[TTPRR] Chương 31+32+33

 

Chương 31Nàng rốt cuộc là đã đi đâu?

Diêm Vương lão đại ngồi thong thả chống cắm nhìn linh thể không xa lạ kia đang lạch bạch tiến vào. Nàng vừa đi vào vừa lầm bầm chửi rủa thậm tệ một tên người trần mắt thịt họ Ân nào đó.

–        Họ Ân lừa đảo, trá tử dược cái thá gì chứ uống vào lấy mạng nhỏ của ta. Sư phụ đê tiện sao ta quên mất ngươi là loại người gian xảo cỡ nào ngu ngốc đến nỗi tin lời ngươi nhỉ. Ta hận, ta hận….

–        Hận thù cái gì?

–        Ai da, Diêm Vương sếp lớn ta lại đến thăm ngài nữa rồi.

Ta ngước lên nhìn lão già đó thì ngao ngán. Chiêu Văn Như Ý ta sao lại có duyên hạnh ngộ với lão ta thế không biết. Mới có hai năm thôi mà ta gặp lão những hai lần rồi, mà toàn là ta chết oan ức tự mò tới chứ chẳng có tên nào đi rước mới đau chứ. Cái nơi u ám này ta chẳng có lấy được một nửa điểm hảo cảm, nhìn quanh quẩn chỉ có mỗi cái ghế bằng vàng lão ta đang an tọa ra thì chẳng còn thứ gì khác hấp dẫn để mà thăm thú.

–        Thăm thú gì cái chốn này, sao ta không mời mà ngươi cứ mò tới thế nhỉ? Ta chỉ có mỗi cái ghế bằng vàng này có giá thôi, ngươi định đem đi cho bằng được nên cứ lảng vảng quay lại đây mãi phải không?

–        Ta tới xử lý cái tên quỷ sai ngu như heo lần trước đưa ta đi nhầm địa chỉ kia thôi. Lão đừng có bao che hắn nữa kêu hắn ra đi.

–        Ta biết tên nào mà đưa ra cho ngươi xử lý.

–        Ngài cố tình bao che kẻ dưới phải không? Hắn bảo ta nhảy xuống hồ là trở về nhà, ta tin lời hắn mới nhảy xuống đến khi tỉnh dậy nhà đâu không thấy chỉ biết mình bị lạc vào một nơi lạ hoắc.

Ta tranh thủ kể tội cái tên quỷ sai ngu ngốc kia, mặc dù nhìn sắc mặt của lão Diêm Vương cũng thấy lão chẳng có nhã ý giúp ta đâu. Bọn hắn không bao che tội của nhau mới lạ đó, thấp cổ bé họng như ta chỉ có chống mắt mà nhìn thôi. Diêm Vương mà, nhìn cái bản mặt của lão mới khó ưa làm sao. Mắt xếch lên bắn ra tứ phía toàn tia nhìn gian tà độc ác, râu thì chỉ có mấy cọng thưa thớt mà nãy giờ cứ làm bộ vuốt mãi. Da mặt lão cứng chắc hơn cả thép hảo hạng mọc được mấy cọng thế kia là khá lắm rồi. Cái mặt đã xấu còn mọc ở đâu ra cái mũi to bự chảng, nhìn từ xa cũng cấm nhầm cho được bởi cái mũi đó. Người chưa thấy đâu thì đã nghe tiếng thở phì phò như trâu đực sắp chết. Ai da tóm lại là… sao… mặt lão càng ngày càng tối sầm thế nhỉ.

–        Ngươi nghĩ xấu về ta đủ chưa?

–        Ai da, ta… ôi xin lỗi sếp lớn, là ta to gan lớn mật rồi, ngài đại nhân không chấp ta.

Chết thật, ta quên mất lão đọc được suy nghĩ của ta. Mình đang là cô hồn bơ vơ tới nương tựa không thể không nể mặt. Diêm Vương sếp lớn ngài đẹp trai lộng lẫy, đẹp đến nổi ép người ta đi tự tử hết cả. Ai da không phải ngài đẹp trai vẻ đẹp của sông núi hùng vĩ, biển cả thâm sâu….

–        Không cần nịnh bợ giả tạo, ngươi không nên đến đây, lần trước ta nói rồi sao ngươi không nhớ tí nào thế hả?

–        Sếp lớn à, ta cũng biết ngài bận rộn chẳng muốn làm phiền ngài đâu. Nhưng mà ta chẳng hiểu sao cứ đi lạc đến cái chốn này mãi. Ngài giúp ta về nhà lần nữa đi, làm ơn phái cái tên quỷ sai thông minh chút đưa về đúng nhà ta ở thế kỷ 21. Cái tên ngu lần trước hắn chẳng được cái tích sự chi hết.

–        Lớn mật, dám nói người của ta vô tích sự sao? Ngươi muốn ta nhốt xuống 18 tầng địa ngục không?

–        Không, sếp lớn bớt giận.

Ta cuống cuồng hết cả lên, không nha, tầng địa ngục thứ 18 khủng khiếp lắm. Không biết trong đó có thứ gì nhưng đảm bảo không phải thứ tốt đẹp gì hết. Chiêu Văn Như Ý ta sợ chết thật nhưng mà vẫn còn thua sợ đau. Tưởng tượng đang yên đang lành như ta bây giờ bỗng dưng bị ném vào vạc dầu không phải khủng khiếp lắm sao.

–        Diêm Vương đại nhân đại lượng là Như Ý lỡ lời rồi. Ngài anh dũng tuấn tú, thuộc hạ của ngài tài ba, được việc. Ngài sai phái ai đưa ta về cũng không có vấn đền chi hết á. Okay?

Diêm Vương nhìn linh thể phía dưới kia tức đến nỗi nghiến răng kèn kẹt. Nha đầu tiên tử non choẹt mà vô lễ, thất kính quá sức. Ngọc Hoàng đại đế giáng ngươi hạ phàm sao không phải giám sát viên đi theo nhỉ? Phàm là tiên tử phạm tội đày xuống trần gian phải có thần tiên khác đi theo kèm cặp theo dõi chứ. Nhóc con ngươi không có ai bảo ban cứ dăm bữa nửa tháng thì mò tới chỗ ta phá đám. Địa phủ ta mà được phép bắt nhốt tiên tử thì ngươi tong đời từ thuở nào rồi.

–        Linh thể như ngươi phạm tội gì mà không có người đi theo quan sát vậy?

–        Ngài hỏi ta thì hỏi cái ghế của ngài có phải tốt hơn không. Linh thể là cái gì ta còn không biết làm sao trả lời ngài.

Lão Diêm Vương gian manh kia, linh thể là cái thứ chết tiệt gì mà lần nào gặp ngươi cũng lải nhải điếc hết cả tai ta thế. Phạm tội à? Lại con giám sát nữa ư? Sao nghe giống mấy phim bộ Hồng Kông nói về thần tiên bị bắt giáng phàm vì phạm tội trên thiên đình quá. Chiêu Văn Như Ý ta nếu trước kia quả thật là thần tiên thì ắt hẳn là phạm tội “lấy nhầm bảo vật” của Ngọc Đế rồi, trên trời dưới đất làm gì có thứ gì khiến ta phạm tội ngoại trừ báu vật có giá chứ. Chắc là lấy cắp rồi tẩu tán không kịp hoặc là bị bắt tại trận nên chạy tội không nổi. Nếu đúng là thế thật thì kiếp trước của ta cũng oanh liệt lắm chứ, đời đời kiếp kiếp anh dũng vì sự nghiệp thu gom báu vật làm của riêng cao cả.

–        Ngươi nhân cách tệ hại như vậy chẳng hiểu làm sao mà phi thăng thành tiên tử được nhỉ? Biết mình phạm tội bị đày đọa chịu phạt mà vẫn dương dương tự đắc tự khen ngợi mình được.

–        Cái gì cơ? Thế kiếp trước ta là tiên tử thật à?

–        Người đâu, đưa cô gái này về chỗ trần gian nhanh.

Ta còn chưa nghe được câu trả lời mong đợi lão Diêm Vương độc ác đã cho người lôi đi. Lão già này rõ ràng biết chuyện của ta lại keo kiệt không nói cho ta biết một chút. Miệng lão để làm kiểng cho đẹp chắc, miệng chỉ dùng làm nền cho cái mũi cũa lão thôi hả? Nói vài câu cho ta thì lão mệt chết chắc, Diêm Vương keo kiệt, xấu xí, độc ác, xấu xa, nhìn phát ghét…

–        Đẩy cô ta xuống, lần sau cô ta còn mò tới đây thì chặn ngay từ ngoài cổng.

Trước khi bị hai tên quỷ sai tàn bạo ném bịch xuống cái hồ nước đen thui kia ta còn nghe lão gầm rống tiễn khách “thân thương” như thế. Ta sẽ được đưa về đâu đây, quay lại thế kỷ 21 hay là về Đại Nam Quốc chết dẫm kia. A, chóng mặt, nước xoáy khiếp quá, hix hix đau đầu. Như Ý khổ sở quá số mạng ta đúng là bị đày đọa tức tưởi.

Bạch Hoàng Các đại bản doanh tại Sơn Lang.

Duệ Chi gõ của phòng chủ nhân hồi lâu mà không thấy ngài đáp lời. Chủ nhân ở trong phòng cả hai ngày rồi không thấy bước ra, cơm nước cũng chẳng màng khiến nàng lo lắng sốt cả ruột. Nàng không dám mạn phép tự bước vào nhưng mà chủ nhân ngài không sao chứ. Thôi kệ… liều mạng vậy. Duệ Chi nhắm mắt mạnh dạn đẩy cửa bước vào. Nàng sợ chủ nhân nổi giận trách phạt nhưng nếu cứ đứng ngoài mãi nàng không yên tâm.

–        Chủ nhân.

–        Ai cho phép ngươi vào đây?

–        Thuộc hạ…

–        Cút ra ngoài ngay.

Bạch Trường đang ngồi duỗi thẳng chân tựa vào tường trên mép giường bên cạnh Như Ý. Chàng cứ ngồi yên lặng như vậy cũng không thèm liếc nhìn Duệ Chi đến hai cái. Thuộc hạ tự tiện bước vào phòng bình thường chàng đã một chưởng đánh chết vì vô lễ nhưng bây giờ thật sự không có cảm giác muốn nhấc tay chân lên. Chàng đặt tay lên trên má Như Ý vuốt nhẹ, làn da của nàng thật mịn màng. Nàng tỉnh dậy nói chuyện với ta một câu đi.

–        Ngươi còn không đi.

–        Thuộc hạ mang thức ăn vào cho chủ nhân nhé, ngài hai ngày chưa ăn uống gì rồi.

–        Không ăn.

–        Chủ nhân, ngài không giữ sức khỏe nếu để Như Ý cô nương biết ngài tiều tụy như bây giờ sẽ rất đau lòng.

Duệ Chi lựa lời khuyên răn, nàng không biết tình cảm giữa hai người này là keo sơn thắm thiết đến cỡ nào. Nhưng chủ nhân vì cái chết của nàng mà đau khổ như vậy có lẽ cũng thắm tình nồng ý sâu sắc lắm. Nàng chỉ còn cách dựa vào cô gái đó vực chủ nhân dậy thôi, hy vọng ngài có thể thoát khỏi tình trạng thảm hại lúc này.

–        Lui ra.

–        Nhưng chủ nhân…

Lần này Bạch Trường đã chịu quay lại nhìn nàng nhưng với ánh mắt đỏ rực chỉ có căm và hận. Duệ Chi vô tình thôi nhưng lại đụng vào vết thương lòng sâu hoắm của chàng. Như Ý đau lòng khi thấy chàng thảm hại tiều tụy ư? Buồn cười! Đúng là chuyện buồn cười nhất thế gian. Nàng không thích chàng dù chỉ một chút, nàng không hận chàng đến chết mới là lạ. Nàng làm sao có thể xót thương cho chàng chứ.

–        Nếu còn không ra đừng trách ta không nương tay.

–        Vâng thuộc hạ cáo lui.

Duệ Chi khép cửa lại sau lưng trong phòng lại chìm vào yên lặng chỉ có hai người. Một kẻ không thể nói năng gì được, kẻ còn lại kia chẳng có tâm trạng nói gì hết hoặc giả nếu muốn nói thì chỉ độc thoại thôi. Bạch Trường đặt tay lên má Như Ý nhìn nàng âu yếm. Ánh mắt đó chỉ có thể diễn tả rằng nó hàm chứa sủng nịnh và yêu thương vô vàn. Ta yêu nàng. Thế gian có nói tới “nhất kiến chung tình” là ám chỉ tới tình cảm tương tự của ta với nàng có đúng không? Giây phút đứng trên ban công tửu lâu nhìn xuống thấy nàng thì tim ta không còn thuộc về ta nữa. Như Ý lợi hại nàng chẳng cần tốn một cái nháy mắt cũng khiến ta sụp đổ dưới chân nàng rồi. Nàng nên tỉnh dậy mà ăn mừng chiến thắng thì tốt hơn đừng mãi ngủ như thế này.

–        Sao nàng lại nóng lên đột ngột như vậy?

Ta đang cầm tay nàng thì giật mình sợ hãi. Ngọc Băng Ngàn Năm không đủ hàn khí giữ lạnh cơ thể nàng ta đã thấy rất lạ. Nếu thân nhiệt nàng cứ nóng lên mãi nhưng không tỉnh dậy được, Ngọc Băng có thể bị tan chảy mất. Nếu vậy…

–        Người đâu?

–        Chủ nhân có gì sai bảo?

Duệ Chi nãy giờ vẫn lảng vảng ngoài cửa chưa chịu rời đi vội đáp lời ngay. Chủ nhân đói bụng rồi chăng?

–        Chuẩn bị nước tắm cho ta, nước càng lạnh càng tốt.

–        Vâng lệnh.

Nàng hối hả cho người chuẩn bị ngay cũng không thắc mắc gì nhiều. Nước nhanh chóng được đổ đầy bồn tắm trong phòng, Duệ Chi mang quần áo tới cho chủ nhân nhưng hắn nhìn sơ qua rồi hạ lệnh.

–        Tìm quần áo nữ tử mang đến đây.

Nàng nhìn chủ nhân không chớp mắt, sao cơ, ngài ấy không định tắm cho cô nương đó chứ. Cô nương ấy chết rồi vẫn còn cần tắm rửa thay quần áo sao? Mà cũng lạ sao hai ngày rồi mà thể xác của cô ta không bị ảnh hưởng gì nhỉ, lẽ nào lại chưa chết? Nhưng tắt thở rồi thì là người chết chứ còn gì nữa, ta phải kiểm tra kỹ lại mới được. Duệ Chi cứ suy nghĩ miên man mãi, nàng mang quần áo bước phòng chủ nhân rồi đứng chờ ngài bước ra ngoài. Tắm cho nữ nhân đó thì còn ai lãnh trách nhiệm này ngoài nàng chứ? Hiện tại trong đại bản doanh có mỗi một mình nàng là nữ nhân thôi, các tỷ muội khác đi làm nhiệm vụ còn chưa có trở lại.

–        Ngươi đi ra ngoài.

–        Sao… sao ạ?

Bạch Trường thấy cô ta cứ đứng xớ lỡ mãi không chịu đi thì giục vội. Như Ý không cần nhờ nàng ấy chiếu cố, ta tự làm lấy.

–        Đi ra.

–        Vâng.

Mặt Duệ Chi đỏ như trái ớt lảo đảo bước ra ngoài. Nàng tựa vào tường từ từ ngồi bẹp xuống đất. Chủ nhân không sao chứ, “nam nữ thụ thụ bất thân” sao ngài lại đích thân tắm cho cô nương ấy.

Như Ý sau khi nếm đủ cảm giác quay mòng mòng trong dòng nước, cảm thấy mình nhập vào một thân thể nóng như lửa. Đầu óc nàng vẫn còn rất choáng váng chưa mở mắt được. Nhưng là nàng cảm thấy có bàn tay ai đó đang thoát y phục trên người, rồi được bế lên bỏ vào một dòng nước lạnh. Nàng nằm trong đó một lúc thì thấy thoải mái hẳn, đầu không còn nhức nữa mà cơ thể cũng nguội mát dần. Cảm giác bị nung trong lò lửa khi nãy biến mất, nàng cố gắng mở mắt. Thứ nàng thấy đầu tiên là khuôn mặt một người kề gần sát mặt mình, nhận thức tiếp theo là nàng đang nằm trong một cái bồn nước. Điều thứ ba hiện lên trong não là nàng đang trần truồng tắm, điều thứ tư cái khuôn mặt đó là của một nam nhân. Nhận thức thứ năm là …

–        Á aaaaaaaaaaaa.

Chương 32: Ghi hận để đó từ từ trả.

Ta nhìn nàng ngồi đó im lặng bắn ra ánh mắt tóe lửa kia thì lạnh hết người. Khi nãy ta thấy nàng tỉnh lại mừng quá, ôm nàng chặt cứng đã bị giáng cho một cái bạt tai đau điếng. Từ nhỏ đến lớn chưa có kẻ nào đánh ta mà còn sống sót kịp ăn bữa cơm cuối cùng nhưng mà… nàng đánh thì ta đành chịu vậy.
– Như Ý, ta xin lỗi.
Ta đâu ngờ tới nàng tỉnh lại đúng thời điểm bất tiện đó chứ. Lúc ấy ta chỉ lo nghĩ đến thân nhiệt nàng quá cao cần phải làm mát. Ta tuyệt nhiên không hề nghĩ tới khác biệt thân thể nam nữ chi hết, bây giờ ngẫm lại đúng là ta quá khẩn trương thất lễ nặng nề. Nàng là khuê nữ sao chấp nhận được chuyện bị người khác giới nhìn thấy hết thân thể, huống hồ kẻ đó lại là ta.
– Ta…
– Sao ngài lại lẻn vào phòng trong lúc ta đang tắm vậy? Ta… hức hức…
Nàng khóc nức nở khiến ta cuống quýt cả tay chân không biết xử trí ra làm sao nữa. Nàng tức giận la hét chửi mắng ta thì còn có thể giải thích xoa dịu cơn giận chứ… khóc lóc thế này…
– Ngài thật… hức hức… vô phép tắc…
– Ta không cố ý.
– Hức… ngài… ra ngoài ngay… ta… hức.. không muốn nhìn thấy mặt ngài nữa…
– Nàng đừng khóc, ta…
– Đi ra.
– Được nhưng nàng đừng khóc nữa.
Cánh cửa vừa khép lại nữ nhân trong phòng kia dù vẫn sụt sịt khóc nhưng trong ánh mắt lóe lên một tia sáng quỷ dị, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười ma mãnh. Ngón tay đặt lên khóe mắt gạt giọt lệ vừa tuôn rơi rồi đưa ra trước mặt nhìn tự mình lẩm bẩm.
– Họ Vương hãy đợi đấy.
Sáng sớm hôm sau, trời đã sáng bảnh mắt Như Ý vẫn chưa thức dậy. Bạch Trường đi qua đi lại bên ngoài gõ cửa mãi không có đáp trả nhưng chàng cũng không dám bước vào. Nàng chắc chắn còn đang giận chuyện hôm qua, khúc mắc chưa giải quyết được, lúc này tự tiện vào phòng nàng sẽ tức tối hơn nữa. Sáng sớm mở mắt đã khiến nàng khóc thì ngày dài sẽ thảm lắm.
– Chủ nhân, cô nương chưa dậy sao?
– Ta không biết.
– Thuộc hạ vào đánh thức nàng.
Duệ Chi đang ôm một cục tức trong bụng không chỗ phát hỏa. Cô nương đó nghiễm nhiên ngủ trong phòng chủ nhân còn ngài phải rời đi chỗ khác. Cô ta tưởng mình là ai chứ, thật không hiểu có gì tốt mà chủ nhân nhún nhường như vậy.
– Cô nương dậy ăn sáng thôi, trời đã sắp trưa rồi.
Trời đúng là không còn sớm nhưng cũng không đến mức gần trưa, Duệ Chi không ưa cô ta nên nói quá lên. Nữ nhân làm biếng ngủ gì mà đến giờ này còn chưa biết dậy. Chủ nhân vừa tỉnh dậy thì chạy ngay đến phòng nàng, đã vậy nàng ta còn không biết điều để ngài đứng ngoài cửa nãy giờ.
– Cô nương.
Đánh thức Như Ý thức dậy chưa bao giờ là một chuyện dễ dàng. Có hai nhân vật đủ khả năng làm việc này nhanh chóng là em trai cục cưng và cung chủ Phi Bách Chiến. Em trai yêu quý thì khỏi nói, làm gì có chuyện nhóc con nhượng bộ chị hai chứ. Kêu một tiếng không dậy, kêu tiếng thứ hai nếu vẫn còn ráng vớt vát “ ngủ nướng” thêm chút đỉnh thì sẽ thấy mình tiếp xúc sàn nhà ngay. Tên Phi Bách Chiến kia cũng không ngại ngùng gì trong việc giúp nàng “tiếp đất an toàn” lúc sớm mai nên hắn từ lâu đã được ghi tên vào danh sách hai kẻ phá đám giấc ngủ cần trừng trị. Duệ Chi đương nhiên vật lộn một hồi cũng bó tay đầu hàng.
– Nàng ấy sao vậy?
Bạch Trường đợi mãi cũng thấy Như Ý dậy không nổi nên bước vào phòng luôn. Chàng sợ hay là nàng mắc bệnh gì nên ngất xỉu nữa. Đứng bên giường nhìn gương mặt xinh xắn mắt nhắm nghiền nhưng nhịp thở vẫn đều đặn kia chàng mỉm cười.
– Để nàng ngủ thêm nữa vậy, ngươi cho người mang thức ăn sáng đến đây. Nàng ngủ mấy ngày rồi chắc là rất đói bụng.
Duệ Chi không vui nhưng không biểu hiện ra mặt. Chủ nhân thích cô ta thật cưng chiều qúa. Cô nương đó ngoại trừ gương mặt khả ái ra còn thứ gì hay ho chứ, đồ ăn sáng của cô ta cũng lệnh cho mình hầu hạ. Đáng ghét.
Khi Như Ý thật sự tỉnh giấc trời quả thật đã là buổi trưa. Mở mắt tỉnh dậy đã thấy một vị cô nương với gương mặt nhăn nhó sa sầm ngồi trong phòng. Cô ta nhìn nàng với vẻ mặt khó chịu vô cùng. Chuyện gì chứ ta có quen biết cô sao, ánh mắt sao mà dữ dằn vậy.
– Xin chào, cô nương nàng là ai ? Sao lại ở trong phòng cùng ta vậy?
– Nàng tỉnh rồi ư? Mời nàng rửa mặt, nếu đói thì lại đây ăn chút gì đi.
Ta nghe đến đồ ăn thì cảm thấy đói bụng vô cùng giống như là mấy ngày nay bị bỏ đói vậy. Liếc cạnh giường có chậu nước để sẵn thì dùng luôn, đây là cái nơi nào vậy? Hôm qua tỉnh dậy là lúc trời tối, mệt quá ngay cả bị tên thái tử giở trò cũng không có sức mà trả đũa nên chưa điều tra tình hình bên ngoài.
– Đa tạ.
Ta ngồi vào bàn ăn lịch sự cám ơn cô ta một câu. Cô gái này còn trẻ, gương mặt cũng rất dễ thương có điều thái độ của cô ta hằn học quá. Ta nhớ mình chưa gây thù oán gì với cô ta mà. Ta đến đây hơn hai năm nhưng mà ẩn cư trong Độc Xà Cốc, ngoại trừ người của Huyền Băng Cung chưa hề tiếp xúc nhiều với người ngoài. Cô gái này ta tuyệt đối không quen, có lẽ là người hầu của tên họ Vương kia.
– Ta làm theo lệch của chủ nhân thôi. Mời cô nương cứ tự nhiên.
– Xin hỏi đây là đâu? Sao ta lại ở đây còn nữa cô nương là ai vậy?
– Đây là vùng Sơn Lang, cô nương là khách do chủ nhân mời đến. Ta họ Dịch tên Duệ Chi từ nay sẽ hầu hạ nàng.
Đúng là cô gái kiệm lời, hỏi gì chỉ biết đáp nấy. Ta không cần phải thông minh sáng láng mới nhận ra được cô ta ngay lúc này chỉ muốn một đấm, hai đá, ba sút ta văng ra cửa. Vẻ mặt phản kháng kia hiện rõ rành rành, tiếc rằng chẳng có đủ dũng khí dùng bạo lực với ta. Họ Vương đó mời ta đến đây thật sao, nghe là biết ba xạo “đổi trắng thay đen”. Như Ý ta lẽ ra phải ở đại tướng quân phủ tại kinh thành mới đúng, hồn ta đi “du lịch” âm giới có mỗi cái xác khô thì tự biết đường mà chấp nhận lời mời đến đây tham quan được ư? Xem ra mười phần chắc chín là bị ép buộc đến đây. Như Ý tiền nhiệm quả nhiên có mị lực dẫn dụ cho dù là người sống hay cái xác không hồn vẫn cứ bị kẻ khác bắt cóc.
– Chủ nhân của cô nương đâu rồi?
– Như Ý nàng dậy rồi.
Họ Vương kia là ma quỷ phương nào sao linh thiêng quá, ta vừa nhắc đã thấy cái mặt mo của hắn ló đầu vào cửa. Tên này coi bộ dây thần kinh nhục chưa đứt hẳn, bước vào đây đã thủ sẵn mặt nạ. Cái bản mặt tráo trở của hắn ta từng ngó qua, ta chẳng hiểu tiền nhiệm Như Ý vì sao lại thấy hắn anh tuấn nữa. Hắn làm cách nào mà leo lên vị trí đệ nhất mỹ nam tử được, chắc là dùng cái danh thái tử chèn ép người khác quá. Hắn nhìn ngang nhìn dọc nhìn ngược nhìn xuôi kiểu gì vẫn là tên đại bịp bợm.
– Chủ nhân.
– Công tử.
Chính xác là thế mà, hắn vừa vào đã nháy mắt ra hiệu cho Duệ Chi ra ngoài, ta đương nhiên thấy hết nhưng cũng chẳng can thiệp. Hắn dám manh động xấu xa thì ta cho hắn đi Diêm Vương sớm thăm ông bà tổ tiên. Chủ tớ như nhau một phường gian manh, cô gái đó trước khi bỏ đi còn ném cho ta ánh mắt ác cảm ngùn ngụt khói lửa. Hóa ra nàng ghét ta vì ghen tuông, nhìn ta thì như muốn nuốt chửng còn khi quay qua hắn thì nhỏ giọng ngoan ngoãn như thỏ con. Nữ nhân khó ưa xem ta trả đũa ngươi ra làm sao, dám hằn học với ta.
– Thuộc hạ cáo lui, ngài cần gì cứ cho gọi.
Nàng không nói gì từ lúc Duệ Chi lui ra. Ánh mắt thỉnh thoảng lén nhìn ta còn như toát lên vẻ sợ hãi. Nàng e ngại ta khiến ta thấy khó chịu. Hảo cảm của nàng với ta nửa điểm chắc cũng không có, lúc này đây ta còn để lại cho nàng ấn tượng xấu là một tên nam nhân không đứng đắn. Nàng chắc mẩn cho rằng ta lợi dụng lúc nàng tắm lẻn vào phòng định giở trò đồi bại. Tình thế đó thật sự là tình ngay lý gian, ta lại còn quên mất ôm chầm lấy nàng nữa. Báo hại nàng nàng quẫy đạp hoảng hốt nước văng tung tóe ướt hết sàn nhà.
– Như Ý, chuyện hôm qua ta xin lỗi nàng. Nàng khi đó rất nóng, ta chỉ…
– Công tử đừng nhắc chuyện đó với ta nữa có được không? Ta không muốn nghe.
Đôi mắt long lanh trong một khoảnh khắc ngấn đầy lệ lã chã rơi. Nàng lại khóc nữa ta làm sao bây giờ? Ta ghét dỗ dành nữ nhân khóc lóc nhưng nhìn nàng khóc thì không đành lòng, hơn nữa lại là lỗi do ta khiến nàng chịu uất ức. Nàng tỉnh lại đối với ta đã là một đặc ân kinh hỷ trời ban, ta nhất nhất phải biết quý trọng.
– Nàng đừng khóc, ta không nhắc lại, sẽ không bao giờ nhắc lại.
– Sao ta lại ở đây?
– Ta đưa nàng đến đây.
– Sao công tử lại đưa ta đến chỗ này? Phụ mẫu ta cho phép ngài đưa ta đến đây ư?
Một câu hỏi tu từ điển hình nhất, phụ mẫu ta đời nào chấp nhận cho nữ nhi đi theo hắn. Không đúng, phụ mẫu đời nào đem thể xác ta cho hắn chứ. Ta treo cổ tự vẫn giả mạo, ai dè xui xẻo chết thật. Người chết thì phải đem đi an táng, không lẽ chết rồi còn nhẫn tâm đem ta gả cho hắn. Ai da… hình như hắn có nói ta chết rồi vẫn phải gả cho hắn thì phải. Hắn làm thật sao, cưới xác chết à, eo ơi biến thái vừa vừa thôi.
– Sao nàng nhìn ta đề phòng như vậy? Như Ý, ta không làm hại nàng đâu, cũng không cho ai làm tổn thương đến nàng.
Tổn thương cái đầu nhà ngươi á, ai dám đụng đến ta ngoại trừ kẻ không có đầu óc là họ Vương ngươi. Nam nhân đểu giả dám ép cưới ta hả, thù này không trả thì ta làm sao dám vỗ ngực tự xưng con gái nhà Chiêu Văn nữa. Chuyến này ngươi lãnh đủ rồi, ta đảm bảo với lòng sẽ lấy lại cả vốn lẫn lời một cách mờ ám nhất. Ngươi chết chắc rồi tên háo sắc kia, ngươi dám nhân lúc ta dở sống dở chết mà lột quần áo của ta. Nếu không khiến ngươi khóc hận thì ta đi đầu xuống đất, làm bạn với dơi sống trong hang.
– Công tử sao lại đưa ta đến đây?
– Chuyện đó… ta cướp nàng từ trong phủ đại tướng quân ra. Nàng nghe ta nói xong đã… Phụ mẫu muốn đem nàng đi an táng, nàng thật sự đã tắt thở mấy ngày nên ai cũng tưởng nàng đã chết.
– Sau đó thì sao?
– Ta không tin nàng đã chết nên xông vào phủ cướp nàng đi.
Ta biết nói với Như Ý ta cướp nàng từ tay phụ mẫu thì chỉ tăng thêm ác cảm của nàng đối với ta thôi nhưng ta không muốn dối nàng chuyện này. Nàng trước sau gì cũng sẽ nhìn ra chân tướng mọi chuyện, vẫn là ta tự mình khai ra trước thì tốt hơn.
– Công tử cướp ta ra khỏi phủ để làm gì?
– Đưa nàng đến đây giấu đi.
– Tại sao?
– Ta muốn giữ nàng ở bên cạnh, ta vẫn tin tưởng có thể cứu nàng sống lại. Quả thật là trời cao có mắt không thật sự cướp nàng khỏi ta.
Họ Vương cáo già nhìn ta cười…. cười cái kiểu gì… eo khiếp quá. Hắn tự tin với vẻ ngoài của mình lắm chăng định quyến rũ ta hay sao chứ? Buồn nôn, thật muốn sút cho hắn mấy cước vào cái mặt mo đó. Bất quá “quân tử trả thù mười năm cũng chưa muộn”, Như Ý ta không phải quân tử đợi trong vòng chín năm rưỡi thôi cũng ổn.
– Ta thấy một viên ngọc trong suốt trên đầu giường, cho ta được không? Ta thích nó.
– Viên Ngọc Băng đó tặng cho nàng.
Miễn là nàng thích thì thứ gì của ta cũng cho nàng hết, có điều nàng thật thẳng thắn nha thích là xin luôn không thèm giả bộ.
– Còn nữa trên người ta có hai miếng ngọc bội màu xanh và màu trắng, công tử có thấy nó ở đâu không?
– Ta không thấy.
Không thấy là sao, Bạch Lục Vô Độc Ngọc chứ tưởng là gạch vụn ngoài đường đâu. Bảo bối hộ thân của ta thiên hạ có một không có hai mất rồi ư? Họ Vương gian trá này ăn cắp của ta có phải không? Nam nhân này không tin tưởng được.

Chương 33: Nghi ngờ.

Ta không rõ nàng nói đến hai mảnh ngọc nào, khi ta mang nàng đi khỏi Chiêu Văn phủ không kiểm tra trên người nàng đeo trang sức gì, chẳng biết có làm rơi dọc đường không? Ngọc quý gì mà khiến nàng hốt hoảng, tiếc nuối như vậy chứ? Khoan đã, nàng nhìn ta với anh mắt nghi ngờ đó là sao? Nàng cho rằng ta giấu nó đi ư?
– Ta không biết trên người nàng có hai mảnh ngọc màu xanh và màu trắng nào cả. Ta đền cho nàng ngọc khác.
– Ngọc đó thiên hạ không có mảnh thứ hai đâu, công tử không giữ nó thật sao?
– Không có.
– Không có thì thôi vậy.
Nếu thật sự là ngươi đem giấu đi, ta hỏi thì ngươi đời nào sẽ chịu đưa nó ra. Báu vật của Huyền Băng Cung lại đánh mất trong tay ta, thật chẳng ra làm sao cả. Thiên hạ này kẻ tham lam sánh với Như Ý ta không ít, bất quá ngọc đó trong tay ngươi cũng không có tác dụng. Họ Vương đáng ghét nếu để ta tìm ra ngươi đem giấu thì…
– Ta tặng nàng Ngọc Âm Dương ta mang nó trên người từ nhỏ nàng cầm lấy đi.
Bạch Trường vội nhét mảnh ngọc đó vào tay Như Ý sợ nàng nói lời từ chối. Ngọc này duy nhất dành tặng cho tri kỷ chàng chỉ tặng nó cho thê tử. Như Ý tay trái tay phải đều cầm ngọc quý, nàng đưa lên trước mặt nhìn kỹ xem cái nào thì đẹp hơn. Nhưng còn chưa kịp ngắm nghía trầm trồ thì nàng cảm thấy từ Ngọc Băng phát ra một luồng nội lực hàn khí lạnh kinh người, Ngọc Âm Dương cũng đồng thời tỏa nguồn nội lực khác chống lại hàn khí kia. Hai nguồn nội lực cực mạnh gặp nhau và triệt tiêu lẫn nhau trên người nàng khiến cho Như Ý trong chớp mắt ói máu ngất xỉu.
Cổ đại chẳng ai tốt cả đó là suy nghĩ cuối cùng trước khi nàng chìm vào hôn mê. Họ Phi đưa cho nàng Bạch Ngọc khiến nàng bị khống chế cả đời không lấy được chồng. Họ Ân đưa cho nàng Trá Tử Dược bảo uống vào có thể giả chết nhưng nàng uống vào thì chết thật. Họ Vương đưa Âm Dương Ngọc nói là đền bù cho nàng có điều vừa cầm vào đã bị oanh tạc đau đớn đến mức thổ huyết chết ngất. Chiêu Văn Như Ý ta sẽ không tha cho các người đâu, thề có trời cao làm chứng, ta khi tỉnh dậy sẽ bắt các ngươi lần lượt trả từng món nợ này một cách…
– Như Ý….
Dụ Vũ Sơn cơ quan đầu não của Á Châu thần giáo hôm nay có khách quý ghé qua là Lưu Bạch đại đồ đệ của Thương giáo chủ. Ngài có ba đệ tử nhưng người tài năng được yêu quý nhất là Lưu công tử. 15 năm trước, giáo chủ bị địch nhân truy sát, bị đánh lén trọng thương nặng nề được một cậu bé bảy tuổi đem giấu đi cứu được mạng sống. Thương giáo chủ thấy đứa bé lanh lợi nên nhận làm đồ đệ hết lòng dạy võ công cho hắn.
– Giáo chủ, có đại công tử cầu kiến.
– Đưa vào đi còn chờ gì nữa.
Thương Xuyên Phú phẩy tay ra lệnh thuộc hạ nhanh chân lên. Lão đang băn khoăn tên đồ đệ này mới vài hôm trước phóng tới đây xin Ngọc Băng Ngàn Năm giờ lại đến nữa làm gì? Lão đương nhiên cũng muốn gặp đồ đệ tài giỏi này nhưng hắn không có việc nhờ vả thì cấm bao giờ thấy mặt. Đệ tử ngoan ngoãn “có hiếu” như vậy đấy, bất quá vì thân phận của nó đặc biệt cũng khó trách cứ. Thái tử đương triều thì sao mà rảnh rỗi suốt ngày chạy tới chỗ lão đánh cờ, uống trà đối ẩm được.
– Đồ nhi kính chào sư phụ.
– Ừ. Cái gì cơ? Bạch Nhi ngươi ôm vị cô nương nào thế?
Lão vừa quay lại đã muốn ngất xỉu vì sốc. Đồ đệ phong lưu đa tình của lão từ khi nào lại biết trọng yếu sủng một nữ nhân vậy. Ôm ấp như bảo vật đem đến tận đây giới thiệu cho sư phụ cơ à. Lão tò mò bước lại nhìn mặt nữ tử kia, để xem người như thế nào mà khiến đồ nhi yêu thương đến vậy.
– Nội thương nặng.
Lão vừa nhìn thấy sắc mặt tiều tụy, tái xanh tái xám kia thì biết ngay. Quả là một cô nương xinh đẹp hiếm thấy, chả trách…
– Đồ nhi xin sư phụ cứu nàng với.
– Mang vào phòng để ta xem mạch đã.
Bạch Trường bế nàng đặt lên giường thì quay qua nhìn sư phụ nói ngay.
– Nàng bị phản lực từ Ngọc Băng và Ngọc Âm Dương. Đồ nhi thật không rõ tại sao hai thứ này trên người nàng ấy lại sinh ra nội lực đối kháng kinh khủng như thế.
– Ngọc Âm Dương mà ngươi cũng đem tặng nàng à? Coi trọng cô nương này quá nhỉ?
Thương Xuyên Phú nhìn vẻ khẩn trương của đồ nhi thì thấy tức cười quá. Nhóc con đa tình cũng có ngày này, lúng túng như gà mắc tóc, lo lắng cuống cuồng vì một nữ nhân. Nhưng vị cô nương này khí số thật không sáng lạn gì cả. Ngọc Âm Dương với Ngọc Băng đâu có bao giờ khắc nhau đâu, nếu có chuyện đó thì tên ngốc này đời nào đem tặng cả cho cùng lúc như thế.
– Đồ nhi không biết sao nàng vừa cầm vào đã bị phản nội lực, thổ huyết ngất xỉu. Hai thứ ngọc đó đồ nhi cầm cùng lúc cả ngày cũng không bị tác dụng xấu gì.
– Ngọc Âm Dương đó chẳng phải là vật đính ước chỉ tặng cho thê tử tương lai sao, nàng cầm bị nạn ngay, xem ra nàng không phải nữ tử dành cho ngươi rồi.
Lão tranh thủ trêu tức hắn một câu nhưng là lão không ngờ mặt mũi của đồ nhi đột nhiên tái lại như bị ai đó bóp ngạt thở vậy. Nhóc con này không phải dễ lung lay thế chứ, hắn cũng có lúc mất tự tin trước nữ nhân sao?
– Bạch Nhi không khỏe sao?
– Con không sao, sư phụ nàng làm sao vậy?
– Đợi ta xem mạch thật kỹ đã.
Lão cầm tay cô gái lên nhắm mắt định tâm thật tập trung. Lục phủ ngũ tạng của nàng bị tổn thương nghiêm trọng, mạch đập rối loạn nhưng hơi thở lại đều đặn như không mang thương tích gì. Nữ nhân này không có võ công sao có thể bị phản lực mạnh đến mức này.
– Ta không xác định được nàng có võ công hay không?
– Nàng không biết võ công.
Như Ý là thiên kim tiểu thư chốn khuê phòng tuy xuất thân con nhà võ tướng nhưng từ nhỏ không có luyện võ. Báo cáo điều tra nói nàng chỉ giỏi cầm kỳ thi họa võ công không biết lấy một chiêu. Nàng trong lúc mất tích hai năm cũng không thể học võ công nhanh như vậy được, thêm nữa lúc nàng chưa bị hôn mê trong khi nói chuyện nhịp thở không biểu hiện là người có học võ.
– Người không có học võ khó có thể bị phản nội lực mạnh đến nỗi tổn thương đến cả lục phủ ngũ tạng. Nhưng kẻ học võ công không có nhịp thở lúc thì đều đặn lúc thì rối loạn này.
– Sư phụ có thể cứu nàng không?
Nhóc con ngươi khẩn trương như vậy làm gì? Sư phụ ngươi là ai chứ? Nếu không có bản lãnh thì có thể làm sư phụ ngươi sao. Ngươi ngàn dặm xa xôi cũng ráng bò lết đến đây chẳng lẽ lại không tin tưởng ta. Ngươi không có lòng tin còn đến làm gì?
– Ngươi nghĩ ta có cứu được không?
– Người nhất định cứu được.
Bạch Trường có chút run sợ nhưng trấn tĩnh ngay đây là sư phụ của chàng mà, người là nhân tài trong các nhân tài nhất định sẽ có cách. Khi Như Ý ói máu ngất xỉu chàng sợ đến đau hết cả tim. Nguyên lai nhìn người mình quan tâm ói máu lại khiến tâm đau đến vậy, còn đau hơn cả lúc chính mình hộc máu trọng thương.
– Cứu được cần phải có…
– Khụ khụ…
Thương giáo chủ nói chưa hết câu kẻ nằm trên giường kia bỗng ho sặc sụa. Bạch Trường vội lao đến bên giường, quên mất không chú ý đến lời sư phụ nói là cần cái gì nữa. Sư phụ nhìn đệ tử cẩn thận ôn nhu trong từng động tác với cô nương kia thì phì cười. Anh hùng vẫn là khó qua ải mỹ nhân, kẻ đa tình khi yêu thật lòng càng sâu đậm hơn người thường. Nhưng là chuyện tình của đôi uyên ương này sẽ lắm chông gai đây, Thương Xuyên Phú ta có chuyện vui để xem rồi.
– Sư phụ nàng ngất xỉu nữa rồi.
– Tỉnh dậy chỉ để ói thêm vài ngụm máu thôi hả?
– Người có cách nào cứu nàng mau ra tay giúp đồ nhi đi.
Nàng ngất xỉu thì không nói cứ thoát khỏi hôn mê là sẽ ho sặc sụa, nàng cứ thổ huyết kiểu này mãi không chết vì tổn thương nội lực cũng là chết vì mất máu thôi. Trời cao trả lại mạng nàng cho ta giờ đổi ý muốn lấy lại rồi sao?
– Bình tĩnh đi, ta sẽ giúp nàng phục hồi nguyên khí trước nhưng muốn khỏe mạnh trở lại cần một thứ.
– Nàng cần thứ gì mới hồi phục được?
– Thanh Điệp Phấn.
– Đồ nhi có thể lấy thứ này…
– Duy nhất từ tay giáo chủ của Mỹ Châu thần giáo Viên Nguyện Dao.
Chỉ nghe cái tên này thôi đã khiến cho sắc mặt của Bạch Trường đang từ đăm chiêu trở nên tối sầm mây đen vần vũ. Viên Nguyện Dao với chàng thù ghét chất cao như núi. Cô ta chịu ra tay giúp chàng thì mặt trời sẽ không có mọc có lặn nữa mà sẽ đứng bóng suốt ngày. Chuyện trở nên nghiêm trọng như thế này gói gọn cũng chỉ nằm trong một chữ “tình”.

 

Phong rơi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s