[TTPRR] Chương 29+30

 

Chương 29Vẫn là chết.

–        Phải rồi, nhị công tử ngọc này chỉ sáng trong tay chủ nhân, tiểu nữ cầm thì nó không sáng là đúng rồi.

Tường Nhi bỗng nhiên nhớ ra chi tiết này reo lên. Ngày đó khi tiểu thư vừa cầm vào Lục Ngọc nó bỗng sáng lên nàng cũng chứng kiến.

–        Ngươi bỏ lại vào tay của Như Ý xem.

Tường Nhi run rẩy cầm bàn tay lạnh ngắt của tiểu thư lên nhét ngọc vào tay nàng ấy. Mọi người dán mắt vào tay Như Ý và chờ đợi. Chờ rất lâu, không ai dám thở mạnh, cũng không dám chớp mắt nhiều, cùng hy vọng một sự trở lại thần kỳ. Nhưng là trời cao trêu ngươi, ai bảo các ngươi hy vọng hão huyền làm chi, cho các ngươi sáng mắt ra, ta quyết không cho ngọc sáng (he he).

–        Nàng chết rồi.

Phi Bách Chiến tiến lên nắm bàn tay có ngọc của Như Ý, nắm thật chặt rất lâu sau thì phán một câu thảo não. Chàng là người hiểu rõ nhất đặc tính của Lục Bạch ngọc, nếu nữ chủ nhân còn sinh mạng chỉ cần đặt vào tay nó đã phát sáng rồi, không phải đợi lâu như thế. Chàng kiên quyết ngoan cố kéo vãn thời gian hy vọng nhưng rốt cuộc vẫn phải buông câu nói tàn nhẫn kia. Tim bỗng nhiên đau nhói, Thánh nữ nàng chết rồi. Thế gian không còn nữ nhân suốt ngày lẽo đẽo theo sau làm phiền chàng nữa. Như Ý nàng biết không, ta vẫn cho người đi tìm cái thứ gọi là kim cương kia đem tặng nàng. Ta tìm không ra nhưng cũng thu thập được không ít ngọc quý, đá quý đẹp hơn, đắt giá hơn mấy viên trước kia ta cho nàng nhiều. Nàng chết rồi mấy viên đá quý đó ta đem cho ai đây ( hèm hèm, có ai muốn nhào vô xin đi, biết đâu hắn lại cho nhỉ ha ha).

Một lời nói nhẹ hẫng nhưng mang sức mạnh ngàn cân như búa tạ giáng xuống mọi người trong phòng. Chiêu Văn gia thì không cần bàn luận, bảo bối của toàn gia chết rồi hai chữ đau lòng nào đủ diễn tả sự đau xót tang thương họ đang gánh chịu. Huyền Băng Thất Sát khéo mắt khẽ giật giật Thánh nữ tinh quái chết rồi, mới mấy hôm trước còn lớn tiếng giáo huấn cả đám, bây giờ đã…

Chiêu Văn phủ một màu trắng tang tóc phủ lên từ trong nhà ra ngoài cổng. Có câu “hồng nhan bạc mệnh” là ám chỉ những trường hợp tương tự như thế này chăng? Mỹ nhân xinh đẹp để làm chi, tài nữ nổi danh có ý nghĩa gì? Đến cuối cùng vẫn là mấy chữ gói gọn “xấu số bất hạnh”. Tin tức thái tử phi tương lai từ giã cõi trần chẳng mấy chốc đã len lỏi khắp hang cùng ngõ hẻm trong kinh thành. Khách tới thăm viếng đông nườm nượp, người tới vì thương tiếc mỹ nhân bạc mệnh muốn tiễn đưa nàng đi về thế giới bên kia không ít nhưng cũng lắm kẻ tới hóng chuyện. Họ lởn vởn xung quanh phạm vi của Chiêu Văn phủ chờ sự xuất hiện của thái tử. Thiên hạ háo hức muốn nhìn thấu gương mặt đau thương của vị thái tử si tình kia nó ra làm sao. Người ta có chuyện buồn nhưng mình cứ vui như tết thì có tội gì không? Chắc không đâu, tội vạ thế nào cái chuyện cỏn con ấy. Mà hoặc giả nếu có tội đi nữa cũng quyết mục kích tận mắt cảnh tượng sinh tử chia ly kia. Sẽ hấp dẫn lắm đây, chàng chắc sẽ rơi lệ như mưa.

–        Sao mãi điện hạ vẫn chưa tới, tôi canh ở đây từ sáng đến giờ rồi.

–        Chắc sắp tới rồi, ngài ấy làm sao có thể không đến chứ. Thể xác hồng nhan tri kỷ chuẩn bị hòa tan vào với đất trời rồi, ngài phải tới nhìn mặt lần cuối chứ.

–        Chỉ sợ đau lòng quá không thể tới nổi.

–        Đau cũng phải ráng bò lết tới chứ, không tới thì sau này làm gì còn cơ hội gặp nàng. Nhìn …ai phi ngựa như bay thế kia?

Ngày thứ ba sau khi phát tang Như Ý thì thái tử xuất hiện. Sự hiện diện của chàng gây náo loạn từ đầu đường đến cuối phố. Lý do ư? Chuyện là dân tình võ đoán ngày thứ ba rồi, nếu thái tử không tới người nhà Chiêu Văn phủ đem nàng đi chôn thì chàng sẽ không gặp mặt lần cuối mỹ nhân được. Chàng ta yêu nàng sâu đậm ai cũng biết như thế, nhất định sẽ tới. Mọi người đều cho là phải do vậy ngay từ sáng sớm đã bỏ công lẩn quẩn quanh Chiêu Văn phủ nên con phố đó người đông hơn cả mở hội chợ phiên. Khách vãng lai từ xa tới kinh thành không biết chuyện đi ngang qua còn tưởng nhà quan lớn mở kho phát lương miễn phí. Nhìn kỹ thấy tang tóc bao phủ trắng xóa mới té ngửa ra, đám tang à? Coi bộ còn náo nhiệt hơn cả đám cưới, chẳng biết người đã chết kia ăn ở tàn ác lắm hay sao mà khi chết dân tình háo hức ra mặt. Thật oan uổng cho kẻ nằm trong quan tài kia, nàng nếu có thể tỉnh dậy chắc lại hộc máu tức chết lần nữa.

Nếu chỉ đông người tụ tập thì chuyện cũng không xáo động gì lắm. Họ đi qua đi lại cũng không dám gây náo loạn, trước phủ đại tướng quân mà làm càn chẳng phải chán sống ư? Vấn đề là người đông đúc như chảy hội bỗng dưng có kẻ làm loạn đầu đường thì cuối đường sẽ bị ảnh hưởng. Thái tử điện hạ cưỡi ngựa phi nhanh như gió từ đâu lao tới. Chàng bị khùng hay con ngựa nổi điên thì không ai dám chắc, nhưng mà vội vã quá khiến đám đông tránh né thật hú vía. Vốn chỉ dự định đi xem náo nhiệt cho vui ai dè không suýt chết vì bị ngựa tông phải thì cũng bị thương tích đầy mình do chen lấn xô đẩy. Điện hạ có hay không vì hồng nhan chết thảm mà hóa rồ muốn lấy mạng chúng dân tế nàng chăng?

–        Thái tử điện hạ tới viếng.

Tên quản gia đứng gác ngoài cửa ở linh đường của Như Ý vừa thông báo câu nói đó thì hắn cảm thấy lành lạnh. Ngước mắt lên hắn thấy thái tử đang bắn cho hắn ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống. Không tới viếng sao, nói vậy có gì sai rồi ư? Sao điện hạ nhìn mình khiếp quá.

–        Mời điện hạ bước vào trong.

Ta muốn cắt lưỡi tên khốn vừa nói câu ta tới viếng nàng ngay tại chỗ. Ta vĩnh viễn không chấp nhận chuyện nàng chết rồi. Ba ngày trước khi nàng bị mang đi ta vẫn đinh ninh họ sẽ cứu nàng tỉnh dậy. Chỉ là kế sách đánh lừa ta thôi họ muốn ta tin rằng nàng đã chết nên mới làm như vậy. Ta cho người theo sát những kẻ lén lút mang nàng rời phủ. Tin báo nói họ đưa nàng hồi Chiêu Văn phủ chứ không phải lẻn đưa ra khỏi thành khiến ta hơi lo lắng. Huyền Băng Cung không tìm cách đưa nàng về Khang San mà đưa về đại tướng quân phủ làm gì? Trời đất tối sầm khi ta biết tin nàng thật sự vô phương cứu chữa. Ta ngơ ngẩn như kẻ mất hồn không suy nghĩ được gì thông suốt. Như Ý bỗng nhiên tìm chết, chịu chết vì nàng không thể chịu nổi viễn cảnh thành thân với ta. Nữ nhân duy nhất khiến ta yêu, khiến ta muốn sủng ái, chiều chuộng lại cư nhiên thà chết còn hơn.

Ta không hiểu mình đã gây ấn tượng xấu xa gì mà khiến nàng ghẻ lạnh đến vậy. Ngoại trừ lần nói chuyện chưa tới ba câu duy nhất với nàng tại đại tướng quân phủ kia, căn bản ta chưa bao giờ có hành động hay lời nói gì không thể chấp nhận. Ta không có ngược đãi, không có hạ nhúc, không có xỉ vả, không… tuyệt đối là không làm gì xấu với nàng hết. Vì sao nàng ghét ta đến vậy?

–        Tham kiến điện hạ.

–        Miễn lễ.

Nghi lễ quân thần khó tránh khỏi dù cho chẳng ai còn tâm trí đâu mà để tâm lễ với lạt. Người tới viếng đông nghẹt từ hôm đầu tiên tới bây giờ mới vắng đi một chút. Chiêu Văn gia ai nấy mặt mũi tái xanh, mệt mỏi, có bao nhiêu đau khổ sầu não hiển hiện rõ cả trong ánh mắt. Nhàn nhạt nhìn qua kẽ mắt mờ lệ, phu nhân Lệ Như thấy thái tử bước đến bên quan tài của nữ nhi. Như Ý vì trốn tránh cuộc hôn nhân với thái tử mà chết thật hận không thể trả thù rửa hận cho con. Con chết thì hết rồi chỉ đau lòng cho ta, cho phụ thân với ba vị ca ca của con. Sao con gái ta lại bất hạnh như thế? Nữ nhi nhà khác lớn lên có thể gả chồng, có thể có được mái ấm hạnh phúc mà sống đến già. Như Ý con đã gả cho ai cũng không được lại còn vì trốn tránh hôn sự mà tự giết mình. Trời cao thật bắt ép con, không công bằng với con một chút nào.

–        Không, điện hạ đừng…

Không ai cản kịp thái tử một chưởng đánh bay nắp quan tài. Chàng nhìn nữ nhân nằm trong đó, mắt ánh lên đau khổ và hối hận. Nếu ta buông tay sớm nàng hẳn đã không phải nằm đây nàng chắc chắn không chết. Như Ý thật sự xin lỗi nàng. Lỗi tại ta bức nàng phải chết, lỗi của ta khiến nàng không còn đường nào lui. Nếu biết trước sự thể sẽ thảm hại như bây giờ ta đã không cố chấp không cưỡng cầu mãi. Nàng sau cùng vẫn là không muốn thuộc về ta, không thuộc về ai cả.

–        Ta sẽ đưa nàng đi.

Ta nhét Ngọc Băng Ngàn Năm vào miệng nàng khẽ nói. Nàng ngậm ngọc này trong miệng thì sẽ không bao giờ tan thành tro bụi. Ta sẽ mãi mãi được nhìn thấy nàng xinh đẹp yêu kiều.

–        Điện  hạ, nữ nhi không thể đi theo ngài được.

Tướng quân đại nhân phản đối ngay không nhân nhượng nửa phần. Điện hạ còn muốn gì nữa đây? Như Ý đã chết rồi ngài còn chưa vừa lòng, còn muốn làm phiền nó đến chừng nào nữa. Nghĩa tử là nghĩa tận, ngài tới viếng coi như là nể mặt. Ngài phá hư quan tài của nó cũng có thể bỏ qua nhưng đưa nó đi, ngài muốn con gái ta chết cũng không được yên nghỉ thật sao? Hôm nay dù mắc tội khi quân phạm thượng ta cũng không đồng ý ngài làm phiền đến sự an nghỉ của con gái ta.

–        Xem các ngươi đủ sức ngăn cản không rồi hãy nói.

–        Điện hạ ngài buông tha cho Như Ý đi, nữ nhi đã chết rồi ngài còn muốn sao?

–        Ta muốn đưa nàng theo ta, các ngươi đừng hòng ngăn cản.

–        Nếu ngài nhất định muốn thế thần đành thất lễ.

Ta nhếch môi cười coi thường, bằng sức của các ngươi muốn ngăn ta đưa người đi thật là không biết tự lượng sức. Như Ý nàng sống gả cho ta chết cũng gả cho ta. Nàng không cùng ta ở chung một chỗ chẳng lẽ là ở lại với các ngươi ư? Qua kẽ mắt ta thấy Chiêu Văn gia bốn người cùng lao lên một lượt không quân tử nhưng ta cũng không ngán. Vương Bạch Trường ta chưa bao giờ dám vỗ ngực tự xưng mình là hảo hán, cũng không nên đánh giá hành động lấy nhiều đánh ít của các ngươi.

Hỗn chiến xảy ra.

Bốn đánh một đã chẳng phải chuyện đánh hay ho đằng này con số bốn mươi vây lấy một là nói giảm đi nhiều lắm rồi. Võ công của mấy võ tướng Chiêu Văn gia không phải thuộc loại ra oai cho vui bọn họ đều là công phu hơn người cả. Đánh chưa tới hai chiêu thị vệ trong phủ nhào ra cũng được lệnh xông lên một lượt luôn. Nhìn cũng biết họ không cần biết thái tử là ai nữa, đụng vào bảo bối toàn gia thì phải tiếp chiêu. Nhưng là… không ai ngờ công phu của thái tử lại cao như vậy. Hắn bị vây quanh không một kẽ hở nhưng chỉ một chưởng tung ra toàn bộ thị vệ đang bao vây nằm lăn bất động trên đất. Ra chiêu độc địa vô cùng bởi vì bọn họ một mạng còn sống sót cũng không có. Những kẻ vòng ngoài nhìn thấy sự thể như thế thì ai nấy đều thất sắc, mặt tái xám không còn hột máu. Tuy nhiên phụ thân và ba vị ca ca của Như Ý không nằm trong tốp hoảng sợ đó họ lại nhất tề xông lên lần nữa. Ai nấy xuất chiêu đều hướng vào chỗ hiểm của đối phương, chiêu đánh ra khí thế ngất trời uy dũng khó dò.

An Khang tung người một kiếm xuất ra xuyên thẳng hướng ngực thái tử chém tới, chàng định đánh phủ đầu một kiếm chỉ ngay tim muốn Vương Bạch Trường chịu thua. Nhưng họ Vương kia nhếch môi đạm mạc cười tay trái khẽ búng nhẹ một luồng ám khí độc bắn ra trúng ngay tay khiến An Khang đánh rớt kiếm. Không để cho ai kịp trở tay hắn vận công tung một chưởng lực cực mạnh đánh ngã An Khang nhào về phía ba người đang xông lên kia. Họ nhất thời luống cuống thu hồi chiêu kiếm vừa phải lo đỡ An Khang nên không cản kịp Bạch Trường, hắn phi thân nhẹ nhàng hướng Như Ý ôm nàng nhảy ra cửa sổ trốn mất.

–        Các người còn đứng đó mau đuổi theo.

Vạn Sự gào lên ra lệnh cho đám lính vô tích sự đang há hốc mồm giương mắt nhìn kia đuổi theo thái tử. Đám người này có phải do đại tướng quân phủ huấn luyện nên không vậy? Sao toàn là một đám ham sống sợ chết kém cỏi như thế, chuyện này thật không thể tin nổi. Chàng tức tối vô cùng nên quên mất xem xét lý do hành động bất thường kém hiệu quả của bọn họ ngày hôm nay. Đối phương là thái tử điện hạ nha, họ chỉ là quân binh quèn mạng nhỏ như ruồi muỗi thôi. Ngăn cản thì được chứ đánh trọng thương thật sự có kẻ nào dám. Thêm vào đó võ công của họ thật sự cũng không cao tay như điện hạ, muốn đánh cũng không thắng được. Đuổi theo ư? Cái này thì được cả đám ngẩn người ra trong chốc lát rồi bừng tỉnh nhanh chóng chấp hành lệnh.

 

 

 

Chương 30Giấu biệt bảo bối.

Ngọc Băng Ngàn Năm tương truyền là viên ngọc trong suốt có khả năng giữ cho người ngậm thể xác hoàn hảo không bao giờ bị hủy hoại. Ngọc này chỉ nghe đồn tồn tại trong truyền thuyết chưa từng xuất hiện trong nhân gian bao giờ nên không mấy ai tin nó có thật. Nhưng ta tin bởi vì ta tình cờ biết ai đang giữ nó. Khi biết Như Ý thật sự đã chết ta ngồi trong phòng thẩn thờ cả một ngày rồi bỗng nảy ra ý nghĩ đi lấy viên ngọc đó đem về cho nàng. Ta phải mất cả hai ngày gần như toàn di chuyển bằng khinh công mới đến nơi lấy được nó và quay về kịp thời trước khi quá trễ. Chỉ là để mang được nó về cái giá ta phải trả không phải tầm thường nhưng ta chấp nhận. Nếu có thể giữ nàng lại bên ta, trả giá nào ta cũng thấy xứng đáng.

–        Chủ nhân.

–        Chuyện gì?

–        Vị cô nương trong phòng …

Ta quắc mắt liếc nhìn hắn đe dọa, ngươi nói một câu nàng chết rồi xem, ta sẽ cho ngươi biết địa ngục nó chứa đựng cái gì dưới đó. Ảnh Long cúi đầu run người trước ánh mắt như muốn giết người đó ấp úng. Chủ nhân bất ngờ đến Sơn Lang còn mang theo một vị cô nương bất tỉnh, nhìn qua người giống y trong bức họa vẽ tiểu thư Như Ý mà Bạch Hoàng Các treo giải tìm kiếm hai năm nay. Nàng bị bệnh gì sao chủ nhân không đưa về kinh thành chữa trị, đưa đến thủ phủ của Bạch Hoàng Các làm gì? Chàng đưa tay lau mồ hôi đang túa ra trên trán, vừa thưa chuyện vừa cầu mong trời cao phù hộ mạng nhỏ.

–        Nàng nóng hầm hập thuộc hạ đã gọi Duệ Chi tới rồi.

–        Nóng?

Ta bổ nhào quay trở lại vào phòng cầm tay nàng lên, tay phải đưa lên trán nàng sờ thử. Trong suốt quãng đường đưa nàng đến đây, cơ thể nàng lạnh ngắt. Ngọc Băng Ngàn Năm chỉ có tác dụng giữ cho cơ thể không bị tàn phá không thể khiến thân nhiệt nóng lên được. Nhưng mà trán nàng bây giờ nóng như phát sốt, hơn nữa nàng còn… ta run rẩy đưa một ngón tay trước mũi nàng. Như Ý thở lại rồi nàng chưa chết. Ta mừng rỡ đến nỗi tưởng chừng tim mình ngừng đập luôn rồi.

–        Như Ý… Như Ý nàng không sao rồi, nàng sẽ không sao đâu.

Ảnh Long đi theo chủ nhân nhiều năm chỉ thấy ngài không giận dữ thì mặt mũi cũng lạnh lùng như băng tuyết. Chàng chưa từng thấy chủ nhân kích động như vậy bao giờ. Hóa ra vị này đích thị là Như Ý cô nương, vậy đây chẳng phải là nữ chủ nhân tương lai của chàng sao?

–        Sao Duệ Chi còn chưa tới? Ngươi ra giục cô ta nhanh lên.

–        Vâng,… à không cần nữa chủ nhân, cô ta tới rồi kìa.

Đại phu đóng đô sẵn sàng tại đại bản doanh của Bạch Hoàng Các danh tính dĩ nhiên  đồng thời là sát thủ. Dịch Duệ Chi nghe tin chủ nhân cho gọi lại loáng thoáng biết tới để xem bệnh thì hoảng hồn tưởng ngài ấy không khỏe. Nàng ba chân bốn cẳng chạy tới phòng ngài. Cảnh đầu tiên đập vào mắt là chủ nhân đang cầm tay một cô nương rối rít gọi tên nàng ấy. Gương mặt tuấn tú của ngài hiện rõ sự khẩn trương lo lắng, ánh mắt đó chứa đầy sự quan tâm khiến tim nàng bỗng dưng nhói lên.

–        Chủ nhân, thuộc hạ đã tới.

–        Ngươi mau tới xem nàng ấy thế nào rồi.

Duệ Chi nghe hắn nói thì cũng không dám chậm chễ đi nhanh tới bên giường cầm tay bắt mạch cho cô gái kia. Mạch của nàng không hề đập nhưng thân nhiệt nóng bừng. Ta nhíu mày nhăn trán, chuyện này là sao? Chỉ có xác chết mới không có mạch đập nhưng tử thi sẽ không có thân nhiệt nóng. Người vừa tắt thở lìa đời thân nhiệt còn lưu lại cũng không thể nào nóng đến thế. Ta ngước lên nhìn gương mặt của cô gái, không có sự tái trắng mà hây hây đỏ hồng như người sống đang ngủ say. Dựa vào bao nhiêu năm y thuật của ta cũng không thể giải thích được trường hợp này. Duệ Chi ta cuối cùng  phải làm một động tác ngớ ngẩn là đưa tay lên mũi cô ta xem nàng còn thở hay không? Thân là đại phu mà bắt mạch rồi vẫn không chuẩn đoán được bệnh nhân của mình còn sống hay đã chết thật sự là nỗi xỉ nhục trong đời ta. Nàng ấy… ta nhăn mặt… không thở nữa.

Bạch Trường nhìn vẻ mặt của Duệ Chi thấy cô ta biểu hiện biến chuyển liên tục thì nỗi sợ hãi lại dâng lên. Khi thấy cô đưa tay lên mũi nàng để kiểm tra thì trong lòng hãi hùng, vô thức đẩy nhanh tay cô ta ra hét lên.

–        Ngươi làm gì vậy?

–        Thuộc hạ kiểm tra xem nàng còn thở hay không?

Trong nháy mắt Duệ Chi thấy cổ họng mình bị hai bàn tay bóp chặt, một gương mặt đỏ au tức giận kề sát mặt nàng. Ánh mắt của chủ nhân tóe lên độc ác, miệng lạnh lùng phun ra câu nói áp đảo.

–        Ngươi nói xem là nàng còn sống hay đã chết.

–        Nàng… khụ khụ… nàng…

–        Chủ nhân, ngài bình tĩnh, ngài buông cô ấy ra trước đã.

Ảnh Long há hốc mồm trước cảnh tượng trước mắt, mãi mới hoàn hồn xông tới năn nỉ giải vậy cho Duệ Chi. Chủ nhân sao có thể hành động lỗ mãng không giống với ngài trước nay như thế. Chàng nãy giờ đứng đây chứng kiến không xót một tình tiết thấy Duệ Chi không làm hay nói gì phạm thượng không chấp nhận được khiến chủ nhân phải nổi điên lên.

–        Tạ ơn… chủ nhân… khụ khụ… tha mạng.

Duệ Chi ôm ngực thở dốc khi Bạch Trường buông tay ra. Nàng kinh ngạc không hiểu mình nói gì sai khiến chủ nhân kích động thẳng tay trừng trị như vậy.

–        Nàng ấy sao rồi?

–        Cô nương… thuộc hạ bất tài không biết nàng mắc bệnh gì nữa.

Duệ Chi rùng mình nói tránh đi. Nàng bây giờ mà nói cô nương đã tắt thở thì chỉ có nước chết. Chủ nhân hiếm khi tức giận nhưng khi ngài mất kiểm soát tâm trạng sẽ hạ thủ không lưu tình đâu. Nhưng mà…

–        Chủ nhân, vị cô nương này không thở nữa rồi.

Duệ Chi liều mình nói ra câu này, nói xong co rúm người chờ đợi trừng phạt. Nàng căn bản không thể vì lo sợ cho tính mạng mà lừa dối chủ nhân được. Ngài ấy cần phải biết rõ tình trạng của cô gái để còn biết phải ứng phó, hành động tiếp theo ra làm sao. Duệ Chi cúi đầu thấp thỏm mãi cũng không thấy có động tĩnh gì thì ngước mặt lên. Nàng thấy chủ nhân đang tự thân kiểm tra lời nói của mình, ngài ấy bàng hoàng khi sự thật được sáng tỏ.

–        Không thể, khi nãy nàng còn thở mà. Như Ý nàng tỉnh lại cho ta, tại sao lại ngừng thở nữa rồi. Nàng…

–        Chủ nhân.

–        Cút ra ngoài hết.

Ảnh Long và Duệ Chi liếc mắt nhìn nhau rồi khe khẽ lui ra. Khép cảnh cửa lại rồi mà cả hai vẫn ngẩn ngơ chẳng hiểu mô tê ất giáp gì hết. Chủ nhân như biến thành người khác vậy, ngài ấy vì một nữ nhân mà to tiếng quát nạt thuộc hạ không nói làm gì, lại còn cho nàng ấy ngủ trong phòng trên giường của mình nữa chứ.

–        Cô nương ấy rất quen mặt.

–        Ngươi không nghe thấy ngài ấy gọi nàng là Như Ý sao?

–        À, hóa ra là nữ nhân ấy.

Duệ Chi nuốt cục ghen tức quay trở lại trong bụng, khuynh thành mỹ nhân có khác, gương mặt kiều diễm khiến người ta vừa nhìn đã đem lòng yêu thích. Như Ý cô nương kia thật sự có khuôn mặt khả ái, diễm lệ mà nàng chưa từng thấy ai có thể so sánh với. Người thật so với bức tranh mà chủ nhân lúc nào cũng đem theo bên người kia còn xinh đẹp xuất sắc hơn gấp bội.

–        Nàng ấy thật sự chết rồi sao?

–        Người chết rồi mới không có mạch đập, không có thở. Ngươi cũng đừng hy vọng gì nữa.

Ảnh Long nhìn theo dáng điệu coi thường, kênh kiệu của Duệ Chi ngúng nguẩy bỏ đi thì nhíu mày khó hiểu. Nữ nhân này bữa nay bị trúng tà hay sao mà ăn nói sóc óc quá thể. Ngươi là nữ tử thì vị cô nương xấu số kia cũng vậy, thấy người ta chết thảm thế không sót xa một tý lại còn vui mừng ra mặt, thật sự là muốn chủ nhân hái đầu ngươi xuống mà. Chủ nhân…

–        Đi nhanh là tốt nhất.

Ảnh Long nhún mình thoát nhanh khỏi phạm vi gần cửa phòng của chủ nhân. Người thông minh nên đánh hơi được mùi nguy hiểm khu vực quanh mình rồi chuồn cho lẹ. Lạng quạng lởn vởn gần đó không khéo rước họa vào thân. Duệ Chi là minh chứng tốt nhất rồi, nàng ta đâu phải thuộc hạ bình thường của chủ nhân đâu. Thông minh, y thuật cao, võ công chưa có nam sát thủ nào trong Các dám khinh thường nên rất được chủ nhân tin tưởng. Xưa nay những nhiệm vụ quan trọng và khó khăn nhất lúc nào nàng cũng được nhúng tay vào thế mà hôm nay phải tức tưởi lãnh đủ. Ta chẳng dại gì dẫm vào vết xe đổ.

Bạch Hoàng Các đại bản doanh không có một tên khờ nào dại dột đến mức bén mảng đến cửa phòng của Các chủ. Một đám sát thủ đang rỗi hơi không ai thuê mướn, tạm thời tá túc tại Sơn Lang đang quây lại buôn chuyện. Thân phận của chủ nhân bọn họ ngoài những nhân vật chủ chốt trong Các được biết thì họ mù tịt. Các chủ khi xuất hiện luôn dùng mặt nạ nên mặt mũi của ngài ra sao số đông đều tò mò như nhau. Nhưng tính cách của Các chủ nhẫn tâm, lạnh lùng, công tư phân minh thì ai nấy cũng biết vừa nể lại vừa sợ. Hôm nay Các chủ lạnh lùng vô tình của họ ôm đến một nữ nhân không phải chuyện động trời sao, nhất là vị cô nương có gương mặt xinh đẹp kia.

–        Các người biết cô nương ấy là ai không?

–        Ai? Ngươi thấy mặt nàng sao?

–        Như Ý cô nương đó.

–        Thật sao?

Những cái đầu với chỉ số thông minh thường thường bậc trung kia nhanh chóng kết nối sự kiện. Như Ý cô nương không phải là vị cô gái mà Các chủ bọn họ và Huyền Băng cung chủ cùng nhau giành giật sao. Hai năm trời giang hồ nhân sĩ võ lâm tìm kiếm lòi mắt cũng gục đầu chào thua bây giờ lại nằm trong tay Các chủ. Nể phục ngài ấy thật.

–        Ngài ấy đem nàng về đây giam lỏng sao? Không định tuyên chiến với Huyền Băng Cung chứ?

–        Nói bậy, cô nương ấy tự nguyện theo ngài ấy về đây, Các chủ đời nào ép uổng nàng ấy mà các ngươi dùng từ giam lỏng.

–        Ngươi không thấy nàng ấy ngất xỉu sao, là Các chủ bế vào đây chứ tình nguyện cái nỗi gì.

Cái đám này “nhàn cư vi bất thiện” chê mạng quá dài muốn rút ngắn xuống bớt hay sao mà dám tụm năm tụm bảy tán phét chuyện của chủ nhân. Ảnh Long vừa nhanh chân chuồn khỏi khu vực nguy hiểm tiến vào sảnh đường lớn thấy cái cảnh chướng mắt này thì khẽ run người. Mấy tên khờ này ngày thường đâu có nhiều chuyện đến mức mất cảnh giác vậy, ăn gan hùm hay sao mà ban ngày ban mặt dám bình luận hành động của Các chủ. Dựa vào phản ứng của chủ nhân với Duệ Chi khi nãy nếu để chủ nhân nghe cái đám ngốc này nói chuyện sẽ giết sạch không sót một tên mất.

–        Các ngươi chán sống rồi sao?

–        Phó chủ.

Sảnh đường im lặng ngay lập tức, sếp lớn tới không thể làm càn. Kẻ dưới dám bình luận chuyện của chủ nhân thì tội cũng không nhẹ đâu. Bọn họ hôm nay vô tình mất cảnh giác bị bắt tại trận xem ra thêm thảm đến nơi rồi. Cái miệng nó hại cái thân, câu này ông bà nói cấm có sai.

 

Phong rơi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s