[TTPRR] Chương 9+10

Chương 9: Đại tiểu thư ta lên chức.

Thời điểm này ta đang đứng tê rần hết cả chân, hoa hết cả mắt, ù hết cả tai, méo hết cả miệng… để nghe và chúc phúc cho các môn đồ trong tổ chức. Ta bị ép mặc một bồ đồ trắng tinh, lùng nhùng một đống vải có cái đuôi đằng sau dài khoảng chục mét. Màu trắng đó không phải màu xanh lục mà ta thích đâu. Thánh nữ mà, họ bảo màu trắng mới thể hiện được sự tôn nghiêm và thần bí. Ừ thì ta cũng có phản đối gì đâu, màu trắng không phải màu sắc ưa thích của ta nhưng ta cũng chẳng ghét bỏ gì. Có điều là ta phản đối kiểu dáng của nó đó, sao lại có cái dải lụa sau lưng dài thòng lòng khiến ta bước đi trông y hệt như vừa đi vừa quét rác vậy (ack ack). Áo váy cổ trang mặc riết mới biết, đẹp thì đẹp thật mà rắc rối quá. Ta bây giờ mới biết ông bà ta bảo “ở trong chăn mới biết trong chăn có rận” cấm có sai. Mặc vào rất khó, cởi ra cũng khó, ta bây giờ bắt đầu nhớ thương mấy cái quần jean với áo thun thoải mái rồi hu hu.

–        Tiểu thư thật xinh đẹp quả nhiên rất xứng đáng trở thành Thánh nữ của Huyền Băng Cung chúng ta.

–        Khách sáo rồi.

Mỗi khi ta nói câu đó thì có nghĩa là người đối diện không thu được nhiều cảm tình của ta lắm. Cái tên Phi mỗ gì đó mặc dù là đẹp trai nhưng mà hắn phá giấc mộng đẹp mê ly của ta nên không thể không giận được. Đàn ông gì mà kỳ quái, mới sáng ngày ra đã nhào vào phòng ta rồi. Hắn lải nhải cái gì mà đến sớm giải thích sơ lược thủ tục với lại quy tắc cho ta. Ta cần lắm sao, đang mơ được ăn cơm nhà hàng với cả nhà, ta còn chưa ăn được bao nhiêu đã bị tước đoạt rồi. Cô bé mà lãnh nhiệm vụ đánh thức ta vật vã nửa buổi nhưng tài năng không đủ không khiến ta rời giường được. Nhưng mà hắn ta chẳng nể mặt gì ta cả, kéo ta một phát từ cái giường êm ấm “đáp máy bay” khẩn cấp trên nền nhà cái rầm. Đại tiểu thư ta sống trên đời 22 năm sắp chẵn chưa bị đối xử “không đẹp” như vậy bao giờ. Hắn, một tên lạ hoắc, dám thừa cơ đánh úp ta.

–        Cung chủ sáng sớm rảnh rỗi quá hay sao? Ta tự biết mình phải làm gì, nào dám làm phiền ngài đích thân hạ cố tới đây chứ. Ngài đại lễ lớn vậy ban xuống khiến ta choáng váng, bàng hoàng, run rẩy đứng cũng không vững nữa.

–        Tiểu thư bớt giận, Phi mỗ xin tạ lỗi.

–        Tạ lỗi như thế nào?

Cơ hội đến phải nắm bắt ngay, ta nào để hắn nói suông cho có lệ được. Phá vỡ mộng đẹp của ta phải bồi thường tương xứng vào đấy. Hôm qua tặng ta mảnh ngọc bữa nay có cái gì đáng giá hơn không? Ta hồi hộp chờ đợi nhưng mà…

–        Ta mang cho tiểu thư một bộ trang phục thật đẹp, nàng xem thử đi.

Hắn tạ lỗi với ta đấy, “tạ lỗi” một cách độc ác, hix, nếu biết trước ta đã chẳng thèm đòi bồi thường. Váy áo này chỉ có vải và vải thôi, nào đính thêm ngọc ngà gì đâu chẳng đáng giá bao nhiêu ( lễ phục của người ta đấy, nàng chỉ biết nhìn vẻ ngoài rồi “chém” thôi).

Ta đứng ở một cái bục cao, ở phía dưới có cả một lô một lốc người, nhiều ơi là nhiều, cúi đầu quỳ bẹp lép trên tung hô “Thánh nữ vạn an”. Vạn an hay không ta không biết nhưng là ta đang sợ chết khiếp đi được. Cái này có vẻ không hay ho cho lắm đâu, đám người quỳ dưới kia quá nửa, không, gần như hoàn toàn mới đúng, xứng đáng là trưởng bối của ta. Nhận đại lễ thế này tổn thọ chết ta.

–        Mời mọi người đứng lên đi, ta không dám nhận lễ lớn như vậy đâu.

–        Đa tạ Thánh nữ.

Mấy người đó kính cẩn với ta như thánh sống vậy khiến ta lúng túng. Họ từng tốp từng tốp tiến lên chào hỏi, tỏ lòng ngưỡng mộ chủ nhân mới của Lục Bạch ngọc. Họ xin lời chúc phúc từ ta rồi còn thề trung thành với Thánh nữ, trung thành với Huyền Băng Cung um xùm… bla bla một đống gì gì đó.

–        Huyền Băng Thất Sát xin ra mắt Thánh nữ.

Ui, cái gì đây? Một nhóm bảy người, có cả cái tên Huyền Tam công tử kia bước lên chào ta. Ây da, ta sắp chảy máu mũi ngất xỉu luôn, trai đẹp không à. Cái tên vừa đại diện thay mặt cả nhóm nói đó coi bộ là đẹp trai nhất, hắn có đôi mắt màu xanh lục. Á, màu sắc yêu quý của ta.

–        Hân hạnh gặp mặt các vị.

–        Tại hạ là Huyền Nhất công tử, đây các sư đệ của tại hạ. Xin Thánh nữ từ nay về sau có gì cứ sai bảo chúng tôi sẽ dốc hết sức hết lòng.

–        Ta đa tạ, xin hỏi các vị anh hùng danh tính như thế nào cho ta dễ bề xưng hô.

Ta thấy trong mắt họ thoáng nét ngạc nhiên, e hèm chắc là giang hồ đại danh đỉnh đỉnh nhưng ta không biết nên bất mãn đây. Như Ý là thiếu nữ khuê phòng kiến thức về giới giang hồ có hạn chế, ta thì còn tệ hại hơn. Ta là mới tới nơi này mà, làm sao biết họ ai là ai chứ. Ta chỉ đoán đại họ chắc cũng nổi tiếng lắm nghe cái tên oai thế kia cơ mà, Huyền Băng Thất Sát, ừm được lấy tên tổ chức gắn vào, trình độ lơ tơ mơ thì làm gì có cửa. Mặt mũi của cả một tổ chức đấy không đùa đâu.

–        Tại hạ Huyền Nhị công tử.

–        Tại hạ…

Ta là có chuẩn bị tâm thế đó nhưng vẫn hơi sốc. Một tên Huyền Nhất còn cái tên kia ta biết hắn trước tên Huyền Tam, có thể nào họ là nhất nhị tam tứ ngũ lục thất không he he. Đoán vậy ai dè đúng thật, không biết là ai đặt tên cho nữa, nghe ngộ ngộ.

–        Ta nghe danh các vị đã lâu nhưng không có duyên diện kiến, hôm nay thật vinh dự.

Ta uốn cái lưỡi dẻo quẹo, không nghe không biết cũng cứ “phang” đại là mình biết đi chẳng chết ai. Hồi nãy bộ não của ta vừa lóe lên cái ý nghĩ là ta có nói xạo họ cũng không bắt bẻ được. Giả sử là ta biết Huyền Băng Thất Sát đi, ta cũng biết bọn họ tên theo thứ tự nhất nhị tam tứ đi, nhưng mà ta chưa gặp bọn họ bao giờ ai là Ngũ ai là Lục ta phải hỏi chứ. Hợp lý, he he ta tự cười thầm trong bụng ( Chiqu đã bảo nàng ta gian xảo mà, chỉ có “giấu dốt” là giỏi thôi, không biết nói đại không biết đi ).

–        Không dám, Thánh nữ chê cười chúng tôi rồi.

Cả đám đồng thanh chối đây đẩy ra dáng khiêm tốn. Ta là muốn nói chuyện tiếp với bọn họ nữa nhưng không tiện lắm, ta hôm nay có cả đống người chờ tiếp chuyện. Hix, đành nhủ thầm để lần sau vậy, thật phí lâu lâu mới có cơ hội trò truyện với một nhóm toàn trai đẹp.

Ta hơi là nghi ngờ cái tên Phi mỗ tự xưng kia, sao mà chỉ trong một đêm hắn đã triệu tập được người ở đâu kéo tới lũ lượt như thế này. Hắn có vẻ là chuẩn bị sẵn mọi thứ từ mấy hôm trước rồi. Bục lễ đài này vừa dựng lên nhìn cũng rất mới nhưng mà chỉ trong một đêm thì không làm được tốt như thế này. Hắn chắc như “đinh đóng cột” là ta sẽ nhận lời gia nhập Huyền Băng Cung sao? Ôi, ta ghét hắn, ta ghét nhất bị điều khiển hay lèo lái đường hướng bởi kẻ khác.

Mệt quá cuối cùng cũng xong, ta té phịch lên giường duỗi thẳng tay chân cứng đơ. Lợi ích chưa thấy đâu đã lại bị bóc lột sức lao động rồi. Số ta nó không được sáng sủa cho lắm, bị bóc lột mãi thôi hu hu.

–        Ly cô nương!

–        Dạ, Thánh nữ có gì sai bảo?

Ly Hiểu Kỳ là cô gái bị cái tên Phi mỗ tự xưng kia phái theo hầu hạ ta. Hắn là hào phóng lắm định gửi qua bên ta cả chục cô nữa cơ nhưng ta không thích. Nhiều người mà làm cái gì, nhìn chằm chằm ta suốt ngày chắc, mất tự nhiên lắm, hắn không biết sao? Ta đang tò mò kinh khủng, ta vì lẽ gì bỗng dưng chở nên có “uy” vậy chứ? Ta nhận thấy trong mắt các môn đồ sự sùng kính hiển hiện lồ lộ. Ta đâu có làm cái gì để được nhận đãi ngộ này chứ.

–        Phiền cô nương đưa ta đến thư phòng được không?

–        Thánh nữ người không mệt sao, người nghỉ ngơi đi, tiểu nữ sẽ đi lấy sách cho người.

–        Ây, vậy cũng được đó.

–        Người muốn đọc sách gì?

–        Có sách viết về Huyền Băng Cung của chúng ta không? Mấy quyển lưu hành nội bộ đó.

Nàng nhìn ta hơi ngây người rồi tủm tỉm cười, có gì vui sao? Ta đang cần phải thu nạp kiến thức về cái tổ chức mà ta đang là “sếp” lớn thứ 2 này. Ta cũng có thể hỏi cô ta để cô ta nói cho ta nghe nhưng ta thích tự thân vận động, có sách thì ta đọc trước có gì không hiểu ta sẽ hỏi sau. Ta làm như vậy đỡ tốn thời gian của người khác mà cũng hiệu quả hơn.

–        Không có sao?

–        Dạ, Thánh nữ đợi ở đây, tiểu nữ đi lấy cho người.

–        Đa tạ.

Ly Hiểu Kỳ đi ra khỏi phòng nhưng không ghé vào thư phòng lấy sách ngay mà đi đến phòng của cung chủ. Nàng có nhiệm vụ vừa hầu hạ vừa theo dõi tân Thánh nữ.

–        Cung chủ, Hiểu Kỳ xin phép vào.

–        Được.

Ta đang xem xét mấy đơn đặt hàng thì có người xin phép vào, ta đặt giấy tờ xuống ngẩng mặt lên hỏi.

–        Nàng thế nào?

–        Thưa, Thánh nữ muốn tiểu nữ tìm sách viết về Huyền Băng Cung cho nàng.

–        Vào giờ này ư, ta tưởng nàng mệt lăn ra ngủ rồi chứ.

Ta bất giác nở nụ cười, nàng ta là một nữ nhân thật kỳ lạ. Sáng sớm bước vào phòng nàng nhìn thấy cảnh Hiểu Kỳ không tài nào thức nổi nàng dậy mà phì cười. Ta thấy nàng cuốn chăn lại lui vào một góc giường, Hiểu Kỳ kéo tay nàng thì nàng đẩy ra cho bằng được, hai bên giằng co mãi mà chẳng ai chịu ai, khiến ta hứng chí nổi lên “đích thân ra tay”. Ta kéo một phát mạnh khiến nàng rớt xuống giường, lỡ ra tay quá đà ta những tưởng nàng sẽ tức giận điên lên mà trừng mắt nặng nhẹ “dạy dỗ” ta chứ. Ta nào ngờ đến nàng sẽ nhìn ta với cặp mắt vẫn còn mơ màng phụng phịu trách móc.

–        Cục cưng à, để chị hai ngủ thêm tí nữa đi, chị hai yêu cục cưng nhất.

Nói rồi lại nằm bẹp xuống ngủ ngay trên nền nhà, ta với Hiểu Kỳ đưa mắt nhìn nhau rồi nhìn nàng, rồi không biết làm sao nữa. Nàng nói cái gì cơ, ta nghe không hiểu lắm nhưng mà ta nghe cái gì loáng thoáng… “yêu”… (he he hắn bắt đầu mơ màng rồi).

–        Cung chủ à, tiểu thư nói yêu ngài nhất đó.

–        Nói bậy, tạt cho nàng thau nước lạnh để xem có chịu tỉnh không (ác vừa thôi chứ hix hix )?

–        Cung chủ!

–        Sao?

–        Tiểu thư sẽ bị cảm lạnh mất.

–        Vậy ngươi có cách nào khiến nàng tỉnh thì làm đi.

Ta không hiểu sao tự dưng thấy ngài ngại, ta biết nàng là buồn ngủ quá nên ăn nói lung tung nhưng sao ta thấy…. ( e hèm, chàng thấy thế nào, không chịu nghĩ cho hết câu he he…).

–        Tiểu nữ lấy sách gì đưa cho nàng bây giờ?

–        Những sách liên quan đến Lục Bạch Vô Độc Ngọc thì đừng đưa cho nàng xem.

–        Vâng.

Sau khi Hiểu Kỳ đi khỏi, ta rơi vào trầm mặc, cảm thấy hơi rầu rĩ nhưng không rõ tại sao. Mệnh của Thánh nữ, muốn cao quý có cao quý, muốn tôn nghiêm có tôn nghiêm, nhưng mà… Ta lắc đầu không muốn nghĩ nữa, ta không thể làm khác được, ngọc quý tìm chủ nhân chứ không phải là ta. Ta thật sự không thể nhúng tay vào chuyện này.

 

 

 

Chương 10: Tiếp cận thái tử phi.

Mẫu hậu muốn ta đưa hôn thê tương lai vào cung cho người gặp mặt. Nàng cứ giục mãi, ngày nào ta tiến cung gặp phụ hoàng, nàng cũng cho người canh trừng ta, mấy tên đó thấy ta là ngay lập tức nhào ra nhắn gửi yêu cầu này. Ta khất hẹn lần lữa vài lần cũng hết cách đành phải nhận lời. Ta không muốn gặp nàng ta, ta điều tra ra được nàng khi biết thánh chỉ tứ hôn mình thành thái tử phi mừng rỡ đến nỗi bất cẩn rơi xuống hồ suýt chết đuối. Ta tự hỏi sao nàng không chết luôn đi, như vậy có phải ta đỡ vất vả hơn không ( trời ui, suy nghĩ gì mà độc địa quá vậy)?

Nữ nhân đó chỉ nhắm vào cái địa vị thái tử phi thôi, nàng căn bản chưa gặp ta bao giờ, sao lại muốn gả cho ta nếu không phải lý do đó. Trong thiên hạ nữ nhân ai cũng tham tài tham quyền lực, chẳng muốn bỏ công sức mà chỉ suy nghĩ làm cách nào chiếm được nó nhanh nhất. Thê tử tương lai của ta, điển hình tượng trưng cho kiểu nữ nhân ham mê địa vị, tâm hồn xấu xa, đáng ghê tởm ( ái ái, Chiqu đôi lúc bực mình hết sức với cái tên này, hắn chỉ “nghi oan cho người xấu” là giỏi thôi).

–        Điện hạ, chúng ta đi đại tướng quân phủ bây giờ sao?

–        Ừ.

Thanh Minh nhìn gương mặt vô cảm của thái tử thì cúi đầu trầm lặng không nói gì thêm. Chàng vừa quay trở về từ Sơn Lang thành chưa kịp nghỉ ngơi đã thấy chủ nhân lạnh lùng gọi đến ra lệnh bảo lựa chọn lễ vật tặng cho nữ nhân, chuẩn bị ra ngoài. Hóa ra là tặng cho Chiêu Văn tiểu thư, chàng gật gù. Chàng không rõ lắm tại sao chủ nhân chẳng tò mò gì cả về thê tử tương lai của mình. Nàng ấy chẳng phải vang danh đệ nhất khuynh thành mỹ nhân sao, chắc là chủ nhân nhìn mỹ nữ nhiều quá nên thấy thừa thãi rồi không còn hứng thú nữa. Riêng chàng rất tò mò về vị tiểu thư này, nữ chủ nhân tương lai mà, không thắc mắc sao được.

–        Vụ vừa rồi ngươi làm tốt lắm.

–        Tạ ơn điện hạ khen ngợi.

Lần này chàng phải đi Sơn Lang thành là để thay mặt chủ nhân giúp đỡ “bằng hữu”. Tân trưởng môn của Văn Hoa phái, Tương Ám Minh có thể coi là một đối tác giang hồ đáng để giao kết. Văn Hoa phái từ xưa đến giờ vẫn là lực lượng đi đầu trong đám môn phái tự xưng là chính phái võ lâm. Lịch sử hào hùng hơn cả một ngàn năm lập môn và phát triển của tiền bối bị đám môn đồ hậu bối vô dụng dần dần phá hủy. Đại môn phái này đang rơi vào tình cảnh hỗn loạn phân tranh địa vị “loạn xà ngầu” cả lên. Tiền nhiệm trưởng môn bị người ta ám sát, thù của sư phụ chưa trả, mộ thầy cỏ còn chưa xanh, đệ tử đã rầm rầm “dẫm đạp” lên nhau đấu đá giành chức vị trưởng môn. Chuyện của môn phái người ta theo lý thì không liên quan dính dáng gì đến mình. Nhưng nếu vấn đề ai làm trưởng môn sẽ gây ảnh hưởng có lợi cho bản thân mình hơn thì không nên khoanh tay đứng nhìn.

–        Họ Tương đó phải theo dõi cho chặt chẽ vào. Hắn không phải là một kẻ dễ dàng để chúng ta nắm chắc trong lòng bàn tay đâu.

–        Thuộc hạ sẽ cho an bài thêm người. Hiện nay người thân tín dưới trướng hắn là người của chúng ta rồi.

–        Mua chuộc hay đe dọa?

–        Quyến rũ.

–        Không thẹn là Thanh Minh tài giỏi của chúng ta.

–        Nhờ điện hạ dạy dỗ tốt.

Chủ nhân nhếch môi khẽ cười khiến cho bầu không khí trong xe ngựa thoải mải hơn chút. Ta đánh liều tò mò hỏi han vấn đề “tối nhạy cảm”.

–        Thuộc hạ nghĩ Chiêu Văn tiểu thư chờ đợi điện tới thăm lâu lắm rồi, hôm nay người tới hẳn nàng sẽ rất vui.

–        Nữ nhân đó hẳn nhiên sẽ rất cao hứng.

Hửm, cái giọng điệu dành cho thê tử tương lai đây sao, không được tình cảm lắm thì phải nghe chói tai quá. Không biết chút nữa gặp mặt sẽ thay đổi ra làm sao, ta thầm nghĩ.

–        Ngươi cười cái gì?

–        Thuộc hạ chỉ háo hức mong được diện kiến nữ chủ nhân tương lai thôi.

–        Hừ.

Ta khôn hồn im miệng luôn. Điện hạ không biểu lộ một chút hảo cảm gì với nàng cả, ta có muốn thảo luận hay moi móc tin tức gì thêm cũng hết cách. Suốt đoạn đường sau đó chỉ có một kẻ chống cằm nhìn đường xá qua cửa xe là ta và một “bức tượng bằng gỗ” khoanh tay tạo dáng ngồi bất động.

Chiêu Văn phủ huấn luyện kẻ dưới quả nhiên hiệu quả, ta vừa gõ cửa một cái đã xuất hiện người tới chào hỏi dẫn đường. Trong phủ người rất đông nhưng việc ai nấy làm rất trật tự nghiêm túc nhìn vào là thấy có quy củ. Nếu đem so sánh với phủ thái tử lúc nào cũng ồn ào, ngày cũng như đêm lúc nào cũng nghe tiếng í ới, ỏng ẹo của nữ nhân thì đúng là… (he he, đúng là sao hen?)

–        Mời thái tử và công tử ngồi ở đây, phu nhân sẽ tới ngay.

Tên gia nhân dẫn đường đưa chúng ta vào phòng khách rồi rút êm. Một màn đón tiếp mà từ ngày ta theo hầu điện hạ đến giờ chưa gặp qua bao giờ. Chủ nhân ta là ai chứ? Đại thái tử đó, ngài đi đến đâu cũng được săn đón chào mừng nồng nhiệt. Kẻ xếp hàng dài thườn thượt chờ đợi chỉ mong thái tử ghé một bước chân vào nhà thôi cũng lấy làm vinh dự, làm gì có cái màn tiếp đón lạnh nhạt kiểu này. Ta còn cảm thấy không được chào đón huống hồ chủ nhân trước giờ quen thuộc với việc nhận đại lễ. Hai nha hoàn bưng trà bánh vào cũng không nấn ná lâu, chỉ mời nước rồi lẳng lặng đi ra. Ta liếc nhìn thử xem điện hạ tôn quý của ta lúc này cảm thấy như thế nào nhưng chỉ thấy được một bộ mặt không có biểu cảm gì. Cũng đúng, thái tử trước mặt người lạ không bao giờ để lộ cảm xúc ra ngoài. Tình huống này thực sự là khiến ta mở rộng tầm nhìn, không có cảnh gia chủ rối rít chèo kéo, không có nữ nhân nhìn lén rồi xì xầm bàn tán, càng không có cảnh mấy nàng không an phận liếc mắt đưa tình. Chuyện đó diễn ra như cơm bữa mỗi lần ta theo chân điện hạ viếng thăm phủ của các đại thần khác.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang tới, một quý phu nhân sang trọng và một cô gái trẻ bước vào. Vị phu nhân kia chắc là đại tướng quân phu nhân, vậy cô gái trẻ kia có khi nào là Chiêu Văn tiểu thư chăng?

–        Thái tử điện hạ giá lâm, Chiêu Văn phủ đón tiếp chậm trễ thật đáng trách tội.

–        Không sao. Các vị đây là…

–        Thần là nương tử của Chiêu Văn tướng quân, đáng tiếc tướng công hôm nay có việc phải ra ngoài sợ rằng không quay lại sớm được.

Ta từ lúc bước chân vào trong phủ đã cảm thấy nơi này rất lạ lùng rồi. Phủ đệ rộng lớn, uy nghi nhưng lại vắng lặng như tờ. Đại thái tử ta giá lâm cũng không thấy có người ra tiếp đón nhiệt liệt. Ai ngờ ta đích thân ghé thăm mà họ còn để ta phải đợi cả buổi trời mới thấy người đến. Chiêu Văn Tống Ngọc lão già đó đi vắng, mấy đứa con trai cũng không có một tên. Vị phu nhân này ra chào hỏi ta nhưng mãi chẳng giới thiệu cô con gái của mình. Cô gái đi theo sau lưng bà ta có thể nào là Như Ý không? Cô ta nhìn khá xinh đẹp nhưng ta không thấy có điểm gì giống lão già kia, so sánh với vị phu nhân này lại càng không. Ta hất mặt, nhướng mày ra hiệu cô ta khai báo danh tánh.

–        Tiểu nữ Nguyệt Cát Tường tham kiến điện hạ.

–        Khách sáo rồi.

Không phải cô ta. Nữ nhân kia đang định “làm giá” với ta sao, biết đại thái tử ta đến mà còn trốn trong khuê phòng không chịu ló mặt ra. Cô ta hay là biết ta đến mừng rỡ quá trên đường đến đên tông gốc cột hay té hồ nữa chết rồi.

–        Chẳng hay Chiêu Văn tiểu thư có đang ở trong phủ không? Ta muốn gặp nàng đã lâu nhưng hôm nay mới thu xếp được thời gian tới thăm.

Ta thấy khi nhắc đến nàng hai người phụ nữ hơi khẽ giật mình thì phải. Mẹ nàng nhíu mày còn cô gái kia chớp chớp nhanh mi mắt. Chuyện gì đây? Phản ứng cố giấu diếm điều gì đó của hai người khiến trí tò mò của ta tăng lên đột ngột. Ta muốn một câu trả lời… như mong đợi.

–        Thần thật sự xin lỗi thái tử, nữ nhi chẳng may mắc bệnh nặng nên không có phúc gặp mặt người hôm nay.

Ha ha, ta biết mà, đây đúng là điều mà ta chờ đợi. Cô ta có lẽ rớt xuống hồ nước bây giờ vẫn còn chưa khỏi bệnh đâu. Ta thật muốn nhìn thấy cái bản mặt “bệnh hoạn” của cô ta nó ra làm sao? Nữ nhân này, hoặc là sức quá yếu không hồi phục nổi hoặc là mặt mũi không được tươi tỉnh nên không đủ can đảm gặp ta.

–        Ta vào thăm nàng được chứ?

–        Chuyện này…

–        Ta vào được chứ, nàng thân thể không khỏe khiến ta rất đau lòng, hy vọng phu nhân thành toàn nguyện vọng này.

–        Mong điện hạ thứ tội, nữ nhi thân mang bệnh, phúc khí không tốt sợ rằng sẽ ảnh hưởng không tốt đến thân thể ngọc ngà, cao quý của ngài.

Ta tìm mọi lý do vẫn cứ bị cự tuyệt cuối cùng đành phải bực bội ra về. Nàng ta có bệnh chết ta cũng chẳng mảy may để tâm, ta chỉ là muốn nhìn cái gương mặt hấp hối của nàng có “đẹp” không thôi. Mẹ nàng không lo sợ đắc tội với ta mà quyết liệt từ chối như thế, ta nghĩ nàng mệnh nhỏ không còn thọ thêm được bao lâu nữa đâu. Ha ha, trời giúp ta, ngày mai mà có tin báo “vị hôn thê yêu dấu” của ta đi đời nhà ma thì tuyệt.

–        Điện hạ, không gặp được tiểu thư sao mà cao hứng quá vậy?

Tên Thanh Minh hỏi một câu làm ta hơi chột dạ, có lẽ ta hứng chí quá nên để lộ ra trên nét mặt. Hẩy tay xếp cái quạt lại cái roẹt ta quay qua cao giọng:

–        Không gặp được thì ta phải rầu rĩ sao?

–        Thuộc hạ không có ý đó.

–        Thế ý của ngươi là sao?

–        Thuộc hạ muốn hỏi không gặp được thì quà mang tới không tặng quà cho nàng nữa sao?

Uy, ta quên mất. Thanh Minh lựa cho ta cả một hộp nữ trang nhưng ta thấy đem tặng cho nàng cả hộp thì phí quá nên chỉ cầm theo một chiếc vòng ngọc ta cho là đẹp nhất. Quà sính lễ hôm bữa ta đưa tặng nàng nhiều vô số kể rồi còn đâu. Thường thì ta không keo kiệt đến mức mấy món đồ nữ trang lặt vặt cũng tính toán nhưng ta không thích nàng nên tặng quà cho nàng ta cũng thấy ghét. Dù sao nàng cũng sắp “tiêu” rồi, ha ha, coi như an ủi cho một linh hồn sắp phải lìa cõi trần đi, vòng ngọc này vẫn là dành cho nàng mà.

–        Đây, ngươi quay lại nhờ người đưa cho nàng đi.

–        Người tặng cho mấy nữ nhân trong phủ mỗi lần đều nhiều lắm mà.

–        Đúng vậy, rồi sao?

–        Sao với Chiêu Văn tiểu thư người ky bo quá vậy?

–        Ta thưởng đúng người quà đúng giá trị thôi.

Ta quay người đi thẳng mặc kệ cái tên nhiều chuyện kia chắc đang ngu người đứng nhìn theo.

 

2 comments on “[TTPRR] Chương 9+10

  1. Mấy chương đầu thấy anh nam9 hơi hơi đáng ghét nhỉ
    Sao lại toàn nghĩ xấu cho chị nữ9 thế không biết
    Nhưng mà đọc liền 10 chương truyện thích ghê
    Mà bạn Phong nè, ngày mai là mình xách túi về quê rồi, nửa tháng tới sẽ không được lên mạng nên mình muốn hỏi là truyện này bạn có định đặt pass không
    Mình đọ bằng điện thoại nên nếu đặt pass thì mình không thể đọc được😦
    Tks bạn!
    ^_^

Phong rơi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s