[TTPRR] Chương 34+35+36

 

Chương 34: Tình thù năm xưa.

Viên Nguyện Dao, Trữ Dương Diễn và Lưu Bạch trước kia mối giao tình giữa ba bên có thể gọi là bằng hữu. Lưu Bạch là đại công tử của Á Châu thần giáo đương nhiên cũng thỉnh thoảng theo sư phụ tham dự mấy cuộc gặp mặt đàm đạo của Ngũ đại tà phái. 5 năm trước chàng vô tình có duyên kết giao với hai người này. Viên Nguyện Dao khi đó là đại tiểu thư của Mỹ Châu thần giáo tương lai sẽ nhậm chức giáo chủ. Trữ Dương Diễn là tam công tử của Âu Châu thần giáo là một chàng trai hòa nhã, vui vẻ. Cả ba vừa gặp đã thấy trò truyện rất hợp ý liền kết làm bằng hữu chi giao.
Mối quan hệ sẽ chẳng có gì rắc rối nếu cả ba chỉ mãi là bằng hữu bình thường. Vấn đề là Viên tiểu thư yêu thầm Trữ công tử mà tên này với Lưu Bạch thì khỏi nói là đào hoa lãng tử bốn phương nữ tử biết danh. Trữ công tử với nàng tình cảm ra sao người ngoài không rõ. Sinh nhật năm 19 tuổi của nàng họ Trữ kia có hứa hẹn với nàng chuyện gì đó nhưng lại thất hẹn không đến. Nàng chờ tại nơi hẹn từ sáng đến tối khuya cũng không thấy chàng ta đâu. Nguyện Dao lo lắng cứ tưởng Dương Diễn xảy ra chuyện gì hớt hải chạy đến chỗ Lưu Bạch tạm trú nhờ hắn giúp nàng đi tìm người. Nàng đến nơi thì thấy kẻ dưới báo lại Lưu công tử đến chỗ Trữ công tử chơi rồi.
Nguyện Dao khi đó không nghĩ tới chuyện Dương Diễn có thể quên lời hẹn với mình mà cùng họ Lưu đi phong lưu nhàn tản ở đâu đó. Nàng chỉ nghĩ hắn có chuyện gì không hay xảy ra nên cũng không đến chỗ hắn ở kiếm người trước. Có ai ngờ tìm khắp nơi không thấy đến lúc cuối cùng rã rời thất thểu đến chỗ ở của họ Trữ thấy hắn và họ Lưu đang ôm người đẹp vui vẻ uống rượu thì nộ khí xung thiên. Nàng xông vào ẩu đả với cả hai một trận rồi cắt đứt luôn không bằng hữu chi nữa. Nàng ghét họ Trữ thất hứa không bàn tới, nàng điên tiết ghét lây qua họ Lưu luôn. Biết sao được, đám mỹ nữ đó là do họ Lưu mang tới, hắn ngày đó khi nào bên người không có một hàng dài các cô nương xinh đẹp sẵn sàng hầu hạ. Hai tên công tử đào hoa gặp mặt bên cạnh lại một đám em gái xinh tươi thì họ Trữ làm thế nào mà nhớ Nguyện Dao đang lo lắng đợi hắn nữa.
Chuyện chỉ có thế nhưng mà Nguyện Dao thù cả hai chàng từ đó đến giờ. Dưới góc nhìn của nàng thì hai tên này đã xúc phạm lòng tự trọng, đã làm tổn thương tinh thần, tổn thương trái tim nàng nghiêm trọng. Thế là ghét. Lưu Bạch bây giờ mà tới xin cô ta Thanh Điệp Phấn thì đời nào cô ta cho, mới thập thò ngoài cửa sợ rằng nàng đã xua chó ra cắn rách quần chứ chẳng chơi. Nhưng Thanh Điệp Phấn là phấn dược gia truyền nhà họ Viên tự chế biến pha trộn, không xin nàng thì bây giờ cũng chẳng biết đi đâu tìm nữa.
– Coi bộ không dễ lấy được hạt nào từ tay Viên giáo chủ nha.
– Xin không cho thì đi ăn trộm vậy.
– Ha ha… biết ngay con sẽ dùng chiêu này.
Như Ý tỉnh lại ngày hôm sau ở một căn phòng xa lạ. Nàng ráng bám vào thành giường ngóc đầu dậy. Cơ thể đau ê ẩm, miệng đắng ngắt, khí lực trong người không có một chút nào. Ngơ ngác nhìn xung quanh không có bóng dáng ai cả.
– Khốn khiếp thật, họ Vương món nợ ám sát hụt này ta không bỏ qua cho ngươi.
Nàng nhớ lại tại sao mình ngất xỉu rồi, là bị tên họ Vương đó ám hại. Tên vô sỉ ấy vẫn biết ngươi tiểu nhân bỉ ổi nhưng không nghĩ tới ngươi ra tay độc ác vậy. Cướp bảo vật của ta lại còn dám giết người diệt khẩu. Báu vật của Huyền Băng Cung rơi vào tay ngươi, đồ đần nhà ngươi nghĩ dễ nuốt trôi thế sao?
– Cô nương nàng tỉnh rồi.
Một cô nương trẻ con đang bê một thau nước bước vào. Cô bé thấy Như Ý đang ngồi tựa vào thành giường thở hổn hển thì mừng rỡ reo lên. Nàng lĩnh mệnh chăm sóc cô nương của đại công tử, nàng ấy mãi không có biến chuyển sợ bề trên giáng tội xuống nàng chăm sóc không tốt thì mất mạng nhỏ.
– Cô nương ngất xỉu ba ngày ngày rồi không tỉnh.
– Xin hỏi đây là đâu?
– Vũ Dụ Sơn, cô nương đang ở thủ phủ của Á Châu thần giáo.
Ngất xỉu đã ba ngày lại còn bị di chuyển đến địa điểm khác, Như Ý nàng sao mà thảm quá vậy? Từ bao giờ nàng bị biến thành con búp bê nhựa bị người ta kéo qua kéo lại đưa đến chỗ này lôi qua chỗ khác. Uy phong của đại tiểu thư Như Ý bị dìm xuống bùn chìm nghỉm “tăm hơi bóng cá” một tý cũng không còn chừa lại. A, thật tức quá đi mất. Họ Vương đáng chết.
– Giáo chủ!
– Rốt cuộc nha đầu ngươi cũng tỉnh, tốn biết bao công sức của ta hộ pháp mà ngươi cũng còn nằm bẹp ba ngày. Nếu không phải ngươi được đưa tới đây kịp thời mạng nhỏ không còn tại được đâu.
Như Ý ngước mặt nhìn lão già từ đâu vừa tới đang đứng khoanh tay kể công trước mặt. Lão này già rồi mà còn ham hố hão danh, lão không nói sợ ta không biết ơn chứ gì. Thi ân có chút đỉnh thì tưởng ta đặt ngươi lên đầu mà thờ phụng chắc. Lão già ngươi nhìn cũng biết không phải người tốt, từ tay họ Vương lại rơi vào tay ngươi cũng chả khác nhau là mấy. Mạng ta không cần ngươi cứu cũng chẳng chết được ngay, cùng lắm chỉ là đi thăm Diêm Vương mấy ngày chứ gì.
– Tiểu nữ đa tạ đại ân đại đức cứu mạng của lão bá. Ơn này suốt đời Như Ý sẽ không quên.
Ta không quên mới lạ đó, lão già ngươi tưởng mình giỏi lắm chắc. Cứu giúp cái kiểu gì mà tỉnh dậy nội lực của ta bay đi đâu hết, hên cho ta tự có cách hồi phục nó.
– Nha đầu ngươi có gì hay mà đồ đệ của ta coi trọng nhỉ?
– Đồ đệ của lão bá là ai?
– Bạch Nhi, hắn đưa ngươi tới đây, nếu không phải ta nể mặt trò cưng đời nào cứu ngươi.
– Bạch Nhi là kẻ nào tiểu nữ không quen biết. Ơn cứu mạng của người tiểu nữ nhất định sẽ báo đáp.
Báo đáp… há há… ta trả ơn không có giống người thường đâu chỉ sợ lão già ngươi nhận không nổi. Nhưng tên Bạch Nhi nào đưa ta tới đây nhỉ? Như Ý ta không quen ai tên Bạch Nhi hết. Không lẽ… lại bị bắt cóc nữa rồi sao? Số khổ.
– Nha đầu ngươi không biết, ha ha…. Bạch Nhi sự lựa chọn của ngươi thật khiến sư phụ chết cười mất.
Lão già điên nói thế rồi bỏ đi một mạch khiến ta ngu người nhìn theo. Điên thật, lão ta bệnh nặng mà. Ta nhìn nhóc con nãy giờ vẫn đứng khép nép trong góc phòng kia không chịu đi luôn thì khó chịu. Canh trừng giám sát hành động của ta ư? Ta bị giảm lỏng như tù binh.
– Cô bé sao ngươi còn chưa đi?
– Nô tì hầu hạ cô nương.
– Ta không cần ai hầu hạ.
– Cô nương nàng thương thế chưa lành hãy để nô tì hầu hạ. Đại công tử có chuyện đi ra ngoài chưa quay về, cô nương hẳn là rất nhớ công tử. Nàng yên tâm công tử sẽ sớm quay lại thôi.
Cô ta nói tới đó thì quay lại cười với nàng thật rạng rỡ. Đại công tử của cô ta là tên nào mà cô ta sùng bái như thần thánh thế nhỉ?
– Trong khi chờ đợi cô nương phải dưỡng bệnh thật tốt, nô tì sẽ chăm sóc nàng. Nàng nếu không khỏe thì đại công tử sẽ rất lo lắng.
Cô bé này nhìn tới nhìn lui cũng khoảng 13 hay 14 tuổi là cùng, trẻ con non nớt mở miệng một câu đại công tử, hai câu cũng là đại công tử. Tên này rốt cuộc là ai?
– Cô nương ngươi tên gì?
– Nô tì tên Điểm Quyên Phổ.
– Vậy Quyên Phổ cô nương, đại công tử của ngươi tên gì?
– Lưu Bạch công tử. Cô nương nàng là nữ nhân của đại công tử lại không biết tên của ngài sao?
Ta đang yếu ớt đặt chân trên nền nhà chuẩn bị bước xuống giường nghe cô ta nói thế thì chân mềm nhũn té bẹp xuống đất. Cái gì nữ nhân… của ai cơ? Ta là nữ nhân của họ Lưu nào đó, sao ta không biết mà nhóc con này lại bô bô với cái giọng điệu như chuyện thiên hạ ai cũng hiểu chỉ có mình ta không hiểu vậy?
– Điểm cô nương sao cô lại nói ta là nữ nhân của Lưu công tử nào đó vậy? Ta không có quen biết hắn.
Thật mà bằng hữu của ta chẳng có ai họ Lưu cả, họ Huyền thì có bảy tên. Không nói thì thôi chứ bây giờ bỗng nhiên nhớ tới mấy tên công tử tự xưng kia quá. Chọc phá bọn họ thật thú vị, ta phải nhanh chóng thoát khỏi nơi đây thôi.
– Cô nương cẩn thận chứ.
– Đa tạ, đỡ ta lại ghế ngồi đằng đó dùm đi. Chân ta yếu quá ta đứng không vững nữa.
Ây dà đứng cũng không đủ sức mà dám mở miệng không cần ai hầu hạ, ta tự tin về sức khỏe của mình quá rồi. Không có Lục Bạch Ngọc trong người thật là mệt quá, ngọc quý truyền khí lực ta chỉ cần ngủ một đêm là sức khỏe hồi phục ngay. Ta quên mất ngọc đó 10 phần chắc 9 là bị họ Vương cuỗm mất rồi.
– Ta đói bụng quá cô nương có gì cho ta ăn không?
– Nàng đợi ta một chút.
Hứ, không nói thì ngươi dám để ta chết đói quá. Dám nói tới đây hầu hạ ta, người ngủ ba ngày dậy bụng lép kẹp ngươi biết điều thì đi lấy cái gì cho ta ăn từ nãy mới đúng. Nhóc con ngươi chỉ biết đứng đó ca tụng họ Lưu chết dẫm nào đó.
Đợi cho Điểm Quyên khuất bóng sau cánh cửa ta lấy châm cài tóc trên đầu xuống vặn nhẹ một đầu rơi ra một viên thuốc. Cầm chén trà trên bàn ngửi qua kiểm tra xem có độc không rồi dùng nước trà uống thuốc. Ặc, ta ghét uống trà, đắng ngắt cộng thêm Thanh Điệp Phấn đắng gấp đôi nữa uống xong chắc mặt đang tái như tàu lá chuối. Hức hức đắng quá, trên người ta có giấu sẵn sirô ngọt nhưng bây giờ uống chắc chết. Chán quá đi, Bạch Lục Ngọc của ta ơi!

 

 

 

Chương 35: Hồi phục

Trong thiên hạ không có thứ độc hay dược nào Độc Xà Vương không nghiên cứu và chế biến ra được. Đệ tử của Độc Xà Vương vì thế không lẽ gì không chế được Thanh Điệp Phấn. Đương nhiên bản quyền của thứ dược này vẫn là dược truyền gia của Viên gia Mỹ Châu thần giáo, họ Ân bất quá đã tìm ra được cách chế nhưng không hé miệng nói cho ai ngoại trừ đệ tử chân truyền Chiêu Văn Như Ý. Nữ nhân họ Chiêu Văn kia trên người chứa toàn dược giấu trong bông tai, lắc tay, lắc chân, trâm cài đầu… mấy thứ nữ trang lấp lánh trên người khác cũng có.
Như Ý bị phản lực quá mạnh đến nỗi lục phủ ngũ tạng cũng bị tổn thương. Những kẻ bị thương tích nặng nề như vậy phải tìm người có nội công thâm hậu điều tức khí lực trong người giúp. Chuyện này thật sự rất nguy hiểm và tiêu tốn sức khỏe bản thân nên kẻ ra tay giúp sức kia không thể là tay lơ tơ mơ gà mờ được. Nếu nội lực không đủ còn ráng giúp sức chỉ khiến cả hai sớm đi chầu ông vải cùng lúc. Bạch Trường nội lực không tệ hiển nhiên đủ sức giúp cho Như Ý điều hòa nguyên khí có điều hắn vừa truyền nội lực vào cơ thể nàng thì tiếp tục bị phản lực lần nữa. Họ Vương không biết tại sao chỉ có thể đoán mò nàng hận mình quá trong vô thức cũng chống đối không nhận sự giúp đỡ của hắn. Khắp thiên hạ đầu hắn điểm danh tới lui chỉ có sư phụ là đủ sức và đủ tin tưởng mang nàng đi nhờ vả được.
Nhưng mà khí lực có thể điều hòa nhưng lục phủ ngũ tạng thương tổn khắp thiên hạ chỉ có Thanh Điệp Phấn có thể giúp phục hồi. Hắn tức tốc đến Viên gia lấy thuốc lại không biết nữ nhân bên hắn kia có cả một lố trên người. Như Ý tỉnh dậy là biết bản thân mình thương tích ra làm sao, uống thuốc nào thì sẽ khỏi. Nếu nàng có Lục Bạch ngọc trong người thì chẳng việc gì phải nhăn mặt uống thứ thuốc đắng tê lưỡi đó. Bất quá lâm vào cảnh này đành phải nhắm mắt nhắm mũi uống, tạm an ủi “thuốc đắng dã tật” vậy.
Hai ngày sau nàng đã có thể tự mò ra cửa đi dạo trong khuôn viên lòng vòng. Thương Xuyên Phú ú ớ không biết giải thích sự hồi phục thần kỳ này ra làm sao. Lão ta còn đang lo cho tên đồ đệ kia về không kịp khiến “hồng nhan tri kỷ” chết không cứu nổi. Giờ nhìn nàng mặt mũi tươi tỉnh cũng đỡ lo, mặc kệ là vì sao nàng khỏe lại không chết là tốt rồi. Lão chẳng quan tâm gì sống chết của nha đầu không thân thiết này chỉ là lo cho tên ngốc đồ đệ kia. Lão nhìn cũng thấy ngay nhóc con này nặng tình với tiểu cô nương lắm rồi, nàng ta có mệnh hệ gì tên đó không suy sụp mới lạ.
– Cô nương mới khỏe sao không nằm nghỉ ngơi trong phòng?
– Đa tạ lão bá quan tâm, Như Ý đỡ nhiều rồi.
– Nhóc con ngươi sao có thể tự hồi phục nhanh thế nhỉ?
Lão tự tiện cầm tay nàng xem mạch. Như Ý cũng không cản, trong khắp thiên hạ muốn nhìn ra được mạch đập trong cơ thể nàng chính xác chỉ có sư phụ. Lão già này có thể nhìn ra được gì trong mạch đập hỗn loạn nàng đang cố tình điều chỉnh thì nàng chặt đầu xuống làm ghế ngồi cho lão.
– Mạch đập sao hỗn loạn như vậy? Ngươi cảm thấy trong người như thế nào rồi?
– Lão bá à, Như Ý không sao đâu, cảm thấy cơ thể rất tốt.
– Lạ nhỉ?
Thương Xuyên Phú nhìn chằm chằm nữ tử trước mặt, mạch đập nhanh loạn xạ, hơi thở lúc đều đều lúc thì rối. Mặt mũi tươi tỉnh nếu chỉ nhìn từ xa làm sao biết được nhóc con đang bị nội thương nghiêm trọng chứ. Nhưng khoan đã…
– Nha đầu ngươi có Thanh Điệp Phấn trong người ư?
– Vài viên.
– Thảo nào cơ thể ngươi đâu còn bị thương tổn như lần trước ta bắt mạch. Ngươi có thuốc trong người lại không nói để đồ đệ của ta mất công đi xin xỏ, phí thời gian.
– Tiểu nữ đâu có sai khiến gì hắn đâu.
Lão nhíu mày nhìn nữ tử thấy buồn cười cũng hơi bực mình một tý. Bạch Nhi à Bạch Nhi, nữ từ khắp thiên hạ ngưỡng mộ ngươi, nhà ngươi không sủng lại đi si tình với cô nương không ưa ngươi. Sư phụ ta thật tiếc cho ngươi quá.
– Ngươi không thích đồ đệ của ta?
– Ta còn không biết đồ đệ của lão bá là ai. Ta làm sao thích hắn được.
– Hắn rất anh tuấn, tài ba, nữ nhân đối với hắn vạn người gặp vạn người mê.
– Có giá vậy sao?
Như Ý ta bắt đầu mơ màng chút đỉnh hắn chắc là trai đẹp. Cứ cho là lão già này tâng bốc đi không tới vạn người thì chắc cũng tới ngàn người gặp ngàn người mê chứ. Quyên Phổ nhóc con kia chẳng phải cũng thích hắn còn gì. Nàng hai ngày nay ở trong này cũng nghe mấy nữ tì khác mở miệng ra thì nhắc đến đại công tử. Tò mò rồi nha, họ Lưu đó rốt cuộc là tuấn tú tới cỡ nào.
– Đương nhiên, đã vậy hắn còn yêu ngươi, nha đầu ngươi thật có phúc.
– Ây, lão bá có lầm không vậy, ta có quen biết gì hắn đâu sao hắn yêu ta được.
– Nha đầu ngươi không nhận ta cũng không ép…. ha ha… Bạch Nhi con thật là biết cách chọn lựa.
Lão cười ha hả rồi bỏ ta ngồi lại trong hoa viên chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Nơi này thật kỳ lạ, ai nấy cứ nhìn lén nàng rồi quay đi xì xầm bàn luận. Toàn bọn rỗi hơi không có việc gì làm, Như Ý ta mà thèm câu dẫn đại công tử nhà các ngươi á? Hắn là tên điên nào ta còn không biết câu với chả dẫn, có mà hắn vô sỉ không hỏi han vô phép vô tắc đưa ta đến đây thì có.
– Như Ý ăn chè đậu đi, nhà bếp đặc cách nấu cho cô nương tẩm bổ.
– Đa tạ Điểm cô nương.
Như Ý ta khi xưa uống độc dược như nước, bây giờ bất cứ là ăn hay uống cái gì đều phải kiểm tra trước mới dám động vào. Ta ở cái nơi này không gây thù chuốc oán với ai nhưng mà ta sợ đám nữ nhân trong giáo phái đầu óc không bình thường ghen tức hạ thủ. Chuyện “tốt” này đều do họ Lưu đáng ghét nào đó ban cho ta cả, ta mắt có mù hay không có tròng đi vẫn thừa sức nhận thấy sự ganh ghét của họ. Đám nữ nhân đó mỗi khi ta đi qua đều rì rầm nói xấu sau lưng, tưởng ta không nghe thấy sao. Một từ cũng không bỏ xót nhưng là ta không quan tâm. Trai đẹp thế gian có cả đống, họ Lưu đó có gì hay ho mà cái đám này ngưỡng mộ thế. Chắc là suốt đời không chịu xuất môn chẳng biết thế giới bên ngoài trai đẹp nó nhiều như nêm như rạ. Ba vị ca ca của ta đều là siêu cấp đại soái cả, thêm cái tên Phi mỗ tự xưng và Huyền Băng Thất Sát kia nữa…. ôi zời ạ thiên hạ trai đẹp thiếu gì.
– Quyên Phổ cô nương ăn giúp ta đi, ta tự dưng cảm thấy no quá.
– Nhưng chè này nhà bếp nấu cho cô nương mà.
– Nàng không ăn thì đem đổ đi.
Ta quay mặt đi ngắm hoa ngắm cỏ không thèm nhìn mặt cô ta. Tài năng có bấy nhiêu mà muốn hạ độc đệ tử chân truyền của thiên hạ đệ nhất dùng độc sao? Nhóc con này là tiếp tay hay vô tình đây? Không biết là nữ nhân điên nào bày ra cái trò này, hạ Bì Nham Độc với ta. Thứ độc này không lấy mạng nhưng khiến kẻ bị hạ độc toàn thân ngứa ngáy nổi mụn nhọt đau đớn. Độc vớ vẩn này ngay cả đại phu bình thường cũng giải được, đã tính toán hạ thủ rồi mà cũng không biết đường hạ độc tố uy lực mạnh một chút. Kém cỏi. Vào tay Chiêu Văn Như Ý ta thì một liều là lấy đứt mạng đối thủ.
– Vậy nô tì ăn cho.
– Tự nhiên.
Nha đầu ngốc muốn ăn thì cứ ăn hết đi, ta chẳng cản. Ngươi cũng có thể là người hạ độc lắm chứ, thấy việc bị lộ nên diễn trò với ta sao? Nếu không phải ngươi ra tay thì cũng tự trách ngươi số xui, khi không bị biến thành hình nhân thế mạng cho ta. Ta nhìn cô ta múc một muỗng lên bỏ vào miệng, tiến trình đương nhiên là nhai, nuốt… và lặp lại… một, hai, ba.
– A, sao nô tì…
– Điểm cô nương, nàng sao vậy?
Trăng với sao cái nỗi gì nữa, ta đương nhiên biết cô ta toàn thân nóng lực, ngứa ngáy khó chịu. Bì Nham Độc là thứ tác dụng tức thời mà, ta làm bộ la hét om sòm… hắc hắc… trò này vui nha.
– Quyên Phổ cô nương, nàng cảm thấy sao rồi? Người đâu cứu…
Ui da, cái này gọi là “mèo khóc chuột” có đúng không nhỉ? Ta đương nhiên không phải kẻ hạ độc nhưng ta biết người sẽ gặp nạn mà không cứu chắc cũng tính vào đó. Cái này nếu ở hiện đại cũng mấp mé phạm vào điều 102, chương 12 bộ luật hình sự của nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, bất quá cô ta không ở tình trạng nguy hiểm đến tính mạng mà ta cũng không phải đang sống ở Việt Nam thế kỷ 21.
– Người đâu, gọi đại phu.
Náo nhiệt quá trời luôn, Như Ý ta mà diễn trò thì phải có đông khán giả ta mới chịu đó. Gào thét gọi người, sau đó là khóc lóc um sùm, xém ngất xỉu vì thương tâm… há há… ngất cái mặt mo của tên nào tưởng thật. Ta là thiếu nữ đa sầu đa cảm, ta thấy nha đầu hầu hạ mình mấy ngày nay bị trúng độc thì thương tâm lắm. Ta đã diễn thì phải trọn một vai, mất công phí nước mắt nãy giờ.
Nhưng là…
Ta không ngờ ta đang khuynh đảo sân khấu thì có kẻ cướp mất đá ta ra cánh gà. Tên nào phá đám ta vậy, cướp hết khán giả không trung thành của ta rồi.
– Đại công tử.
– Đại công tử về rồi.
Họ Lưu về rồi à, ta đang nước mắt nước mũi tèm lem cũng ham hố ngó lại xem hắn là ma quỷ xứ nào. Nhìn xong ta hết muốn diễn nữa, tưởng ai xa lạ hóa ra là tên ám sát hụt ta họ Vương vô sỉ. Tên này làm việc xấu nhiều quá ra đường thay họ đổi tên lia lịa a. Hắn từ khi nào đổi qua làm họ Lưu vậy?
– Như Ý, nàng không sao chứ?
Hắn rẽ đám người đang bu quanh mình bước nhanh về phía ta. Tên khốn này không thấy có kẻ bệnh đang nằm trên giường đợi đại phu chữa bệnh sao? Ta khỏe mạnh thế này mà hắn dám trắng trợn rủa ta bệnh chết. Ám sát hụt ta rồi còn giả danh ngụy quân tử đưa ta đi cứu chữa. Nếu không phải ta phúc lớn mạng lớn bây giờ thành linh hồn vất vưởng rồi. Ta ghét hắn quá đi mất. Ghét ghét… cái này chắc gọi là “oán tắng hội khổ” trong đạo Phật đây mà. Người xưa nói “ thấy kẻ thù như kim đâm vào mắt, ở chung với kẻ nghịch như nếm mật nằm gai” nghĩ thế nào lại áp đúng vào ta thế chứ.
– Ta không sao, đa tạ công tử quan tâm.
Đa tạ cái cóc khô gì, ta hận chưa thể một gươm xuyên tim ngươi ngay lúc này chứ ở đó mà tạ ơn. Ngươi giấu Bạch Lục ngọc của ta ở đâu, biết điều mau mau xòe nó ra ta sẽ cho ngươi chết đỡ đau đớn hơn một chút.
– Ta mang dược về cho nàng rồi, đi về phòng nàng trước đi.
– Không được công tử, Quyên Phổ cô nương…
Ta nhịn vậy. Không phải quân tử trả thù chín năm rưỡi cũng chưa muộn, ta còn phải diễn cho hết vai kịch đã. Nãy giờ diễn hết mình thế thù lao con chưa lấy xu nào, đi là đi thế nào. Cái kẻ hạ thủ với ta kia chắc vì ganh ghét ta với họ Vương vô sỉ này, há há… một mũi tên trúng hai đích ta cho ngươi nếm đủ. Ngươi thể nào chẳng nằm trong cái đám đang bu đen bu đỏ ở đây, hoặc giả nếu thông minh hơn một chút không tới xem náo nhiệt nghe tin họ Lưu về cũng nhào nhào tới rồi cũng nên.
– Hức hức… Quyên phổ cô nương … là tại ta mới bị trúng độc như vậy…
– Trúng độc!
Họ Vương khùng sao bỗng dưng lớn giọng như vậy chứ, muốn dọa chết người trên giường kia sao? Nha đầu đó nằm đau đớn ở đó là do ngươi đặc ân ban cho chứ còn ai trồng khoai ở đây nữa?
– Nàng.. hức… mang thức ăn cho ta… nhưng tại ta không đói … nhờ nàng ăn giúp… nàng vừa ăn xong liền bị như vậy… hức hức…
Kẻ ngu nhất nghe câu này xong cũng biết người nên nằm trên giường đó là ta. Vấn đề là Như Ý ta lâu lâu số mạng cũng sáng sủa lắm. Họ Vương đó mặt mũi bỗng dưng băng lãnh hẳn lên khiến không khí trong phòng đang ồn ào trầm hẳn lại. Ai nấy cũng căng thẳng thì phải, coi bộ hắn ở nơi này cũng có chút uy phong. Nhìn mặt mũi kẻ dưới run rẩy thế kia đủ biết hắn đối với gia nhân trước giờ hơi bị nghiêm khắc… há há sắp có trò vui để coi. Mặc kệ là hắn muốn giết ta đi, ta vẫn là do hắn mang tới, kẻ ngốc nào dám không nể mặt giành với hắn động thủ với ta trước. Hắn chịu nổi sự lấn lướt này được mới lạ đó.

 

 

 

Chương 36: Vì mỹ nhân đau lòng

Viên Nguyện Dao thật sự là nữ nhân thù dai nhất thiên hạ, nàng ta thù lớn không bỏ qua đã đành, thù nhỏ như hạt bụi nàng ta cũng tính toán. Ngày đó ta rõ ràng là vô can có biết chuyện gì đâu. Ta đi thăm bằng hữu, hắn có hẹn với nàng nhưng quên mất, nàng có tức giận thì cũng tìm họ Trữ kia tính xổ. Tính toán thế nào mà ta nàng cũng kéo vào luôn không buông tha. Lặn lội từ Vũ Dụ Sơn đến Tỏa Sơn canh ở cửa nhà nàng mãi mới chịu mời ta vào. Nếu không phải ta cần thứ dược đó để cứu Như Ý đời nào ta bén mảng đến cái chốn này. Ta với nàng dù gì cũng từng là bằng hữu, gặp nhau nàng chỉ lôi mãi cái chuyện từ cái thuở nào đó ra mà cằn nhằn. Chuyện đó ta nghe kiểu gì cũng thấy nó chẳng to tát đến mức tuyệt tình bằng hữu.
Dù sao thì thời gian ba năm đủ làm nàng nguôi giận, xả cơn tức giận rồi cũng cho ta xin Thanh Điệp Phấn kia. Ta đã tính tới kế xin không cho thì đành ăn trộm vậy, bất quá không phải dùng đến. Hỏa tốc chạy thật nhanh về Vũ Dụ Sơn bước vào cửa đã thấy ồn ào náo nhiệt. Đứng thật xa nhìn thấy nàng khóc lóc tim ta trùng xuống tưởng nàng bị làm sao nữa. Hóa ra là xém bị hạ độc, ta nghe xong mà máu nóng bốc lên tận óc, tức muốn băm thây kẻ khốn kiếp to gan nào kia. Bảo bối của ta thương tích chưa biết đỡ được mấy phần, lại còn có kẻ nào ác tâm muốn hại.
– Như Ý, nàng đừng khóc chuyện này ta sẽ giải quyết. Nàng đang bệnh về phòng nghỉ ngơi trước đã.
– Nhưng còn Quyên Phổ cô nương?
– Tiểu thư đừng lo cô nương này không sao, lão phu cho nàng uống giải dược rồi.
Lão đại phu nãy giờ tuy chuyên tâm cứu chữa người bệnh nhưng cũng thấy một màn ủy khuất khóc lóc đau lòng của Như Ý. Lão thầm nghĩ vị tiểu thư này thật là tốt bụng quá, vì một nô tì hầu hạ mình có vài ngày mà thương tâm xém ngất. Đại công tử thật biết cách chọn nữ nhân.
– Đa tạ đại phu, nếu Quyên Phổ cô nương có mệnh hệ nào Như Ý thật… hức hức…
Nàng nói chưa tới hai câu thì nước mắt ngắn dài lại tuôn rơi. Gương mặt vốn đã thanh tú, giờ thêm đôi mắt sưng đỏ ngân ngấn nước khiến kẻ khác nhìn vào dù là máu lạnh vô tình cũng thấy nao lòng. Trong đám ấy hiển nhiên không thể thiếu họ Vương, hắn biết nàng mít ướt nhưng không nhờ lại thiện lương đa cảm đến vậy. Hắn nhất định tra ra kẻ muốn hại nàng, khiến cho hắn sống không bằng chết (ah ah, Như Ý cáo già kia, nàng ghê thật đấy).
– Ta đưa nàng về phòng.
– Đa tạ công tử.
Một màn tình nồng ý thắm này diễn ra trước mắt bao nhiêu người của Á Châu thần giáo. Đại công tử đó ư? Vẫn biết hắn phong lưu đa tình nhưng chưa có thấy cái màn sướt mướt này bao giờ hết á? Nam môn đồ nhìn đại công tử thầm tán thưởng “bây giờ thì ta đã hiểu” công tử làm thế nào mà quyến rũ được nữ nhân xinh xắn kia. Ánh mắt si tình, giọng nói êm êm, cử chỉ nhẹ nhàng kia có nữ nhân nào mà không đổ dưới tay công tử chứ. Nữ môn đồ tim đập thình thịch, biết mình đang diễn vai quần chúng nhưng cũng không khỏi mong muốn “ước gì mình được như cô ấy”.
Tiếc rằng trong hai nhân vật chính kia thì nữ chính lại không cảm thấy hạnh phúc chi hết. Trong đầu nàng lúc này chỉ lo bày mưu tính kế làm sao để trả đũa tên sát nhân hụt này thôi. Nàng chung quy không hiểu hắn đã ra tay hạ thủ với mình rồi còn giả bộ muốn cứu chữa làm gì. Hắn ăn cắp Bạch Lục Ngọc của nàng nhưng thấy nó không phát huy công dụng nên tìm cách dụ dỗ nàng nói cho hắn bí quyết khởi động ư? Điên nặng mà, tiên ngọc chọn chủ nhân chứ chủ nhân không chọn được tiên ngọc.
Như Ý ngốc, nàng thật làm hổ danh thiếu nữ hiện đại 22 tuổi, sao không nhận ra suy nghĩ của nàng thiếu logic quá sức. Nàng để thiên kiến của mình che mờ đi suy luận sắc bén thông thường. Tội nghiệp cho nam chính kia có đánh chết hắn cũng chẳng ngờ nữ nhân nhỏ xinh bên cạnh hắn lúc này đối với hắn ngoài một chữ “ghét” chả còn tình cảm gì khác.
– Như Ý, nàng cảm thấy trong người ra sao rồi?
– Ta rất ổn.
– Nàng uống thứ này đi, uống thứ này bệnh nàng sẽ khỏi hẳn.
Họ Vương vô sỉ định đường hoàng hạ độc ta sao? Uống cái thứ ngươi vừa đưa kia ta không chết cũng bại liệt toàn thân, sống đời sống thực vật.
– Nàng cầm đi.
– Ta không…
Bạch Trường thấy mặt nàng tái xanh sắp khóc nữa thì nhíu mày. Chàng thầm nghĩ trong bụng, hẳn nàng đang nghi ngờ ta có ý xấu. Lần trước tại ta đưa Ngọc Âm Dương khiến nàng bị trọng thương, giờ lại đưa thuốc lạ nàng đề phòng cũng phải. Sao mà ấn tượng của ta với mỹ nhân điểm qua điểm lại không có cái nào tốt cả thế nhỉ. Phong lưu công tử ta thật thất bại quá. Nhưng mà ta không có nản lòng, mỹ nhân trước mắt nản thế nào được.
– Nàng đừng sợ, lần trước là ta không đề phòng khiến nàng bị phản lực bởi Ngọc Băng và Ngọc Âm Dương. Nàng uống Thanh Điệp Phấn này xong sẽ hoàn toàn hồi phục, ta xin lỗi là ta hại nàng bị trọng thương.
Như Ý nhận ra ngay không phải chỉ mình nàng diễn trò, hắn cũng không chịu nhường sân khấu. Mắt nhìn nàng ra chiều thương cảm, tự trách giọng nói lộ rõ nỗi xót thương, hối hận có điều chẳng làm nàng cảm động tí nào. Tuy nhiên đã diễn kịch thì cũng phải nhập vai vào nếu không lại chẳng hạ thấp tư cách của nghệ sĩ.
– Thương giáo chủ nói là công tử đưa ta tới đây.
– Sư phụ có đủ nội lực điều tức trọng thương cho nàng.
Nàng ở đây vài ngày sư phụ không làm khó chứ. Sư phụ trước giờ đối với người khác lãnh đạm, vô cảm, hạ thủ ác độc nhưng đối với ta có ơn dạy dỗ. Ta vì một nữ nhân cầu xin người ra tay trợ giúp những hai lần sợ rằng người đã liệt Như Ý thành cái gai trong mắt.
– Ta tỉnh dậy không thấy công tử đã… rất lo lắng.
Như Ý ta muốn cắn lưỡi cho rồi nhưng cắn lưỡi thì đau với lại chỉ lỗ vốn ta chứ có lỗ ai đâu. Ép mình nói mấy lời buồn nôn này ta còn chịu được. Họ Vương đó đang tính kế gì đó với ta, ta phải cẩn thận đề phòng từng phút từng giây. Lúc này mà ương ngạch đấu đá với hắn là hạ sách, ta phải mềm mỏng. Hắn phải bị đánh lạc hướng thì cơ hội trả thù của ta mới dễ dàng được. Nói nhiều lời nhưng xét cho cùng thì ta phải lấy lại Bạch Lục ngọc, muốn hắn đi chầu ông vải không khó nhưng hắn chết rồi biết tìm tung tích tiên ngọc ở đâu. Nơi này không phải chỗ ta có thể làm bừa, hắn mà chết dưới tay ta chỉ sợ ta cũng bị đám môn đồ trong giáo thiêu sống. Chết không phải chuyện đáng lo lão Diêm Vương kiểu gì cũng một cước đá văng ta trở lại trần gian. Nhưng quay lại trần gian mà không có thể xác làm cô hồn vất vưởng thì thê thảm lắm. Ta không thể vì trả thù mà hấp tấp chuốc họa vào thân được. Chín năm rưỡi cũng không quá nhiều, ta phải nhẫn nại.
– Ta xin lỗi nàng, ta không muốn bỏ nàng lại một mình nhưng ta phải đi.
Bạch Trường nghe Như Ý nói câu đó thì mừng muốn nhảy cẫng lên. Nàng có quan tâm ta chút đỉnh rồi, tỉnh dậy không thấy ta thì cảm thấy không an toàn. Nơi này nàng không quen thuộc với ai, tỉnh lại hẳn rất sợ hãi ta lại không ở bên cạnh, thật ủy khuất cho nàng quá.
– Công tử đã đi đâu?
– Tìm dược cho nàng, thứ này sẽ giúp nàng không bị ảnh hưởng gì bởi lần phản lực vừa rồi nữa. Ta giúp nàng uống thuốc.
Hắn bước lại bàn rót một chén nước cho ta, định ép chết ta phải uống thứ dược vớ vẩn nào đó ư? Đùa sao, tưởng ta là con nít ranh 3 tuổi đưa cái gì cũng tưởng là kẹo ngọt à?
– Ta không uống đâu, ta không có bệnh.
– Nàng thật sự khỏi hẳn rồi? Ngoan thuốc này không đắng đâu.
Họ Vương vô sỉ, Thanh Điệp Phấn mà ngươi dám bảo nó không đắng thì chỉ có thể giải thích nó là thuốc giả rồi. Ta cứ không uống đấy, xem ngươi làm gì ta.
– Như Ý, nàng ngoan nào uống đi.
– Không uống, ta nói ta không có bệnh mà…. hu hu…
– Ngoan, không uống thì không uống.
Ta là phi thường bối rối, nàng không uống ta cũng không biết xử trí sao nữa. Bóp cổ họng tống vào ư? Nàng không hận chết ta thì ta không còn là họ Vương nữa. Dược này không uống thì nàng làm sao khỏi hẳn nội thương kia.
– Thanh Điệp Phấn đó rất đắng sao công tử lại lừa ta?
– Nàng uống thứ này rồi ư?
Nàng nhẹ gật đầu ngoan ngoãn như mèo con, ta thật sự muốn ôm nàng vào lòng hôn lên bờ môi giận dỗi đó. Môi nàng hồng hồng nhỏ nhắn chỉ nhìn thôi cũng muốn chịu không nổi rồi. Có điều ta không muốn nàng lại có ấn tượng xấu xa ta là một tên háo sắc nữa, nội cái vụ tắm kia cũng đủ bại hoại hết hình ảnh của ta rồi.
– Ta uống rồi nên đã hết bệnh, không tin công tử xem mạch cho ta đi.
Nàng bỗng dưng đưa tay cho ta còn ngước mặt cười tươi với ta nữa. Trời ạ, ta ngất xỉu vì cao hứng mất, Như Ý nàng thật dễ thương quá mức. Ta cầm tay nàng ngay lập tức, mất công nàng đổi ý rút tay lại thì phí mất cơ hội nàng ban này. Mạch đập ổn định, khí lực điều hòa quả nhiên là không còn nội thương gì nữa.
– Tốt quá, nàng không sao rồi, thuốc này không cần nữa.
– Đa tạ, ta không thích thuốc đắng. Thanh Điệp Phấn thật sự rất đắng đó, công tử sao lại nói dối ta?
– Ta không biết nó rất đắng.
– Vậy sao công tử nói là nó không đắng?
– Ta muốn nàng uống nó nên nói như vậy.
– Công tử thật xấu.
– Là ta có lỗi, xin nàng đừng giận.
Cuộc đối thoại “sến như con hến” này thật khiến đám người nghe lén ngoài cửa sổ nổi hết cả da gà. Ui da, đại công tử uy phong lẫm liệt cũng biết xin lỗi nữa cơ đấy, công tử sủng vị cô nương kia lên tận trời rồi. Uống thuốc thôi mà có cần làm quá vậy không?
– Nàng lấy đâu ra Thanh Điệp Phấn?
Bạch Trường lúc này mới nhớ ra một chi tiết quan trọng. Dược này không phải truyền gia sao, nàng làm như thế nào lại có nó mà uống. Viên Nguyện Dao kia vì nắm độc quyền thứ dược này nên có thể lên mặt với chàng. Như Ý làm cách nào mà có được thứ thuốc này?
– Sư phụ đưa cho ta phòng thân đó.
Sư phụ đưa là thế nào, là nàng theo công thức tự chế ra thì có. Nhưng cũng không nhất thiết phải khai tuốt luốt ra như thế. Cái gì nên nói mới nói thôi “im lặng là vàng”.
– Sư phụ nàng… à ta nhớ rồi.
Lão già kỳ quái trắng dã kia đã từng tự nhận là sư phụ nàng còn gì. Tin tình báo đưa lên thì lão ta là Độc Xà Vương, nàng cư nhiên là đồ đệ của ông ta. Thiên hạ đệ nhất dùng độc có khác dược truyền gia của người khác cũng chế tác ra được. Đáng nể.
– Công tử đã đi rất xa tìm thuốc này cho ta ư?
– Nếu biết nàng có ta đã không cần đi.
– Phí sức của công tử rồi, ta rất đa tạ.
Nàng cúi mặt buồn bã như đã làm điều gì sai vậy. Nữ nhân này thật sự dễ dàng xúc động mà. Ta là tình nguyện tự đi tìm thuốc đó về, nàng cũng không có nhờ vả ta. Nàng sao lại cảm thấy có lỗi được chứ. Ngọn nguồn mọi chuyện lẽ ra nàng nên trách ta mới đúng, nếu không phải ta đưa Ngọc Âm Dương vào tay nàng thì nàng sẽ không sao cả.
– Ta là tạ lỗi cùng nàng mới đi tìm nó, nàng không nên suy nghĩ nhiều. Nàng không có lỗi gì hết.
Đúng, đúng… đều là họ Vương vô sỉ nhà ngươi có lỗi. Ngươi gian xảo như vậy sẽ không có kết quả tốt đâu, Như Ý ta không đời nào bỏ qua chuyện này. Ta cười với hắn, hắn giả tạo cười đáp trả. Hai kẻ nhìn nhau cười vậy thôi chớ có kẻ nào dại khờ tưởng đó là chân tình. Ít nhất cũng có một kẻ là không chân tình.

 

Phong rơi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s