 

 

 

 

Chương 47: Thiếu chủ của Mỹ Nhân Tam Thập Lục.

Đại tướng quân phủ, Như Ý ngồi tựa cằm trên bàn đang trầm tư suy nghĩ mông lung ngoài hoa viên thì Huyền Tam bước lại, trong tay chàng đang cầm một xấp giấy tờ gì đó. Tiến tới trước mặt không đợi mời tự nhiên ngồi xuống tay chìa xấp giấy đó cho nàng.
• Thông tin nàng cần đây.
• Đa tạ, tốc độ làm việc rất khá đấy chứ.
• Huyền Băng Cung là tổ chức như thế nào nàng còn không rõ hay sao còn nói thế.
• Ta khen mà cũng không được à, huynh từ khi nào có thói quen bắt bẻ ta vậy?
Huyền Tam không trả lời, nàng hỏi câu này mấy lần thì chừng ấy lần chàng câm mồm luôn ngay sau đó. Chàng ra cái “nông nỗi” này là một tay nàng đào tạo nên chứ còn ai vào đây nữa. Sát thủ mặt lạnh bị áp bức nhiều quá cũng trở nên “nhiều chuyện”, hên là không phải mỗi chàng bị ảnh hưởng nên cũng đỡ mất mặt.
• Bách Chiến huynh thật rảnh, khi không bắt ta rình mò cái nhóm mỹ nhân mới nổi này. Hắn đúng là “đầu gấu” dữ dằn mà, phải để cho người ta kiếm ăn với chứ. Chỉ là một nhóm mấy người đẹp chân yếu tay mềm thôi , hắn đề phòng chi gay gắt vậy?
Như Ý lật qua lật lại ngó lia lịa, đọc thật nhanh thông tin trong tài liệu Huyền Tam vừa đưa. Mỹ Nhân Tam Thập Lục là một nhóm người độc lập, cũng có thể là chi nhánh của tổ chức lớn nào đó vừa xuất hiện trên giang hồ thời gian gần đây. Hành động bí mật, hoạt động mờ ám không biết là do ai giật dây đứng đằng sau. Họ Phi đó chẳng hiểu trí tưởng tượng phong phú đến mức nào nhưng hắn khăng khăng nhìn ra được sự đe dọa của đám người này với Huyền Băng Cung.
• Cung chủ thật lo xa quá huynh có nghĩ vậy không?
• Huyền Tam công tử!!!!
• Nghe rồi, cung chủ là người có tầm nhìn đương nhiên sẽ có lý lẽ của ngài.
Hèm, Như Ý tặc lưỡi, hỏi cái tên này cũng như không. Một đám mỹ nhân mới “chân ướt chân ráo” xuất hiện trên giang hồ thì gây hại gì được một cái tổ chức có gốc rễ, thế lực lâu đời như Huyền Băng Cung chứ.
• Theo ta thấy họ chỉ là một đám “lính đánh thuê” thôi, ai bỏ tiền ra thuê gì thì họ sẽ làm giùm chuyện đó. Cái này gọi là có cầu có cung chúng ta xía vào làm gì, định đập chén cơm của họ ư?
• Nàng xuyên tạc sự thật rồi, cung chủ có kêu nàng đập nồi đập chén gì của họ đâu.
• Ừ thì không đập… bất quá… ta sẽ làm chuyện này được chưa? Huynh không cần phải theo dõi tiến trình làm việc của ta đâu.
Như Ý ném trả lại hắn xấp giấy, tiếp tục ngồi chống cắm ngắm trời nhìn mây. Họ Phi đó muốn nàng xâm nhập nhóm mỹ nhân này, Như Ý cười thầm… tốt thôi nhận lời thì sẽ làm, muốn ta do thám dụ dỗ mỹ nhân về với Huyền Băng Cung thì ta sẽ làm y như thế.
• Thuộc hạ thay mặt các huynh đệ hỏi Thánh nữ, nàng làm thế nào mà khiến cho thái tử huỷ hôn vậy?
• Đây là chuyện riêng của ta mà, các người quan tâm làm chi?
Nàng cười cười vuốt lọn tóc bị gió thổi bay lơ phơ trước mặt. Bọn họ tò mò cũng không trách được, hai năm trời chạy đông chạy tây cũng không hoàn thành nổi giúp nàng chuyện này.
• Quan tâm đến nàng nên hỏi.
• Không phải là cay cú sao các người mãi không khiến hắn huỷ hôn được nhưng bổn cô nương ra tay thì hắn im re không phản đối nửa chữ sao?
• Nàng thông minh.
• Không phải chuyện của mình thì đừng có ham hố lăng xăng góp vui, ta không nói đâu.
Như Ý uể oải đứng dậy, trước khi bỏ về phòng còn liếc nhìn hắn một cái cười gian tà. Ta cho các vị suy đoán thoải mái, muốn suy luận kiểu gì thì liền như thế đó. Lòng người sâu hơn biển, nghĩ cái gì, tính toán chuyện chi đâu thể ba hoa bốc phét cho kẻ khác biết được. Như Ý ta vốn dĩ là kẻ luôn biết lo cho bản thân trước tiên, ta nghĩ nát óc mới tìm ra được lý do khiến họ Vương đó bỏ cuộc, chứ các người tưởng là dễ dàng lắm hay sao? Bất quá, ta cũng sợ chết, chết vì tình lại càng nhảm nhí, nhố nhăng. Ta với hắn… tốt nhất là nên kết thúc như thế này, an toàn cho ta còn hắn thì… ta mặc kệ.
• Tim ta không phải bằng đá, ta còn lảng vảng quấn quít với hắn thì…
Nàng lẩm bẩm một mình khi đã chốt lại cửa phòng, tựa lưng vào cánh cửa ngồi xuống mệt mỏi. Sao Như Ý kiêu hãnh nàng cũng có lúc phong độ giảm sút như lúc này như vậy chứ? Hắn xét cho cùng thì chỉ là một tên công tử bột trẻ con, đúng… hắn trẻ con.
• Họ Vương ngươi ít nhất cũng nhỏ hơn ta hai tuổi, ngươi nên gọi ta một tiếng tỷ tỷ thì đúng hơn.
Nàng cầm viên Ngọc Băng lành lạnh kia ra ngắm nghía. Thứ này từ quyền sở hữu của hắn chuyển qua nàng, gọi hắn tặng nàng cũng tốt mà nói nàng trấn lột của hắn cũng không phản đối được. Nhìn vật nhớ người, nàng tự nhiên lại nhớ hắn là làm sao? Nàng không thể xóa bỏ trong đầu mình hình ảnh gương mặt đau đớn tột cùng của hắn lúc đó.
• Ngươi với ta không nên gặp nhau thì tốt hơn. Chỉ là sao ta… lại không quên ngươi dễ dàng như ta nghĩ nhỉ?
Như Ý vung tay ném Ngọc Băng vào gầm giường, nhắm mắt hít một hơi dài cố gắng định thần. Lòng nàng không tĩnh lặng lại được dù nàng rất muốn. Mấy hôm nay nàng luôn có những khoảng lặng ngồi một mình tâm trí phiêu diêu đi tận chân trời nào cũng không rõ. Không ổn, nàng không ổn rồi.
Tay chống xuống sàn lồm cồm bò dậy rồi lại tự thân bò vào gầm giường lượm lại ngọc quý. Như Ý ta sao lại ném trâu bảo ngọc quý đi như vậy, tiền cả đấy, ta có bị làm sao không vậy? Thật phiền mà… tỉnh lại… bình thường trở lại đi… lập trình bị lỗi ở mắt xích nào rồi? Ta không có thích hắn, ta không có! Cầm trong tay Ngọc Băng nàng tiến lại bàn trang điểm, nhìn vào tầm gương đồng lớn, tự nhếch môi cười động viên bản thân… ta bị say nắng. Ta đi tìm thuốc cảm đây.
Mỹ Nhân Quán.
Phòng nhỏ bí mật dưới tầng hầm, một thân hắc y nam tử, tóc trắng, mắt biếc, mặt nạ che mặt nhàn nhã tựa vào lưng ghế, chân nọ gác chân kia khoanh tay ngồi yên lặng chờ người. Hắn giữ yêu tư thế bất động đó ngay cả khi cánh cửa tầng hầm bật mở và có người bước vào. Kỳ Nha và Ngân Du nhanh chóng tiến lên cúi chào hắn cung kính.
• Nô tì tham kiến thiếu chủ.
• Mỹ nhân của ta, không phải ta nói với các nàng không cần phải khách sáo với ta rồi mà. Không để lời ta vào trong mắt sao?
• Nô tì không dám.
Vị thiếu chủ kia lời nói tựa gió thoảng giọng êm ái nghe như tiếng nhạc cất tiếng. Mỹ nhân cười ngượng ngùng không dám thất lễ quá phận. Hai nàng đối với thiếu chủ tôn sùng như thánh thần sao có thể không cung kính. Mạng do ngài cứu, lý tưởng sống do ngài nhen nhóm giúp, bất kể là phục vụ cho mục đích riêng của ngài hay sống cho bản thân các nàng với ngài một lòng trung thành.
• Ngài lâu lắm mới quay trở lại.
• Các nàng là có nhớ tới ta?
Ánh mắt biếc bí ẩn sau mặt nạ bạc kia sáng lên tia giảo hoạt, thiếu chủ là vậy mở miệng là trêu chọc các nàng. Ngài luôn rất ôn nhu, dịu dàng với nữ nhân nửa điểm coi thường cũng không bao giờ có. Tư tưởng đa phần lạ lùng khiến các nàng nhiều lúc choáng váng, đơ người vì kinh hãi.
• Kỳ Nha và Ngân Du của ta mỗi lần gặp lại thì đều xinh đẹp hơn hẳn, các nàng khiến ta tự hào chết đi được.
• Thiếu chủ quá khen rồi. Ngài đối với nữ nhân nào mà chẳng khen đẹp.
Ngân Du buột miệng nói ra nhận xét của mình. Trong mắt ngài ấy làm gì có phụ nữ xấu chỉ có phụ nữ chưa biết làm đẹp thôi.
• Ha ha, Du Nhi là đang khen ta hay nói móc ta đấy? Tốt không găp đã lâu, xinh đẹp hơn miệng lưỡi cũng hơn hẳn lúc trước, không phụ kỳ vọng của ta.
• Đa tạ ngài khen ngợi.
Ngân Du trên mặt cười tươi vui vẻ vô cùng, nàng dù biết thiểu chủ khen lấy lệ tính cách ngài là vậy nhưng tim cũng đập nhanh hơn má đỏ hồng mắc cỡ. Thiếu chủ mắt biếc thấy biểu tình của nàng như vậy thì đưa mắt nhìn trần nhà, sau mặt nạ kia là một khuôn mặt cố nín cười. Nữ nhân a nữ nhân chỉ có nói vậy đã ngại ngùng rồi, buồn cười quá.
• Thiếu chủ lần này trở lại có điều gì căn dặn chăng?
Kỳ Nha tinh ý cứu bồ giúp cho Ngân Du, nàng ấy đỏ hết mặt rồi. Thiếu chủ luôn biết cách khiến các nàng hai má ửng hồng trong thời gian rất ngoạn mục nhưng mọi sự chỉ dừng lại ở lời nói thôi. Ngài chưa khi nào động tay động chân có hành động mạo phạm vượt chuẩn mực với các nàng. Thực tế là các nàng có nguyện ý đi chăng nữa thì ngài ấy hình như không có hứng thú. Hai nàng đều là do thiếu chủ cứu thoát từ cõi cết trở về, từ thời điểm đó đã nguyện lấy thân báo đáp cho ngài chết cũng không từ nan.
• Có chút việc nhưng về thăm các nàng là chính.
Đúng rồi về thăm các nàng là chính nhưng công việc mới là trọng điểm quan trọng. Lời nói của thiếu chủ lúc nào chẳng có hai tầng ý nghĩa, Kỳ Nha nàng tự cho rằng mình khá lanh lợi cũng phải mất một thời gian mới đúc kết được điều này.
• Nô tì đa tạ, mời ngài nói.
… Rì rầm… lời vào lời ra… trao đổi công chuyện (không phải tán gái đâu) ^^!!!
• Tốt, hai nàng cứ vậy mà làm ta phải đi rồi.
• Ngài đi thong thả.
Lời vừa dứt hắc y thân ảnh đã không thấy đâu nữa, hai nàng đứng đối mặt nhìn nhau cười buồn. Các nàng cho dù là thân cận nhất đối với thiếu chủ cũng không biết được gì nhiều hơn các tỷ muội khác. Bọn họ có một điểm chung đều là do thiếu chủ cứu mạng, các nàng chưa ai từng được thấy dung mạo của ngài. Nhưng ánh mắt xanh biếc hút hồn kia thật khiến người khác muốn đắm chìm vào, ai nấy thầm khẳng định đằng sau chiếc mặt nạ kia chắc chắn là một gương mặt tuấn tú hơn người.
• Chúng ta rốt cuộc là có đụng chạm với Huyền Băng Cung khi nào chứ?
• Không biết.
Kỳ Nha vô phương trả lời câu hỏi của Ngân Du. Một nhóm nữ nhân các nàng cho dù ai nấy cũng có tài lẻ riêng được thiếu chủ trọng dụng đúng người đúng việc nhưng từ khi nào lại bị người của Huyền Băng Cung chú ý chứ. Có điều tôn chỉ hành động của các nàng là do thiếu chủ đề ra, các nàng cung cấp dịch vụ có cầu thì có cung không nên ngại ngần đụng chạm với ai hết. Mọi sự đi đến đường cùng sẽ tìm ra con đường khác, trời không tuyệt đường người vì thế bất luận là Huyền Băng Cung có ngứa mắt, không hài lòng các nàng cũng không “ngán”.
• Nha tỷ, tỷ nói xem làm sao thiếu chủ biết được chúng ta đang rơi vào tầm ngắm của Huyền Băng Cung cơ chứ?
• Có thông tin gì là ngài ấy không biết, muội đừng tò mò quá chuyện của ngài ấy không tới phiên chúng ta quản đâu.
Ngân Du dẩu môi phụng phịu, nàng thừa biết tỷ tỷ chỉ được cái nói dối, ai trong Mỹ Nhân Quán mà lại không hiếu kì về thân phận và danh tính của thiếu chủ. Kỳ Nha tỷ chỉ tỏ ra dáng dấp chỉ đạo thôi nhưng Ngân Du thừa biết tỷ tỷ thích thiếu chủ, nàng cũng như vậy mà. Chỉ trách không thể biết được ngài ấy có ý trung nhân chưa, nữ nhân may mắn nào có thể có được diễm phúc này, nàng thật sự… vô cùng muốn biết.

 

 

 

 

 

 

 

Chương 48: Uống rượu giải sầu.

Toàn Phát tửu lâu huynh đệ Bạch Trường lại an tọa tại chỗ cũ nhấm nháp loại rượu hảo hạng nhất tửu quán. Bạch Trường biết lẽ ra không nên đến chỗ này, cảnh cũ sẽ khiến chàng nhớ lại chuyện cũ nhưng chàng không hiểu sao sau cùng vẫn là đến. Chàng căn bản không quên được bảo bối, dù miệng nói ra “ta nhất định sẽ thành toàn mong muốn của nàng” nhưng lòng thật sự chỉ muốn níu kéo. Chàng tại sao phải nhường nàng cho kẻ khác chứ, nàng có thể yêu hắn thì không thể yêu chàng nữa sao. Sao chàng lại cứ phải nhất nhất chiều lòng nàng, muốn chứng minh cái gì vậy? Muốn chứng tỏ ta yêu nàng nhất, nàng muốn gì ta cũng chiều lòng kể cả đem trao nàng cho nam nhân khác ư? Thật sự không hiểu bản thân nữa, không hiểu nổi.
• Huynh lại nhớ mỹ nhân sao?
• Nhớ thì sao mà không nhớ thì sao?
• Không có gì, chỉ là nếu huynh nhớ nàng thì nàng ở dưới đường kìa.
Bạch Trường nhìn nhanh theo hướng tay chỉ của Bạch Sơn, quả nhiên thân ảnh xinh xắn, thướt tha dưới kia là người chàng đêm ngày mong nhớ.
– Tọa Đô không quá lớn đủ để tránh mặt đâu, mà có vẻ hai người cũng chẳng muốn tránh mặt nhau đúng không? Nàng nghĩ sao đệ không chắc nhưng huynh thì… khỏi cần bàn cãi rồi.
Bạch Sơn rốt cuộc độc thoại cả buổi vì tên ngồi chung bàn kia đâu còn tâm trí mà hàn huyên với chàng nữa. Hắn lúc này ngồi bất động nhìn không chớp mắt nữ nhân áo xanh đang đứng dưới đường mải mê khoa tay múa chân nói say sưa với một kẻ đi đường. Đám đông bỗng chốc bu quanh nàng với vẻ hiếu kỳ hiển hiện rõ trên mặt. Kinh thành bây giờ không còn xót mấy người không biết danh tính của nàng. Khi xưa triều đình treo thưởng ai cung cấp thông tin về nàng có họa hình dán trên hoàng bảng. Lúc này sau chuyện hủy hôn ước của thái tử, nàng lại càng trở thành điểm chú mục của những kẻ ham hố hóng hớt chuyện của thiên hạ hơn.
– Mỹ nhân hỏi đường thôi mà cũng có cả đám “ruồi muỗi” bu lại thật là có sức hút ca ca nhỉ?
Bạch Sơn lên tiếng bình phẩm không quên lén nhìn xem hoàng huynh cảm thấy như thế nào trước chuyện này. Như Ý tiểu thư kia đối với ca ca là tốt hay xấu, chàng thật chưa thể nào xác định được. Vì ca ca là thái tử nên luôn phải sống trong một lớp vỏ bọc lớp lớp tầng tầng, chàng là đệ đệ đồng mẫu với hắn tuy có thể xem là với tính cách của hắn hiểu rõ không ít. Nhưng vị tiểu thư vừa xuất hiện này đã khiến mọi chuyện đảo lộn không ít. Ca ca bây giờ mọi chuyện dù lớn dù nhỏ liên quan đến Như Ý thì xử sự khó lường không theo quy củ nào cả. Chàng những tưởng mình có thể hiểu được tâm sự của ca ca nhưng ngẫm lại hình như càng ngày càng như đi vào vùng sương mù rắm rối hơn.
– Cái đám nam nhân kia đáng bị tẩn cho một trận ca ca có nghĩ như vậy không?
Bạch Trường hiển nhiên là nghĩ như vậy nhưng chàng không bình luận gì với câu nói của Bạch Sơn. Tránh sao được chuyện này bảo bối xinh đẹp như vậy có nam nhân nào lại không muốn tiếp cận. Chàng lúc này dù rất muốn bay từ đây xuống đó đem nàng cách xa thật xa cái đám nam nhân kia cũng không… còn tư cách nữa. Nàng đâu còn là hôn thê của chàng nữa, nàng đã tự do thoát khỏi đính ước kia rồi còn đâu.
– Sao đại tướng quân phủ lại để cho nàng đi ra khỏi phủ mà không có ai hộ tống như vậy, thật mạo hiểm quá.
– Nàng ấy không cần ai bảo vệ, đệ chẳng cần lo lắng làm chi cho phí sức.
Bạch Trường chua chát phán một câu, âm điệu của giọng nói đậm tư vị của sự tự giễu. Chàng mạnh miệng như thế nhưng trong lòng quả thật không thờ ơ như vậy được. Bảo bối có biết võ công xem chừng cũng rất cao cường, người có thể hại nàng không phải dễ. Nhưng lo lắng thì vẫn khó tránh, nàng dẫu sao cũng không có kinh nghiệm sống nhiều cộng thêm gương mặt xinh đẹp khuynh thành, rắc rối phiền hà thể nào cũng tự biết đường mà tìm tới nàng. Họ Phi kia sao có thể sơ suất không cho người đi theo nàng, hắn rút bảy tên sát thủ kia đi đâu rồi. Chẳng lẽ thấy Như Ý đã thoát khỏi ràng buộc với chàng thì không cần chăm sóc, bảo vệ nữa ư?
– Nàng ấy muốn đến Mỹ Nhân Quán, huynh muốn đi xem nàng đến đó làm gì không?
– Không.
– Vậy huynh ngồi đây uống tiếp vậy, đệ đi một mình.
Loáng một cái Bạch Trường đã thấy đệ đệ mình ở dưới đường len lỏi vào trong cái đám đông kia. Chàng cũng muốn xuống dưới đó gặp nàng nhưng… nàng hẳn là không muốn gặp lại chàng đâu. Ngày đó nàng quay người đi đã nói không mong gặp lại, xuất hiện trước mặt nàng bây giờ… thật không nên.
– Kiêu hãnh, ít nhiều cũng nên giữ lại cho mình một chút chứ, không phải sao?
Chàng lẩm bẩm rồi nốc cạn chén rượu không để ý đến Như Ý nữa. Ngồi một mình gọi ra không biết đã bao nhiêu bình nhưng uống mãi cũng chẳng có cảm giác say. Sao thế gian ai buồn tình cũng đều đi uống rượu nhỉ, uống rồi cũng chẳng giải quyết được gì. Chàng ngồi đó không biết đã bao nhiêu lâu đến lúc đứng dậy rời đi trong quán đã không còn ai. Lảo đảo bước xuống cầu thang hồi phủ vì chẳng còn biết đi đâu nữa. Sao chàng cảm thấy cô đơn quá, một sự cô độc đến rợn người. Không phải Bạch Trường chàng từ trước đến giờ vẫn sống như vậy ư, mọi thứ vẫn giữ nguyên hiện trạng cũ, sao bỗng nhiên thấy mình đơn độc thật là dở hơi, tức cười, nhảm nhí.
Phủ thái tử.
– Công tử mời ta đến đây làm chi?
– Ta mời nàng đến chơi, chốc nữa sẽ đích thân đưa nàng về.
Bạch Sơn hộ tống Như Ý đến Mỹ Nhân Quán uống trà ngắm người đẹp xong thì vô tư mời nàng đến phủ ca ca chơi. Có ai mời khách đến nhà của người khác không chàng chẳng rõ nhưng cố gắng mời cho bằng được vị tiểu thư dễ thương này đến thái tử phủ chàng hiển nhiên có tính toán.
– Nhà của công tử thật đẹp.
– Phủ của ca ca ta đấy, nhà ta xa hơn đây nhiều.
– Ca ca của công tử sẽ không vui thấy ta xuất hiện ở đây đâu. Ta đâu quen biết gì ngài ấy.
Như Ý mắt tròn xoe nhìn tên bằng hữu mới quen kia. Nàng muốn đến Mỹ Nhân Quán coi thử quán trà mới nổi kia có gì đặc biệt mà tên Phi mỗ kia thúc ép nàng do thám cho bằng được. Kinh thành đường xá rộng lớn, bản đồ không có chẳng mấy chốc là đi lạc. Tự dưng có một tên nam nhân lạ tới khăng khăng đòi dẫn đường dùm, nàng ngó qua thấy hắn quá dễ thương nên đồng ý hai tay. Kết bằng hữu với trai đẹp có gì không tốt chứ, Như Ý nàng là người rất yêu chuộng cái đẹp mà. Hắn nói chuyện lại rất hoạt bát, sôi nổi đi chung với người phóng khoáng, thân thiện như vậy nàng cũng thấy rất thoải mái.
– Ta không nghĩ vậy đâu, hắn muốn gặp nàng đến phát điên lên được ấy chứ.
Bạch Sơn lơ đãng trả lời, chàng gọi giật một tên gia nhân vừa đi ngang hỏi.
– Ca ca của ta về chưa?
– Bẩm tam hoàng tử, điện hạ vẫn chưa trở về.
“Tam hoàng tử” Như Ý chớp mắt ngạc nhiên, tên này là hoàng tử ư? Hắn hòa nhã, dễ gần chẳng có tý biểu hiện kiêu hãnh, tự mãn như nàng vẫn cho rằng người của hoàng gia thường có. Nhìn kỹ thì hắn… giống tên kia, đúng rồi thảo nào nãy giờ nàng cứ thấy hắn quen quen, thật phí cho bộ óc ngày thường rất thông minh của nàng.
– Cư nhiên lại là tam hoàng tử, ngài nãy giờ hẳn chê cười ta không biết lễ giáo không biết tôn ti trật tự rồi.
Như Ý cạnh khóe hắn chắp hai tay lại cúi đầu tỏ vẻ cung kính. Hai người đi chung cả buổi cũng không hỏi tên tuổi nhau một câu, cứ nhào vào tán gẫu như quen thân từ thuở nào rồi vậy.
– Nàng là đang trách ta không biết tự thân giới thiệu danh tính sao? Ta nhớ nàng cũng có mở miệng đả động gì đến danh xưng của mình đâu.
– Không dám trách cứ.
– Thôi là lỗi của ta, ta tên Vương Bạch Sơn.
– Hân hạnh, ta gọi Chiêu Văn Như Ý.
Như Ý cũng tự xưng danh dù lúc này nàng thừa biết, có nói hay không thì hắn cũng biết nàng trước đó rồi. Nàng chẳng phải xém chút nữa thì thành tẩu tẩu của hắn còn gì. Phủ này của ca ca hắn… Như Ý giật mình… có thể là của tên kia.
– Ta nghĩ ta muốn về nhà rồi.
Tên kia mà nhìn thấy nàng bước chân vào nhà hắn lại chẳng cười nàng sái quai hàm. Hắn sẽ tưởng bở nàng muốn gặp hắn… đến mức chịu không nổi, phải tự tiện bò đến đây cho coi. Như Ý nàng là kẻ ba hoa bốc phét không muốn gặp lại đầu tiên mà, mất mặt thật.
– Không vội, ca ca của ta vể rồi kìa.
Nàng thầm than khổ trong bụng, đúng là oan gia mà. Tại sao nàng lại tự chui đầu vào đây chứ, nói lời không giữ lấy lời, thanh danh của Như Ý nàng hôm nay bị hủy sạch sẽ không còn xót một mẩu vẹn toàn.
Bạch Trường từ xa đã thấy thân ảnh yêu kiều của người trong mộng, chàng lúc lắc mạnh đầu mình, thế ra là uống say rồi đấy. Chàng sao lại nhìn đâu cũng thấy Như Ý như vậy? Tuy nhiên nhìn sang bên cạnh thấy Bạch Sơn đứng gần nàng thì vỡ lẽ, chàng không lầm. Cước bộ ngay lập tức tăng tốc nhưng khi bước đến gần thì trên mặt chỉ là biểu hiện vô cảm, thờ ơ. Chàng lạnh lùng chào hỏi nàng bằng một câu chọc khoáy dễ dàng bị ăn đấm nhất.
– Nàng rảnh rỗi không việc gì để làm chạy tới phủ của ta hóng gió sao?
– Không hẳn.
– Nơi này không đón tiếp nàng chu đáo được đâu, thỉnh rời ngay.
Đuổi khách trắng trợn, Như Ý liếc hắn mắt muốn lọt tròng, đuổi thì đi ta thèm đến đây chắc. Nàng gật đầu nhẹ kèm một ánh mắt trách móc cho Bạch Sơn rồi quay người hướng cửa thẳng tiến. Bạch Sơn há hốc kinh ngạc với cách hành xử vô tình của ca ca, chàng mãi mới nhớ ra Như Ý, nhìn thì thấy nàng đã bước đi được một đoạn xa. Chàng chạy lên theo định xin lỗi, tay vừa vươn ra muốn kéo nàng lại thì Như Ý vung tay hất chàng ra. Nàng nhún mình một cái bay khỏi bức tường thoát khỏi phủ nhẹ như cánh chim.
– Nàng ấy có võ công.
Bạch Sơn sốc lần hai trong vòng một thời gian ngắn. Nữ nhân yểu điệu đó rốt cuộc lại là cao thủ, chàng đi chung với nàng lâu như vậy mà cũng nhìn không ra.
– Công phu ẩn thân khá thật.
Chàng quay lại định hỏi vặn ca ca sao lại nói năng bạc bẽo, mất lịch sự thế thì thấy không còn ai đứng sau lưng mình nữa. Bạch Trường nhìn thấy Như Ý giận dỗi bỏ đi một mạch thì hối hận muốn kêu nàng quay lại nhưng nhìn thấy cái kiểu xuất phủ của nàng thì… dập tắt luôn ý nghĩ đó. Nàng và họ Phi đó giống nhau đều muốn “đi đường ngắn nhất” cổng không mở thì bay qua tường, luôn đến đột ngột rời đi cũng lẹ làng nhanh chóng.
– Ca ca và cô nương ấy rốt cuộc là làm sao vậy?
Bạch Sơn đứng phỗng như tượng giữa sân hỏi một câu, chẳng biết hướng tới ai nữa. Hỏi trời, hỏi đất, hỏi cây cối trong vườn có lẽ là hỏi chính chàng thì đúng hơn. Vốn là có ý tốt muốn cho hai người họ gặp mặt, biết đâu xoay chuyển được tình thế. Bất quá nam nhân quá lạnh lùng, nữ nhân lại nóng nảy, nói chưa tròn một câu thì đã hai người hai hướng mà bước. Ca ca sao có thể đối nàng đuổi như đuổi tà vậy được chứ?
– Ta đúng là phí công phí sức mà, biết vậy chẳng thèm nhúng tay vào làm chi cho mệt, đúng là làm ơn mắc oán.
Chàng than vãn kể khổ, ai bảo nhiều chuyện ham hố thích tọc mạch chuyện của thiên hạ. Như Ý lúc này chắc vừa đi vừa rủa chàng là tên lừa gạt, còn ca ca hẳn còn đang chửi thầm chàng thậm tệ hơn. Ôi chao, đèn nhà ai nhà nấy sáng, chàng sao phải làm việc không công rước phiền hà vào thân như vậy. Làm người tốt thật là khổ, biết thế ta đã chẳng mời nàng về phủ ta, tranh thủ tình cảm của nàng cho bản thân có khi lại có lý hơn.

 

 

 

 

 

Chương 49: Nghĩ thế nào lại tới vậy?

Như Ý về đến phủ tức anh ách trong lòng, cơm nước cũng chẳng thèm ăn thẳng tiến phòng riêng sập cửa cái rầm. Chiêu Văn gia mấy người nhìn bảo bối tự dưng tâm trạng không vui cũng hết cách an ủi. Nói gì bây giờ, họ thấy rõ ràng là thấy Như Ý sau khi được hủy hôn ước thì tính tình trầm lắng đi hẳn.
– Nữ nhi có lẽ tiếc nuối hôn ước đó.
– Như Ý thích thái tử từ đầu mà chỉ là… không thể thành thân thôi.
Vạn Sự tiếp lời khẳng định câu nói của mẫu thân. Cả nhà ai nấy lại ngồi thở dài, suy nghĩ mỗi người mỗi khác nhưng đều là sầu não. Bảo bối muốn giữ mạng phải ở giá đến cuối đời… thật là oan ức.
Trong phòng mình Như Ý nằm thẳng đơ giày dép chẳng thèm tháo phóng luôn lên giường nằm sấp bẹp dí.
– Họ Vương đáng ghét, đáng ghét.
Hôm nay nàng thật xui xẻo mà khi không lại chường cái mặt ra để nghe hắn bêu riếu, chọc quê, tức… tức không chịu được.
Khi mà nàng đang tức mình khó chịu thì Bạch Trường cũng không khá khẩm hơn là mấy. Chàng ngồi trên ghế uống trà cho tỉnh táo, rồi leo lên giường ngủ nhưng không say. Người hầu mang cơm nước tới bị đuổi thẳng cổ, có mấy tì thiếp muốn ghé qua hỏi thăm thấy cảnh tượng đó cũng thông minh rút êm luôn.
– Nàng sẽ giận ta lắm.
Chàng hết nằm rồi ngồi bật dậy, bước xuống giường rồi lại quay lại nằm tiếp. Không định tâm lại được, cứ nhớ đến gương mặt bàng hoàng của nàng vì bị chàng nói nặng lời khi nãy thì chàng lại đau lòng.
– Ta rốt cuộc là bị làm sao vậy?
Nghĩ tới nghĩ lui, chàng rốt cuộc cũng không thoát khỏi sức quyến rũ của cái ý tưởng đi xin lỗi nàng. Nhẹ nhàng phi thân hướng cửa sổ như đạo tặc, chàng lẻn ra khỏi phủ của chính mình không tiếng động. Bạch Trường chàng quả thật yêu nàng đến phát cuồng không ra người ngợm gì nữa rồi, Như Ý đối chàng vô tâm như vậy, nói với chàng những lời tàn nhẫn mà chàng cũng không có cách nào ghét bỏ nàng cho được. Chàng đến sau cùng là mắc nợ nàng thứ gì, sao lại rơi vào tình huống chẳng ra làm sao như thế này.
Phủ đại tướng quân chàng thuộc nằm lòng cấu trúc, cách bài trí nên biết ngay phòng Như Ý đi hướng nào. Chàng nấp trên gốc cây ngoài cửa sổ nàng không biết làm sao cho phải nữa. Đêm hôm khuya khoắt tiến vào phòng nàng sẽ thất thố lắm nhưng mà không vào thì làm sao xin lỗi nàng được. Nếu không nói lời tạ lỗi chàng sợ cả đêm nay sẽ lật qua lật lại không chợp mắt nổi mất.
Bạch Trường cứ ngồi im trên đó cân nhắc nặng nhẹ, vào hay không vào thì cửa sổ phòng nàng hé mở. Như Ý nhẹ nhàng phóng qua cửa đáp đất rồi phi thân qua tường xuất phủ. Nàng nửa đêm nửa hôm còn đi đâu nữa, chàng băn khoăn vô cùng, nhẹ nhàng bám đuôi. Nàng đứng giữa đường lớn, gió thổi lồng lộng, tóc bay lất phất, nhìn thật ma quái. Như Ý ngó ngang ngó dọc rồi phi thân lên nóc nhà hướng phủ thái tử thẳng tiến. Nàng khi nãy loạng quạng thế nào cũng mò tới nhà được bây giờ cứ theo đường cũ mà đi, chỉ khác là bây giờ đi đường “hàng không” nhanh hơn nhiều.
Bạch Trường không ngờ tới đích đến của nàng lại là phủ của mình, chàng bất giác mỉm cười. Nữ nhân này rốt cuộc là đang suy nghĩ cái gì vậy, định tới trả thù chàng sao? Như Ý vào được phủ thái tử nhưng không biết phòng của cái tên đáng ghét kia ở đâu. Nàng đứng nấp sau một bụi cây lôi ra một tấm bản đồ về cách bố phòng của phủ nhờ ánh trăng mờ mờ xem xét, tìm kiếm. Thứ này nàng yêu cầu họ Phi đưa cho mình khi hôn ước vẫn chưa bị hủy, nàng cầm rồi nhưng chưa có thời gian xem qua. Lúc này thật hữu dụng, đúng là có chuẩn bị “biết người biết ta” thì vẫn hơn.
Nhìn Như Ý chăm chú dò xét tấm giấy mỏng kia, chàng cũng tám chín phần đoán được nó là cái thứ gì. Huyền Băng Cung quả nhiên tài giỏi, phủ đệ của chàng từ lúc nào đã bị bọn họ nắm trong lòng bàn tay vậy? Như Ý cất mảnh giấy vào người, luồn lách tránh né thị vệ tuần tra trong phủ hướng phòng chàng tiến tới. Khi đến cửa nàng bình thản đẩy bước vào luôn, không có cân nhắc đắn đo cả buổi như chàng.
Khép cửa lại nàng quan sát quanh phòng một lượt không có bóng người. Tên đó đi đâu rồi nhỉ, tối khuya không lo ngủ chỉ biết chạy lung tung (chứ nàng đang làm cái gì đấy) thật rỗi hơi. Khách tới nhà chủ thấy không ai ở nhà, khách tự tiện rót nước, ngồi chơi thoải mái vô cùng. Cái tướng ngồi của nàng ai đó dám buông một câu ra dáng thục nữ chắc tên đó bị bệnh mắt nặng vô cùng. Khoanh tay trước ngực, gác chân lên bàn, ngồi chờ rất kiên nhẫn.
– Họ Vương khốn kiếp, ngươi chết ở cái chỗ nào rồi?
Nàng lẩm bẩm một mình rồi đột ngột đưa tay gõ trán như vừa nhớ ra chuyện gì đó quan trọng lắm.
– Ui, sao ta quên mất, ngươi đêm hôm không đi ôm người đẹp ngủ thì ở cái chốn này sao được? Thật đãng trí sơ ý quá đi mất.
Nàng bỏ chân xuống ngay lập tức, đứng dậy định quay trở ra thì bất ngờ tông trúng một kẻ đã đứng sau từ khi nào. Như Ý giật thốt thét lên nhưng không tiếng động nào phát ra… vì họ Vương đã nhanh tay điểm huyệt câm của nàng rồi.
– Nàng tìm ta?
Gật đầu, sau một lúc ôm ngực thở hổn hển cho hoàn hồn, thật hú vía mà. “Người tốt” nó bất lợi ở chỗ đó, chẳng làm việc mờ ám bao giờ nên khi bị bắt quả tang thì quên mất việc đề phòng. Nàng nửa đêm đột nhập trái phép phủ người ta lại còn đứng đó mà hét om sòm chẳng phải tìm chết sao?
– Có chuyện gì mà tìm ta?
Bạch Trường vừa giải huyệt cho nàng vừa hỏi. Nữ nhân ngốc định hét lên cho sập phủ của chàng thật ư, đêm hôm khuya khoắt thế này sức công phá sẽ không tệ đâu.
– Tìm ngươi tính sổ chứ làm cái gì nữa.
– Ta đắc tội nàng khi nào?
– Chuyện đó… nói chung là ta khó chịu, ta cũng biết đây là nhà ngươi. Ngươi có quyền đuổi ta nhưng ta nói cho ngươi biết không phải ta tự tiện tới đâu, ta tưởng đây là nhà của tên Bạch Sơn mới vào chơi thôi.
Bạch Trường ngồi xuống ghế lắc đầu cười. Lý lẽ của nàng cũng không phải quá vớ vẩn nhưng lúc chiều là nàng bị gạt tới, vậy chứ bây giờ ai lôi kéo nàng tới đây. Nàng chỉ vì lời nói nặng lời của chàng mà đêm hôm ngủ không được, cứ phải chạy tới tận đây bào chữa cho hành động của mình mới được sao?
– Ta trong lòng nàng cũng có vị trí không tệ nhỉ?
– Ngươi điên sao?
– Vậy nàng vì cớ gì phải đêm hôm khuya khoắt chạy từ đó tới đây. Nàng quan tâm đến ta từ khi nào vậy?
– Ngươi đừng có nói nhảm nữa.
Như Ý bỗng chốc cảm thấy máu nóng chạy lên tai, mặt đỏ hồng ngượng ngùng. Nàng cũng không rõ mình chạy tới đây làm gì nữa, chỉ là nàng không chịu nổi ý nghĩ mình cư nhiên bị họ Vương đó xem thường, nhất định phải tới đòi lại công đạo.
– Nàng sao lại đỏ hết mặt như vậy? Trời nòng sao, nè uống nước lạnh cho đỡ nóng vậy.
Bạch Trường thấy hai má nàng dưới ánh trăng đỏ hồng lên thì cười trêu ghẹo. Nàng chưa có biểu hiện dễ thương như vậy trước mặt chàng bao giờ. Mỹ nhân e thẹn trông thật đáng yêu, chỉ muốn ôm vào lòng cắn một cái.
– Hứ, không cần, ta đi về đây.
– Dễ dàng vậy sao, nàng cho rằng phủ của ta là “vườn không nhà trống” nói tới là tới nói đi là đi.
– Ta muốn đi ngươi có thể cản sao?
– Thử thì biết.
Xoẹt, chỉ trong tích tắc hai thân ảnh khi nãy còn ngồi trên ghế giữa phòng đã kẻ trước người sau đứng ở cửa. Bạch Trường về tốc độ nhanh hơn Như Ý nên nàng bị chàng đứng chắn ở lối ra hết đường đi qua.
– Nàng chưa thể đi được đâu.
– Sao ngươi vô lý bá đạo quá vậy, tránh đường coi.
– Nàng mới vô lý, tới tìm ta nói chỉ hai câu biện minh đó thôi hả? Hết rồi sao?
– Hết rồi.
Nàng nói hết nhưng ta chưa nói xong, Bạch Trường trong lòng nghĩ thầm. Chàng kéo tay Như Ý quay trở lại bàn, ấn nàng ngồi xuống ghế rồi kéo ghế ngồi sát đối diện. Đưa gương mặt sát vào mặt nàng cười quyến rũ cất lời,
– Ta chưa nói câu nào mà.
– Vậy ngươi nói đi, bất quá ta kiên ngồi nghe thêm một chút vậy.
Như Ý sợ hãi lùi lại đằng sau, họ Vương này nói chuyện thôi mà, có cần phải ngồi sát nàng như vậy không. Hắn khi không đưa mặt sát vào nàng khiến nàng tim đập thình thịch.
– Nàng sao tim đập nhanh như vậy?
Im lặng.
– Bối rối sao?
Nín thinh.
Như Ý cúi gằm mặt, nàng sợ nhìn vào mắt hắn lắm. Lúc này mà nhìn vào đó chỉ sợ bị cuốn vào… không cưỡng lại được mất. Nàng khi không bỗng nhiên thấy đôi mắt nâu kia của hắn có sức hút kinh khủng.
– Bảo bối.
Thanh âm của Bạch Trường tự nhiên biến đổi khàn khàn, chàng cảm thấy trong người bứt rứt, khó chịu … rất muốn nàng. Vốn dĩ định trêu chọc nàng thôi nhưng bảo bối ngồi đó cúi gằm, tiếng thở nhẹ đều đều, mùi hương trên người nàng tỏa ra… chàng hít phải một chút thì bị dính “chưởng”. Lúc này tâm trí chỉ còn muốn một thứ duy nhất là ôm lấy nàng, bế lên giường và… yêu nàng thật mãnh liệt. Chàng muốn yêu nàng đến mức cả hai không thể nhúc nhích nổi nữa… cũng không nghĩ sẽ ngừng lại.
– Ngươi… tránh ra. Đừng có sáp lại gần ta quá như thế.
Như Ý lúc này phát hiện mình thật không có não mới đêm hôm nhào vào phòng nam nhân tán gẫu như nàng đang làm. Ánh mắt của tên họ Vương đó hiển hiện rõ… ham muốn tình dục rõ ràng, hắn… như là muốn ăn tươi nàng rồi. Ngươi tốt nhất đừng động thủ nếu không ta sẽ không nể tình đâu.
– Ta biết nàng đang sợ ta… ta sẽ không làm gì nàng đâu.
Bạch Trường quay người để tầm mắt không còn nhìn thấy nàng nữa, chàng đứng dậy đến đứng tại cửa sổ để mượn luồng gió làm cho đầu bớt nóng một chút. Nam nhân không nên cùng nữ nhân mình yêu, hai người chung phòng mà bàn công chuyện. Chàng nãy giờ nào có nghĩ ngợi được cái gì cho ra hồn đâu.
– Nàng biết ta yêu nàng mà. Chúng ta ở chung một chỗ thế này ta rất khó kiềm chế bản thân, mong nàng hiểu cho.
– Không sao.
Như Ý thấy hắn lịch sự giải thích mọi sự với mình thì cất tiếng đỡ lời cho hắn đỡ áy náy. Nàng thấy mình không giận hắn, cái chuyện tình như thế này với một cô gái thế kỷ 21 có đầu óc phóng khoáng không quá… biến thái. Nam nữ ở chung khó tránh chuyện ham muốn bản năng kia, chỉ là nàng… tự dưng lại vô tư, hồn nhiên như một cô bé ngốc nghếch không nghĩ tới chuyện này mà đùng đùng đến đây lúc đêm khuya.
– Ta đi về đây.
– Nàng đừng đi vội.
– Ngươi còn gì muốn nói?
Bạch Trường vẫn nhìn đăm đăm ra ngoài màn đêm không quay lại đối diện với nàng. Chàng im lặng hồi lâu, thấy Như Ý vẫn nán lại chờ thì buông tiếng lòng thổ lộ.
– Ta biết nàng không yêu ta, nàng đã nói rõ ràng là nàng yêu hắn. Nhưng Như Ý ta không quên được nàng, ta ngày thức đêm ngủ đều nhớ đến nàng. Ta không biết nàng có tin không nhưng sự thật ta chấp nhận đánh đổi tất cả chỉ cần có được trái tim nàng thôi. Như Ý ta một cơ hội cũng không có sao?
Trong phòng chỉ có tiếng thở đều đều của cả hai, một kẻ chờ đợi câu trả lời, còn kẻ kia bỗng thấy lòng xáo động không yên. Nàng hiểu tâm ý của hắn, hắn là yêu nàng thật. Nàng từ trước tới nay chưa có một nam nhân nào thật lòng thổ lộ những lời lẽ dịu dàng như thế. Nhưng là… nàng phải phụ hắn thôi… nàng không thể yêu hắn được… Nếu hai người còn mãi dây dưa thì sẽ nàng sẽ yêu hắn mất, yêu hắn nàng sẽ… ra sao đây? Linh hồn nàng có thể sẽ không chết nhưng thể xác sẽ bị Tiên ngọc rút cạn sinh lực mà hủy hoại hẳn. Họ Vương kia nếu biết nàng vì yêu hắn mà chết sẽ còn đau đớn hơn bây giờ nhiều. Cuối cùng vẫn là hại hắn thôi, hại cả hai… đến chết cũng không thanh thản được. Nàng và hắn vẫn là nên mỗi người một phương mà bước đi thôi.
– Không có, ta không phản bội Bách Chiến ca ca được. Nếu ta vì ngươi mà nhất thời tâm động ta sẽ tự giết mình chết để tạ lỗi cùng chàng. Nữ nhân trong thiên hạ yêu ngươi nhiều vô số kể, ngươi chọn họ đi. Ta đi đây.
– Được.
Cửa phòng khẽ mở một thân ảnh mảnh mai bước ra, kiên quyết cất bước rời đi. Khóe mắt nàng bỗng nhiên có lệ tràn ra, nàng đưa tay ôm ngực… vì đau. Sau cánh cửa đó có một nam nhân nãy giờ vẫn giữ nguyên một tư thế. Chàng ngửa mặt lên trời, làm như vậy có hay không ngăn được lệ đang trực trào ra kia.

 

 

 

 

 

Chương 50: Nàng bị làm sao vậy?

Sự đời đa phần mọi chuyện không phải mình muốn sao thì sẽ là như vậy. Như Ý tránh né tình cảm của Bạch Trường vì không muốn cả hai sau này còn thống khổ hơn. Nàng thà để hắn chết tâm, để hắn nghĩ nàng là nữ nhân vô tình, máu lạnh cũng không muốn để hắn biết được nàng vì yêu hắn mà chết. Nhưng nàng vừa bước ra khỏi cửa đi được vài bước thì ngã khụy vì cơn đau từ tim lan tỏa khắp người. Đau đớn đến mức khiến nàng không thể chống đỡ nổi, toàn thân như bị ngoại lực, nội lực tổng tấn công. Nàng bất tỉnh nhân sự ngay tại chỗ.
Bạch Trường đứng hồi lâu mới nhớ ra Như Ý về phủ chỉ có một mình như vậy sẽ rất nguy hiểm. Chàng nhanh chóng theo hướng cửa nàng vừa bước ra đuổi theo. Nhưng là vừa mở cửa ra đã thấy hình ảnh nàng nằm im bất động trên nền đất đập ngay vào mắt.
– Như Ý.
Chàng kêu lên kinh hãi, ngồi sụp xuống ôm nàng vào phòng. Phủ thái tử nửa đêm bỗng huyên náo, đèn đuốc sáng trưng, gia nhân chạy qua chạy lại rầm rập. Đại phu nhanh chóng được đưa tới cả một đoàn hùng hậu. Ồn ào đến nỗi cả phủ không một ai có thể bình yên mà ngủ được nữa.
– Chuyện gì vậy, ai bị bệnh sao?
– Một cô nương bị ngất xỉu?
– Ai vậy?
– Không biết hình như tỳ thiếp trong phủ.
– Thật sao?
– Có tỳ thiếp nào mà lại đả động kinh hoàng cả phủ được chứ?
– Đi coi thì biết.
Nửa đêm náo động như thế này còn ngủ nghê thế nào được nữa, đã không thể ngủ thì còn có gì thú vị hơn lúc này ngoài việc đi hóng hớt. Vì lẽ đó cửa phòng thái tử trong thoáng chốc người xếp hàng rồng rắn chen chúc ló đầu vào coi lén. Đám người ở phía sau không thấy gì nhưng mà ai nấy đều nghe được tiếng quát của điện hạ. Ngài thanh âm thật sự rất bất mãn với sự vô năng của mấy đại phu kia.
– Nói, nàng rốt cuộc là bị làm sao vậy?
– Hồi điện hạ, cô nương vì đau đớn quá nên ngất xỉu.
– Đau đớn?
– Lão thần bất tài không biết nàng vì nguyên nhân gì mà bị đau đến thống khổ như vậy nữa.
– Không biết???
……
…. Rầm rầm… một loạt người bị tống khỏi cửa… xơ xác… kinh hoàng… bất lực.
Không ai biết nàng tại sao lại bị đau đớn đến mức ngất xỉu nữa. Trúng độc thì không đúng, bị nội lực thương tổn cũng không phải, bị ngoại lực trấn áp… càng vô lý. Nàng căn bản không bị xây xát nửa sợi tóc thì làm gì có ngoại lực chèn ép. Cả đám đại phu bắt mạch rồi hội chuẩn với nhau cũng chẳng tìm được ý kiến chung.
– Một lũ vô dụng, đáng chết, cút ra ngoài hết cho ta.
– Chúng nô tài cáo lui.
Lời vừa dứt đã bị một chưởng đánh văng ra ngoài, cả đám kẻ này đè lên kẻ kia không dám kêu la một tiếng nhỏ. Họ sợ rằng ngài ấy mà điên lên sẽ đem chém đầu cả đám.
Bạch Trường cầm tay Như Ý trong lòng bất an không yên. Nàng lại làm sao nữa vậy, lại dọa chết với chàng nữa sao.
– Như Ý nàng tỉnh lại.
– Nàng đừng đùa giỡn với ta như thế này nữa, trò này cũ lắm rồi, nàng đã dượt tới lui không biết bao nhiêu lần.
Như Ý trong cơn hôn mê nghe được tiếng ai đó cứ đều đều nói chuyện với nàng. Hắn dụ dỗ có, đe dọa có, ra lệnh bắt ép cũng có… Hắn thật phiền mà, ồn ào chết đi được. Nàng cố hết sức mở mắt ra muốn nói với hắn câm miệng ngay nhưng không làm sao mở mắt nổi. Hai mí mắt nặng trĩu toàn thân đau âm ỉ… Nàng chịu đựng cơn đau đớn kia trong câm lặng không rên rỉ được một tiếng nào. Thời gian cứ thế chầm chậm trôi qua ý thức dần dần quay trở lại nhưng nàng vẫn còn yếu ớt lắm, chưa thể động đậy nổi. Nàng nghe thấy thanh âm của Bạch Trường mỗi lúc một nức nở, hãi hùng hơn… hắn gọi tên nàng mãi.
Mắt nhắm nghiền nhưng lệ vẫn theo khóe mi mà tràn ra ngoài. Nàng từng cho rằng mình thông minh, hành động theo lý trí, biết tính nước bước đường đi rành mạch, hoàn hảo. Kết quả là sao chứ… đã né tránh hắn thì né tránh hẳn, ẩn mình cho triệt để… thì mọi sự đã không đến cái nước này. Nàng biết trước dây dưa với hắn thì như “đùa với lửa” sao lại còn tới đây… sao lại còn muốn tới. Hắn nặng lời với nàng thì sao chứ, hắn coi thường nàng nói lời không giữ lấy lời thì sao chứ… Nàng vẫn là không nên đến đây hôm nay, nếu không đến đã chẳng xảy ra chuyện này.
Nàng biết tại sao mình lại bị ngất xỉu… là do tâm nàng đã động. Nàng có yêu hắn… nghe những lời thổ lộ của hắn thì cảnh giới ngăn cản của lý trí vỡ òa, nó đã đạt đến mức độ giới hạn cao nhất có thể… Mọi sự chỉ mới bắt đầu mà tác dụng của tiên ngọc đã khiến nàng thống khổ thế này, chỉ sợ rằng… không thể cầm cự được bao lâu. Nàng chết thì không sao nhưng là… hắn sẽ như thế nào?
Bạch Trường cảm thấy bàn tay của Như Ý đang được chàng nắm chặt đột nhiên cử động. Chàng di chuyển tầm mắt lên gương mặt thanh tú của bào bối… bàng hoàng thấy mắt nàng mở to lệ chảy thành dòng.
– Bảo bối… nàng đau lắm sao? Nàng đau ở đâu? Ngự y…
– Không… không cần.
Chàng thấy bảo bối rơi lệ thì nghĩ ngay nàng đang đau đớn… cái đám vô dụng kia chẳng được cái tích sự gì… nhưng là không kêu bọn họ vào thì y thuật của chàng cũng chẳng giỏi giang hơn họ được nửa điểm.
– Nàng sẽ không sao đâu, nếu cái đám thầy thuốc đó không chữa lành được cho nàng ta sẽ chém đầu hết bọn chúng.
– Ta muốn…
Chỉ nhìn tư thế của Như Ý cũng biết nàng muốn ngồi dậy, Bạch Trường không cần đợi nàng nói hết câu, xích khỏi chỗ đang ngồi bước đến đầu giường cẩn thận đỡ nàng dậy. Động tác nhẹ nhàng, tỉ mỉ chỉ lo có thể khiến nàng đau đớn hơn. Bảo bối thực ra là bị làm sao, một lần là trá tử dược, một lần là phản lực của Ngọc Băng và Âm Dương ngọc, lần này là nàng tự dưng ngất xỉu ngay trước cửa phòng chàng.
– Điện hạ cho gọi chúng thần.
Một đám đại phu lại lục đục lũ lượt quay trở vào. Lúc cần thì réo gọi như điên… xong việc thì một cước đạp văng khỏi cửa… buồn buồn lại gọi vào nữa. Bọn họ dù là bị đạp ra ngoài cũng không dám rời đi, cứ túc trực ở ngoài mãi. Cô nương kia chưa biết lành dữ thế nào kẻ nào dám rời bước chứ. Lương tâm thầy thuốc không cho phép bọn họ cứ phẩy áo mà đi, khi nãy là vô phương chuẩn đoán nhưng điều đó không có nghĩa là bọn họ chấp nhận bó tay nhận thua. Bước trở lại thấy cô nương đã tỉnh, còn được điện hạ ôm trong lòng nâng niu như trân bảo thì ngạc nhiên. Tỉnh lại rồi, tự dưng mà tỉnh được ư?
– Cô nương cảm thấy như thế nào rồi?
– Ta không sao. Tạ lỗi cùng các vị nhưng ta không cần các vị khám lại đâu, thỉnh rút lui.
Bệnh của nàng bản thân nàng cũng bó tay thì bọn họ có thể có cách chi. Căn bản nó không phải là bệnh bình thường, đại phu là không cần thiết. Bạch Trường thấy Như Ý đuổi họ đi thì không chấp nhận.
– Nàng có thể hay không đồng ý cho họ coi lại mạch đập. Khi nãy nàng ngất xỉu họ không đoán ra nguyên nhân, bây giờ nàng tỉnh rồi biết đâu lại có phát hiện gì mới.
– Không. Thỉnh các vị rút lui, Như Ý rất xin lỗi.
– Lui ra đi.
– Tuân lệnh.
Bất mãn đấy nhưng có thể làm gì chứ, ai bảo làm thân nô tài mà chi. Nhìn biểu tình hơi bực bội nhưng cố nén của bọn họ Như Ý thờ ơ không muốn quan tâm nhiều. Nàng không phải không coi trong tài y thuật của họ nhưng càng không muốn khiến cho cả đôi bên mất thời gian của nhau hơn nữa.
– Sao nàng cự tuyệt chuẩn bệnh, họ dù sao cũng là ngự y ta thỉnh trong cung ra. Không được việc cho lắm nhưng mà ta…
– Vô ích thôi.
Như Ý cắt ngang lời của hắn, nàng biết hắn sẽ nói hắn hy vọng bọn họ biết đâu đấy vẫn có một chút tài năng chưa kịp bộc lộ, sẽ tìm ra cách chữa bệnh cho nàng.
– Tại sao? Nàng vì sao ngất xỉu?
– Ta đau tim.
Đau tim ư? Bạch Trường không hiểu rõ lắm lời này có ý nghĩa gì. Đau tim thực chất vừa là đau thể xác vừa là đau tinh thần. Nàng đau theo nghĩa nào? Chàng dịu dàng nâng cằm của nàng lên nhìn thẳng vào mắt nàng, câu hỏi dường như hiển hiện rõ trên mặt. Như Ý thấy đáy mắt của hắn lưu chuyển tia sủng nịnh thì tim đập nhanh… và nàng nhíu mày vì con đau đột ngột ập đến. Đau đớn kiểu này luôn xuất phát từ tim sau đó truyền khắp cơ thể. Nàng nắm chặt tay, cắn răng, co gập người lại, móng tay ấn sâu vào da thịt chảy máu.
– Như Ý, nàng lại làm sao?
Bạch Trường đang âu yếm nhìn bảo bối trong lòng thì đột nhiên thấy nàng khóe mắt co giật, nàng đang nằm trong lòng chàng thì nhào ra lăn lóc trên giường, đau đớn hành hạ thống khổ. Chuyện này rốt cuộc là sao vậy, chàng nhanh tay ôm chặt nàng lại trước khi nàng quay ngang quay ngửa té xuống giường. Như Ý nước mắt giàn dụa cơn đau này đau hơn lúc nãy nhưng lại không khiến nàng ngất xỉu, đau hơn nhưng lại không quật ngã nàng vào vùng vô thức để tạm thời lánh nạn được. Cơn đau… từ tim cứ dồn dập từ đó lan tỏa từng đợt, đợt sau ác liệt hơn lần trước. Như Ý cảm giác máu trong người giây trước nóng rực giây sau lại lạnh như cắt, đầu óc quay cuồng như bị ném lên rồi ném xuống nảy tưng tưng như quả bóng. Cơ thể nàng co giật liên hồi, đau buốt đến tận não chỉ muốn đâm đầu vào thành giường cho chết đi. Nếu không phải Bạch Trường giữ nàng không buông thì chỉ sợ nàng lúc này đầu nát như tương rồi.
Trên đời bản thân mình gặp chuyện chẳng lành, bi thương, đau khổ là chuyện lớn nhưng cái kẻ chứng kiến người mình yêu gặp chuyện bất hạnh mà mình đứng nhìn không thể làm được chuyện chi san sẻ còn là chuyện khổng lồ hơn. Như Ý lúc này đau… ừ thì nàng đau đến chỉ muốn tìm chết… nhưng là cái tên ôm nàng chặt cứng, trân mình chịu đủ bao nhiêu cú đạp, đẩy, cắn, xé… như dã thú bị thương kia còn đau khổ hơn. Bạch Trường lúc này vừa đau lòng tê tái, thể xác cũng bị Như Ý tấn công trong vô thức tàn bạo. Nàng không phải nữ nhi liễu yếu đào tơ thực tế là cao thủ võ công đầy mình, nàng một cú đánh cũng ngang với sức mạnh ngàn cân giáng xuống… con kiến. Nên xét cho cùng là Như Ý đau cấp độ 10 thì chàng cũng đau cấp độ 8 ( Là Chiqu nổ thôi mà Chiqu đoán: đau lòng + đau thân xác cũng cỡ đấy. Bằng hữu hỏi lấy cái gì đo hả,… uhm tặc lưỡi… đã bảo nổ mà lại ^^!!!).
Yêu say đắm thế vẫn còn chưa đủ khi nàng đau đớn ta sẽ gánh chịu cùng nàng. Câu tuyên thệ hoành tráng này là của một tên nam nhân si tình đang ôm người chàng yêu vật lộn trên giường. Nói là vật lộn… cho nó mờ ám chứ thực chất thời điểm này nàng thần trí không tỉnh táo, đập chàng tơi bời như đập banh đũa… chả có tý thống khoái nào ở đây hết á. Con người tâm trạng buồn bực phải có chỗ trút giận, buồn bã thì khóc òa lên sẽ đỡ sầu não, vui sướng phải cười to lên thì mới thoải mái… còn đau đớn tâm thần bấn loạn thì khổ cho cái tên đứng gần. Như Ý lúc này không ngất xỉu nhưng não bộ không còn hoạt động theo lập trình bình thường, nàng phát lực đánh đấm, tung chưởng tứ phía. Đồ đạc trong phòng… nát te tua, giường chiếu xộc xệch vì bị nàng cào cấu, quần áo bị xé nát như tươm. Khi mà tất cả không còn nguyên vẹn thì nàng… hết đau.
Cơn đau này không như lần trước… khi qua cơn thì cơ thể trở lại bình thường ngay tức khắc. Nàng mở mắt ra thứ đầu tiên là gương mặt đỏ hoe nước mắt giàn dụa của Bạch Trường. Hắn cư nhiên đau đớn cùng nàng, khóc cùng muốn đồng điệu. Nam nhân rơi máu không rơi lệ nhưng lần này hắn không thể kìm nén được lệ của bản thân đã rơi không biết bao nhiêu giọt rồi.
– Ta xin lỗi.
Như Ý nói rồi quay mặt đi không dám mạo hiểm nhìn hắn nữa. Tên đó thâm tình biểu lộ nàng nhìn lại động lòng, sợ rằng lần này không phải xé quần áo y phục của hắn, đánh hắn te tue mà là lấy mạng hắn mất.
– Nàng sao bỗng nhiên lại đau đớn như vậy? Nàng thân mang bệnh hiểm nghèo nhưng giấu ta, nàng vì lý do này mà từ chối ta phải không?
– Ngươi đừng quan tâm ta, đừng hỏi gì ta cả?
Như Ý né tránh ánh nhìn của Bạch Trường khiến hắn hoài nghi hơn. Chàng là người học võ đánh giết trên giang hồ không lạ lẫm. Người học võ dính phải thương tích là chuyện thường xuyên, cao thủ luyện võ luyện tập quá độ cho dù nội khí công tâm, tẩu hỏa nhập ma thể xác bị hành chàng cũng gặp qua không ít. Nhưng tất cả nhưng ai từng bị đau đớn hành hạ, chàng chưa chứng kiến một màn nào thê thảm như vừa nãy. Như Ý nàng vạn độc bất xâm cơn đau vừa rồi tuyệt đối không phải là do trúng độc. Chàng với bộ óc không phải khờ bắt đầu động não tìm lời giải đáp. Bất quá thông minh cũng không phải lúc nào cũng đoán đúng, không phải luôn luôn phân tích rồi suy ra kết luận chính xác. Suy nghĩ một hồi chàng cho ra kết quả chẳng có tý gì sáng tạo: bảo bối mắc bệnh hiểm nghèo. Đơn giản, dễ đoán, dễ… sai be bét.
– Nàng mắc bệnh gì vậy? Như Ý nàng đừng lo ta sẽ không để nàng rời khỏi ta chỉ vì nàng thân mang bệnh. Ta sẽ tìm người chữa bệnh cho nàng.
Như Ý lắc đầu cười khổ, mặt mũi méo xẹo… nhưng không phải vì đau. Biểu tình khẩn trương như thế này, thật lòng như thế này… không… nàng không được nghĩ nữa.
– Ta không mắc bệnh, ta đau đớn không phải do bệnh, nên càng không chữa được. ta phải đi, phiền ngươi kiếm y phục khác cho ta được không?
Nàng với hắn lúc này hai người trong tình cảnh thật chẳng hay ho gì. Người khác nhìn vào nếu không rõ sự tình thì sẽ suy ra kết luận… đen tối ngay. Như Ý cũng không vì tình trạng áo quần không tề chỉnh này bối rối. Nàng tránh nhìn hắn từ lúc hết cơn đau thứ hai, nàng bây giờ chỉ một ánh mắt xao xuyến của hắn thôi… cũng không biết sẽ xảy ra cái sự tình gì. Tình thế ngột ngạt không lối thoát này cả hai phải làm sao đây? Phải làm sao ?

Phong rơi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s