[TTPRR] Chương 27+28

 

Chương 27:  Tang thương chết chóc.

Khi ta cứu được Như Ý xuống thì nàng chỉ còn là cái xác không hồn lạnh ngắt. Ôm nàng vào lòng bất động nhìn gương mặt tái xám không còn sự sống kia lòng ta cũng theo đó lạnh ngắt dần. Chết rồi, nàng chết rồi. Nữ tử này sao mà cố chấp, hành động theo cảm tính một cách điên cuồng ngu ngốc như vậy? Nàng không thể cùng ta thương lượng sao? Gương mặt này vài giờ trước còn thảo não khóc lóc nhìn ta, giờ đã nhắm nghiền mắt không thể tỉnh lại nữa.

–        Tiểu thư, hu hu… tiểu thư ơi.

Tường Nhi gào khóc ầm ĩ khiến sự tình đã rối rắm nay còn loạn hơn. Đại phu vẫn được đưa tới nhưng người đã tắt thở từ lâu dùng cách nào để cứu. Chiêu Văn gia không một ai xuất hiện, có vẻ như không có người thân nào của nàng đang trú trong phủ. Ta ôm nàng muốn đưa đi thì hộ vệ trong phủ đồng loạt rút kiếm ngăn cản.

–        Thỉnh điện hạ buông tay, tiểu thư không được đưa ra khỏi phủ.

–        Các ngươi muốn phản?

Bạch Trường lạnh lùng phun ra mấy chữ, ánh mắt lóe lên sự căm phẫn, sát ý tỏa ra xung quanh ngùn ngụt khiến cho mọi người sợ hãi lùi lại. Hắn còn có thể suy nghĩ tỉnh táo biết người biết ta được nữa sao? Giờ phút nào kẻ nào cản đường hắn chỉ có con đường chết. Sát khí từ hắn khiến hộ vệ trong phủ chống mắt nhường đường cho hắn đi qua, mang theo tiểu thư của họ mà không dám ho he một tiếng.

–        Huynh, Như Ý nàng…

–        Muốn hỏi gì?

Bạch Sơn định hỏi ca ca, hắn đưa Như Ý theo làm gì. Nàng là người của Chiêu Văn phủ, dù sao cũng chưa được gả cho thái tử, đưa nàng đi không hay lắm. Nàng chết rồi, ca ca định đưa nàng đi đâu mới được chứ?

–        Ta đưa nàng về phủ.

–        Huynh định…

Bạch Sơn câm miệng lại không đủ dũng khí nói tiếp. Chàng không hiểu ca ca của mình có hay không vì đau thương quá nên phát điên đến nơi rồi. Người chết rồi phải đem đi an táng chứ, có đưa đi đến đâu rồi cũng phải làm việc đó thôi. Chàng nhìn ca ca ôm chặt cô nương đó trong lòng thì trong tâm khẽ lay động lòng thương cảm. Thế gian tồn tại tình yêu, yêu từ ánh nhìn đầu tiên cũng không phải chỉ tồn tại trong truyện cổ tích. Kẻ đa tình khi yêu thật lòng thì sâu sắc, nồng nàn hơn người khác. Ca ca với vị tiểu thư này căn bản khởi đầu còn chưa có sao đã thấy kết thúc bi ai rồi. Trời cao sao trêu ngươi khiến kẻ si tình rơi vào vòng tình ái chưa hưởng được một giây ngọt ngào đã cướp mất người yêu dấu. Tàn nhẫn, vô tâm quá rồi.

Thái tử phủ không khí u ám, nặng nề không có một chút sinh khí nào. Chủ nhân ôm về một nữ nhân rồi nhốt mình trong phòng mãi không bước ra. Tam hoàng tử cũng không thể khuyên giải gì được vừa bước vào thì đã bị tống ra. Bạch Sơn thông suốt quyết định không thèm quan tâm nữa, mặc xác hoàng huynh muốn sao thì tùy. Chàng chỉ sai phái thêm người tập trung cảnh giác đề phòng đột nhập bất ngờ rồi nhàn nhã ngồi uống rượu. Ca ca bệnh hết thuốc chữa rồi không rảnh rối xen vào làm gì cho mệt.

Trong phòng Như Ý được đặt nằm trên giường lớn, ta nhìn thần sắc của nàng trong tâm cứ mơ hồ hy vọng nàng sẽ động đậy tỉnh dậy. Nàng rõ ràng đã tắt thở nhưng sau một hồi suy nghĩ ta thấy có gì đó không ổn. Nàng vừa có ý định tự sát định nhày xuống hồ, khó khăn lắm mới ngăn cản được. Sao Chiêu Văn phủ không cho người theo sát canh trừng nàng? Bảy tên hộ vệ của nàng thủy chung mãi không thấy mặt, họ đi đâu rồi. Thánh nữ của họ xảy ra chuyện động trời như thế này, họ phải có phản ứng gì mới đúng chứ? Không phù hợp, chẳng có chi tiết nào phù hợp cả. Nhưng mà…

–        Như Ý, nàng làm cách nào mà tắt thở lâu như vậy? Nàng tỉnh dậy nói chuyện với ta, muốn gì chúng ta cùng thương lượng.

–        Như Ý.

Nàng rõ ràng là đã chết nhưng lại có điểm không giống. Cơ thể nàng tỏa ra hàn khí rồi tự nhiên chuyển tông nóng rực cả lên. Nóng lạnh cứ thế hoán đổi nhau mãi không dứt. Người chết sẽ không có hiện tượng lạ lùng như vậy nàng có vẻ mắc bệnh lạ lùng thì đúng hơn. Chứng bệnh gì mà khiến người ta tắt thở rồi mà thân nhiệt vẫn thay đổi liên tục. Chưa nghe qua bao giờ.

–        Thanh Minh.

–        Có thuộc hạ.

–        Mời toàn bộ ngự y giỏi nhất trong cung ra đây cho ta.

–        Vâng lệnh.

Nàng chưa chết đâu, ta vẫn còn le lói hy vọng. Nàng là có bệnh trong người hoặc đã làm một tiểu xảo gì đó lừa gạt ta. Nàng không đời nào khờ khạo tìm chết không minh bạch như thế này.

Tọa Đô thành chỉ ngày hôm sau tin tức Chiêu Văn tiểu thư hôn mê bất tỉnh đang được chăm sóc trong phủ thái tử đã lan khắp chốn. Chuyện thái tử si tình nàng không lạ lùng nhưng chuyện nàng vừa trở về kinh thành đã gặp sự cố sát thân nguy hiểm tính mạng thì khiến dân chúng bàn tán nhiều luồng trái chiều nhau. Lắm kẻ thương xót mỹ nhân sao mệnh khổ gian truân chẳng thấy được hưởng sung sướng một ngày chỉ gặp hết nạn này đến họa khác. Nhưng cũng không ít người ác miệng nói nàng nữ nhân cao cơ, không biết xấu hổ chưa gả vào nhà người ta đã ung dung đến đó mà dưỡng bệnh. Chiêu Văn phủ giàu có như thế lẽ nào không đủ tài lực chăm nom cho nữ nhi.

Bên ngoài thì tin đồn cứ bát nháo loạn xạ nhưng trong phủ mọi sự cứ tĩnh lặng như mặt nước hồ. Chiêu Văn gia ngày nào cũng qua đòi người nhưng mãi cũng không đòi được. Thải tử không cho phép thì làm ăn, manh động thế nào được. Chẳng lẽ huy động người hùng hổ xách kiếm mang gươm tới cướp người. Đây là kinh thành dưới chân thiên tử chẳng ai có gan to đến mức ấy. Như Ý vẫn như cũ bất tỉnh nhân sự không có dấu hiệu sẽ sống dậy được. Nàng không thở nữa nếu không phải cơ thể thân nhiệt thay đổi liên miên và không có dấu hiệu hoại tử thì ai nấy cũng dám khẳng định nàng đã chết. Ngự y giỏi nhất trong cung cũng bó tay chịu trói tuyệt không tìm ra nàng có bệnh hay không. Ngày thứ hai trôi qua không có biến chuyển tốt đẹp gì, ngày thứ ba cũng sắp tàn mà người vẫn nằm im bất động  như cũ.

–        Như Ý rốt cuộc là phải làm sao nàng mới tỉnh dậy được vậy? Nàng nằm đó an nghỉ thoái mái rồi chỉ tội nghiệp cho ta đêm ngày lo lắng cho nàng thôi. Nàng làm ơn dậy dùm đi.

Ta nắm tay nàng độc thoại một mình. Nàng nếu có thể mở mắt nói chuyện với ta một câu thì tốt quá. Nàng chọn cách nắm bất tỉnh như thế này mãi không thấy chán sao. Ghét ta đến mức đó cơ đấy?

–        Ai?

Ta phát hiện có bóng người vừa tới bên cửa sổ. Thân thủ kẻ này thật khá có thể đến gần ta đến mức bày mới bị phát hiện. Hắn một thân trắng xóa nhìn thật ma quái, đứng ở cửa sổ nhìn ta rồi thoát một cái nhảy vào phòng.

–        Ngươi muốn gì?

–        Ta đến thăm đồ nhi của ta thôi.

Hắn bước đến bên giường khoanh tay nhìn nàng. Đồ nhi ư? Vậy kẻ này là sư phụ của nàng rồi, hắn có khả năng cứu nàng không? Trong lòng ta bỗng chốc dâng lên sự mừng rỡ, kẻ này chắc có thể giúp ta.

–        Ngươi cứu nàng tỉnh được không?

–        Được.

–        Vậy ngươi khiến nàng tỉnh dậy đi.

Ta nghe hắn nói vậy thì hoan hỉ. Nàng có thể cứu sống rồi. Ta nhanh chóng nhờ cậy nhưng kẻ lạ mặt kia vẫn khoanh tay không có hành động gì. Hắn nhìn ta rồi nhàn nhạt cười.

–        Ngươi không thấy Như Ý vì muốn trốn ngươi mới không chịu tỉnh dậy sao?

–        Ta biết.

–        Vậy sao ngươi còn cố chấp giữ nàng ở đây làm gì? Nha đầu dùng chiêu giả chết này rõ ràng không phải cách hay ho gì. Nếu không phải bị ép buộc đời nào nó phải ra hạ sách như vậy?

–        Ta chỉ muốn thành thân với nàng thôi. Nàng không cho ta cơ hội cũng chẳng cho bản thân nàng cơ hội nốt. Ta với nàng có hôn ước lâu như thế nàng muốn từ bỏ là từ bỏ được sao?

Ta không định giải thích gì với hắn nhưng nhất thời kích động cũng nói hơi bị nhiều. Nàng không biện giải gì với ta, sao cứ đòi sống đòi chết hủy hôn cho bằng được như vậy? Có ẩn tình thì cũng nên nói với ta một lời chứ. Ta kiên quyết giữ hôn ước này đến 2 năm trời chẳng lẽ không đủ tư cách có một cuộc nói chuyện ba mặt một lời rõ ràng mọi sự với nàng.

–        Ta cứu tỉnh nha đầu dậy cũng tốt thôi bất quá ngươi hứa với ta một chuyện.

–        Chuyện gì?

–        Đáp ứng yêu cầu của nó.

Nàng làm mọi thứ cuối cùng chỉ hướng đến mục đích này. Một đường lui chừa cho ta cũng không có, nàng ép ta lựa chọn một là hủy hôn với nàng hai là mãi không tỉnh dậy. Nếu nàng mãi không tỉnh dậy, chẳng phải ta gián tiếp lấy mạng nàng rồi sao?

–        Còn tùy nàng ấy muốn gì.

–        Rốt cuộc ngươi có đáp ứng yêu cầu của ta không?

–        Không. Ngươi phải cứu nàng vì nàng là đồ đệ của ngươi. Nàng có yêu cầu gì ta sẽ thương lượng với nàng chứ không phải là với ngươi.

–        Có cá tính. Nam tử như ngươi có vẻ hợp với nha đầu của ta. Tiếc là nhóc con này không có phước đó thôi.

Câu này nghe quen quen thì phải, đúng rồi mẫu thân của nàng có nói qua. Cái gì mà có phước hưởng với không có phước hưởng chứ, ai cấm đoán gì nàng đâu. Nàng chỉ cần là nguyện ý thì ta sẽ chăm sóc nàng cả đời quyết không để nàng chịu bất cứ ủy khuất nào.

–        Ngươi có ý gì?

–        Cái này ta cũng không rõ chỉ biết là nhóc con này cả đời cũng không được thành thân với ai.

–        Kẻ nào ép buộc nàng phải chấp nhận điều kiện vô lý như thế.

Ta bỗng nhiên nổi giận. Chuyện này là sao chứ? Thế gian còn có một kẻ khác ngang nhiên dám ép buộc nàng không được gả như ai như ta sao? Đạo thánh chỉ cấm hôn ta van cầu phụ hoàng ban ra kia chỉ là có ý cắt đứt đường lui của nàng thôi, nàng không gả cho nam nhân khác có thể gả cho ta mà. Chẳng lẽ nàng còn vướng thêm một định ước với ai khác nữa không được gả cho ai ngoài hắn ư? Tên nào to gan như thế?

–        Kẻ nào? Ngươi biết không?

–        Không biết. Ta cứu nha đầu tỉnh ngươi tự hỏi nhóc con vậy, dù sao cũng phải cứu thôi.

Ân Ân Tạ cầm tay của Như Ý thì nhíu mày băn khoăn, hàn khí lạnh lẽo cắt da cắt thịt này ở đâu ra vậy? Trá Tử Dược uống vào không thể có triệu trứng này, nó chỉ khiến cơ thể tắt thở và lạnh hơn người bình thôi.

–        Ái da, sao vừa khi nãy lạnh ngắt mà bây giờ lại nóng bỏng tay như vậy? Nha đầu này từ lúc ngươi đưa về đều khác thường thế sao?

–        Sao vậy, nàng có gì không ổn ư?

Ta thấy lão ta bỗng dưng khẩn trương thì hốt hoảng. Lão đứng nhìn nàng hồi lâu có vẻ cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra thì ta càng hoang mang hơn. Không cứu được ư?

–        Ngươi cứu nàng đi.

–        Ta đang nghĩ rốt cuộc là lý do tại sao mà triệu trứng của nhóc con lạ thế.

–        Ngươi cứu nàng trước rồi nghĩ tiếp cũng không muộn.

–        Cũng đúng.

Lão ta lấy ra một viên thuốc màu đỏ nhét vào miệng nàng. Cả hai đứng đợi hoài cũng không thấy nàng có biểu hiện gì. Lão già này không lừa ta chứ, sao Như Ý uống thuốc mà vẫn không có phản ứng gì. Ta nhìn lão dở giọng đe dọa.

–        Ngươi cho nàng uống cái thứ gì mà mãi nàng cũng không tỉnh?

–        Thuốc giải.

–        Sao nàng không động đậy gì hết, ngươi có phải là sư phụ của nàng không vậy. Ngươi muốn nàng chết thật sao? Lão già khốn kiếp nếu nàng không tỉnh dậy thì ngươi đừng hòng toàn mạng rời khỏi đây.

–        Ngươi hét to thế nhóc con không dám tỉnh lại đâu.

Tên tiểu tử hung dữ, ta đang lo cho đồ đệ cưng sốt hết cả ruột mà nó cứ đứng bên cạnh ra rả điếc hết cả tai. Như Ý lắm chuyện cũng có thời điểm không như tên này từ lúc ta bước chân vào chỉ thấy nói và nói.

–        Ta im lặng nãy giờ rồi nàng vẫn không nhúc nhích.

Ta muốn cho hắn mấy cước bay đi đâu thì bay. Đồ đệ à tên này với ngươi ở chung thì hàng xóm láng giềng dọn nhà đi cả. Hai ngươi đúng là trời sinh một cặp, ăn nói chỉ có âm điệu muốn leo lên đầu người khác mà ngồi thì mới thoải mái.

–        Nha đầu không tỉnh được rồi.

–        Ngươi muốn chết sao?

Hai giờ sau ta bất đắc dĩ thở dài bất lực buông xuôi. Trá Tử Dược có loại tác dụng phụ mà ta chưa gặp bao giờ. Thuốc này đã cho nhiều người uống thí nghiệm an toàn tỉnh lại rồi mà. Nhóc con trước giờ độc gì cũng trào thua không gây được tác hại gì bây giờ lại bị hạ gục bởi một thứ thuốc không phải là độc dược là cớ làm sao. Độc Xà Vương ta dùng độc tự xưng đệ nhất không cứu nổi đồ đệ uống chính dược mình chế tác còn mặt mũi nào bước ra giang hồ nhìn ai nữa.

–        Tạm thời ta không cứu nổi rồi.

–        Ngươi không cứu được, nàng là bị bệnh gì?

–        Tự nuốt Trá Tử Dược trong vòng ba ngày chỉ cần uống thuốc giải thì sẽ tỉnh lại. Giải dược đã uống rồi nhưng vẫn chưa tỉnh, ta cũng đang lo. Này ngươi bình tĩnh…

Ta còn chưa nói xong ám khí ở đâu đã ào ào phóng tới. Tên tiểu tử này dám đánh lén ta, tính cách xấu xa y như nhóc con kia. Đánh đấm mà không phát biểu khai mạc một lời nào, chiêu thức thì chỉ muốn lấy mạng đối phương. Tiểu tử xấu xa với nhóc con láu cá, cả hai tên hậu bối hết tên này tới tên kia đánh úp lão già tội nghiệp này. Thấy ta già cả không xuất chiêu thì tưởng ta vô tích sự sao?

 

 

Chương 28:   Không thể cứu chữa.

Tiếng động trong phòng của thái tử nhanh chóng thu hút đông đảo thị vệ trong phủ kéo tới hộ giá. Bạch Trường phất tay ra hiệu cấm can thiệp, hai người vì thế đánh tay đôi còn một đám người dưới chống kiếm đứng nhìn. Đương triều thái tử Đại Nam Quốc thực lực võ công đẳng cấp tới cỡ nào không nhiều người biết. Hắn là nhân tài võ học trước nay hiếm có nhưng là cao thủ ẩn thân. Thái tử được nuôi dưỡng trong nhân gian cho đến năm 15 tuổi mới hồi cung. Trong khoảng thời gian đó hắn ở bên ngoài làm những gì, học cái gì, giao tiếp với những ai là chuyện bí mật. Thái tử không được nuôi dưỡng trong cung không phải vì lý do tranh quyền đạt lợi phải bảo toàn tính mạng hay có người uy hiếp hắn. Trưởng nam lại là hài tử của chính thất địa vị từ lúc chào đời đã vững chắc như đá tảng có mấy ai đủ sức đe dọa. Sự thể là do mẫu hậu Mộng Cơ là ái nữ duy nhất của cựu trung thần tể tướng Lưu Xạ Thiện, lão già này rất thương đứa cháu ngoại nên khi lão cáo lão hồi hương liền len lén mang đứa nhỏ đi. Truyện tày đình thế này khiến toàn hoàng cung khi đó xôn xao, ầm ĩ cả lên, bất quá chẳng biết hoàng hậu “vận động hành lang” thế nào mà hoàng đế im le chẳng trách tội. Thánh chỉ ban xuống lệnh thái tử đến năm 15 tuổi thì phải được đưa trở về cung trong khoảng thời gian đó giao cho quốc trượng dạy dỗ.

15 năm lưu lạc, hắn trở về là một thiếu niên anh tuấn, tài ba xuất chúng, một nhân vật bí hiểm không mấy người nắm bắt được. Hắn trong giang hồ trong vài năm gây dựng được một tổ chức như Bạch Hoàng Các nhưng ma không biết quỷ không hay thì chứng tỏ thực lực cũng không tồi. Lưu tể tướng dốc lòng dạy hắn cả văn lẫn võ, hắn lại thông minh nên lĩnh hội nhanh chóng. Số mạng hắn không tệ năm bảy tuổi có cơ duyên gặp mặt Giáo chủ Á Châu thần giáo Thương Xuyên Phú còn được lão truyền dạy tất cả võ công tuyệt học. Thương giáo chủ trên giang hồ được tương truyền là người độc ác, tàn bạo, lạnh lùng vô nhân tính. Ngũ đại tà phái vang danh giang hồ thì Á Châu thần giáo đứng đầu bất luận là về thế lực hay sự ngoan hiểm âm độc. Tổ chức này với Huyền Băng Cung gặp nhau không cần chào hỏi lập tức lao vào đâm chém loạn xạ. Bọn họ chỉ có thể ta sống thì ngươi phải chết không nói hai lời. Mâu thuẫn này không phải trong vài câu thì kể ra hết, nó cũng chẳng phải vừa mới bắt đầu. Bạch Trường trước khi chuyện của Như Ý xảy ra, cơ bản chưa có tư thù sâu đậm với Huyền Băng Cung nhưng sư phụ hắn là người của Á Châu thần giáo, hắn vì thế từ trước tới giờ không có hảo cảm với Huyền Băng Cung.

Chỉ là không phải lúc nào ta không phạm ngươi thì ngươi cũng biết điều không đối đầu ta. Như Ý bỗng dưng lại là đích ngắm của cả Bạch Trường và Bách Chiến, không ai muốn nhường thử hỏi tìm đường nào giao hảo hòa bình với nhau nữa. Bạch Trường do vậy càng tức giận hơn khi đang chuyên tâm đối phó Ân Ân Tạ thì có khách không mời vọt tường bay đến viếng thăm. Huyền Băng Thất Sát mấy ngày không thấy mặt mũi đâu, bây giờ bất ngờ thấy mình rời bỏ “sân khấu” lâu quá cũng không hay nên lân la quay lại. Phi Bách Chiến có việc công vừa tới kinh thành cũng nhiệt tình tới góp mặt.

–        Tiểu tử không đánh nữa sao?

–        Để sau đi.

Khách đến nhà đông đúc như vậy mình vẫn bình thản đánh đấm thì chẳng phải diễn xiếc miễn phí cho họ coi sao? Thế gian làm gì có chuyện miễn phí hay cho không ai bất cứ thứ gì. Họ Phi kia ở không thấy nhàm chán nên muốn tìm chết đây mà. Ngươi hôm nay ngang nhiên tự mình dẫn xác đến địa bàn của ta rõ ràng là khinh người quá đáng. Bản thân muốn an toàn rời khỏi nơi này tốt nhất nên biết điều hành xử lễ độ một chút, đừng nói là mang theo nàng, một mình ngươi thoát thân cũng còn khó.

–        Khách quý tới không kịp nghênh đón, thất lễ rồi.

–        Không dám, Phi mỗ là đường đột tới cũng không mong đón tiếp nồng hậu gì.

Khách không mong được đón tiếp nhiệt tình không đồng nghĩa với chủ cũng bàng quan không nể mặt. Bạch Trường búng tay ra hiệu một cái, ám vệ trong phủ từ đâu túa ra ào ào trong chốc lát vây quanh tám người. Khí thế của khách và chủ đều ngạo nghễ như nhau, hai bên cứ gườm gườm liếc đối phương rất chi là cảnh giác khiến bầu không khí nhanh chóng đông đặc đượm mùi sát khí.

–        Phi mỗ không nghĩ tới thái tử phủ đón khách lại trang trọng thân ái hữu nghị như thế này.  Điện hạ thật có lòng.

–        Quá khen. Các vị đêm hôm khuya khoắt cửa chính lại không vào, cư nhiên vọt tường đột nhập không khéo khiến người khác hiểu nhầm là phường thảo khấu lục lâm định lẻn vào phủ chôm chỉa cũng nên.

Bạch Trường dở giọng châm biếm độc địa. Võ lâm minh chủ khi không đem so sánh với phường đạo tặc thì còn để cho kẻ kia một chút mặt mũi nào ư? Nhưng họ Phi kia cũng khá chỉ nhàn nhạt cười giả lả không lấy làm mếch lòng hay giận dữ.

–        Thật ngại quá cổng kín tường cao của thái tử phủ Phi mỗ nhìn vào thấy lúng túng chẳng biết đi đường nào cho phải nên mạo phạm chọn đường ngắn nhất mong điện hạ đừng giận.

–        Không dám, chẳng hay Phi cung chủ gấp gáp thời gian cấp bách đến nỗi phải chọn đường ngắn nhất tự tiện vào bổn phủ là vì lý do gì?

Hai kẻ mặt mày ai nấy rạng ngời tuấn tú, lời vào lời ra nhẹ nhàng êm dịu khiến cho đám người dưới nãy giờ, tay giơ kiếm thủ thế tê rần hết cả lên cũng không dám nhúc nhích. Muốn đánh thì lên luôn một lượt không đánh thì nói một câu để kẻ khác sống với chứ. Chỉ tiếc hai vị công tử tuấn tú này “tình thương mến thương” quá sâu sắc nên vô tình khiến nhiều người khóc hận. Chuyện có gì to tát đâu chỉ một câu “lên” thì họ nhào lên, không thì nói “lui xuống” cũng được đi. Hai người miệng chỉ biết lảm nhảm mấy lời vô nghĩa bỏ mặc mong muốn của số đông.

–        Thật ngại quá, Phi mỗ muốn tới thăm người nhưng thấy điện hạ thịnh tình đón chào thì quên cả việc quan trọng.

–        Thăm người, Phi cung chủ muốn thăm người nào trong bổn phủ vậy?

Phi Bách Chiến trong bụng thầm rủa họ Vương đáng ghét, đúng là nhàn rỗi quá nên đầu óc người ta nó mụ mị đi. Ta không vì thánh nữ dưỡng bệnh tại đây thì ngu sao tự chui đầu vào. Ngươi dám tự tiện bắt Thánh nữ giấu biệt trong phủ, nàng là của riêng của ngươi chắc. Thánh nữ có hôn ước với ngươi là việc xui xẻo nhất trong đời nàng.

–        Thánh nữ của Huyền Băng Cung đang tá túc tạm ở đây, điện hạ nói ta có nên hay không đến thăm nàng?

Họ Phi đáng chết, khi nào thì nàng trở thành Thánh nữ của các ngươi vậy? Như Ý uống thứ dược giả chết kia lẽ nào lại không liên quan đến ngươi. Nàng bây giờ nằm bất động sống chết không rõ, ngươi còn dám giả nhân giả nghĩa trước mặt ta. Thăm nàng ư? Đời nào ta cho phép.

–        Có rất nhiều điểm bất hợp lý, ta không đáp ứng cung chủ vào thăm nàng được. Mời các vị về cho, người đâu tiễn khách.

Chủ nhà trắng trợn đuổi ra nhưng khách chưa muốn rời đi. Vốn là định lẻn vào cướp người đi, ai tính tới chuyện vừa bước vào đã thấy có giao tranh loạn xạ. Hận một nỗi hắn giao đấu nhưng vẫn đủ tỉnh táo để ngừng chiến đón khách. Họ Vương xảo trá đó “thiên la địa võng” đã giăng ra chuẩn bị sẵn sàng xem ra khó đưa người đi được. Sư phụ của nàng xuất hiện tại đây, nàng còn gài kế sách gì khác, Phi Bách Chiến thật cũng không rõ. Thánh nữ lần này xuất thủ cũng không thèm bàn bạc với ai khiến kẻ khác không biết đường nào mà lần. Cứu nàng ra sợ làm hư chuyện tốt nàng vạch sẵn, bỏ mặc nàng nằm đó cũng hãi sau này nàng tỉnh dậy giáo huấn một trận cái tội “thấy chết không cứu”. Nhưng mà… có lẽ nên đi rồi.

Bạch Trường nhìn sân trước viện trong chớp nhoáng chỉ còn người của mình thì hơi nghi hoặc. Ra quân hùng hậu thế sao chưa vung đao kiếm gì đã chuồn mất tiêu rồi. Phi Bách Chiến hắn không rảnh rỗi đến mức đó, hay là… chàng nhanh chóng chạy vào phòng. Ngoại trừ mấy thị vệ canh chừng với hai nha hoàn chăm sóc Như Ý đã bị đánh ngất xỉu nằm chỏng chơ trên sàn nhà thì không thấy ai nữa, nàng đã biến mất. Trong khi chàng bận đối phó với kẻ địch trước mặt thì địch sau lưng lẻn vào khua khắng. Chàng nhếch môi mỉm cười quả là không ngoài dự đoán, đành phải kiên nhẫn chờ xem tiếp theo là trò gì đây?

Như Ý không bị cướp mang đi đâu xa mà là được đưa trở lại Chiêu Văn phủ. Không phải người của Huyền Băng Cung và Chiêu Văn gia lập kế hoạch hỗ trợ nhau, đơn giản là một sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi. Tiếc là người mang về rồi cũng chẳng biết làm sao nữa, Như Ý tuyệt nhiên vẫn nằm im tắt thở, bây giờ hiện tượng thân nhiệt nóng lạnh cũng không xảy ra. Nàng thật sự lạnh lẽo như xác chết. Mẫu thân của nàng ngất xỉu thì khỏi nói, tỉnh lại là gào khóc thảm thương khiến người khác nghe thấy cũng thương tâm hết sức. Thịnh Vượng nhìn tiểu muội trắng bệch nằm ở trên giường thì lòng đau hơn trăm ngàn dao cắt. Chàng tự trách mình đã tặng cho muội muội mảnh ngọc đáng nguyền rủa đó. Những tưởng là ngọc tốt trân quý nhân gian hiếm có, có ai ngờ nó lại là khởi nguồn của mọi nỗi bất hạnh. Xa cách hai năm trời không gặp, nghe tin bảo bối hồi phủ cũng hối hả thu xếp công việc về xem muội muội ra sao rồi. Bước vào phủ người không thấy lại nghe tin thảm thương, dự định là trở về thăm nom cuối cùng lại phải đột nhập thái tử phủ cướp xác. Tiểu muội dễ thương chỉ mới 18 tuổi xuân đã phải chết thảm, thật quá thê lương. Nhị ca ca như ta đây thật có lỗi với muội.

–        Ân tiền bối, muội muội thật sự hết cách sao?

–        Ân Ân Tạ ta rất hổ thẹn.

Độc Xà Vương quay mặt giọng nghẹn ngào phũ phàng trả lời, dập tắt nốt vài tia hy vọng còn le lói của Thịnh Vượng. Lão không biết chuyện gì đang xảy ra nữa, sao nhóc con lại bị phản ứng phụ của thuốc nặng đến vậy. Nặng đến mất mạng, độc dược uống như nước không sao, uống thứ không phải độc dược thì lăn đùng ra “ngỏm”. Sao ông trời lại bắt tuyệt hảo đồ đệ đi sớm hơn cả lão sư phụ già lụ khụ này vậy? Ngươi chết rồi bay đến địa phủ chắc vẫn còn rủa xả ta lừa gạt ngươi có đúng không? Ta có đến trong vòng ba ngày như ngươi gửi tin nhưng mà lão già này bất tài vô phương đưa ngươi quay trở lại làm người sống rồi.

–        Truyền lệnh xuống Chiêu Văn phủ phát tang cho tứ tiểu thư.

–        Khoan đã.

Lời vừa dứt thì người của Huyền Băng Cung tiến vào, hiển nhiên bằng đường cửa sổ cách nhanh nhất mà. Phi Bách Chiến vừa tới nghe được lời này thì cả kinh ngăn cản ngay. Thánh nữ sao có thể chết một cách mờ ám như vậy. Chàng vẫn đinh ninh có ẩn tình gì đó, Như Ý nàng không thể ngu ngốc tìm chết thật thế này.

–        Ân tiền bối, nàng không có bàn tính gì trước với người sao? Thánh nữ không thể nào tự đâm đầu vào chỗ chết được.

–        Nhóc con là chết oan ức. Dược nó uống căn bản không giết người được nếu uống thuốc giải. Như Ý biết rõ điều đó nên mới uống vào chỉ là cả hai sư đồ ta đều không ngờ tới thứ dược này không lấy mạng được ai lại lấy được mạng nó.

–        Phiền các vị cho kiểm tra trên người nàng Lục Bạch ngọc còn phát sáng không? Ngọc này nếu còn sáng thì chủ nhân chưa chết.

Lời vừa tuôn ra khỏi miệng của Bách Chiến, đám người trong phòng trong mắt ánh lên hy vọng. Họ chưa có kiểm tra… chắc là còn sáng… hy vọng là vẫn sáng. Mẫu thân của nàng ngất xỉu đã được đưa đi nghỉ ngơi ở phòng khác, trong phòng chỉ độc có nam nhân không đụng chạm vào nàng được. Thịnh Vượng nhận thấy ngay sự bất tiện nên truyền lệnh cho gia nhân đứng chờ ngoài cửa.

–        Gọi Tường Nhi vào đây.

Nha đầu thân cận Nguyệt Cát Tường mắt sưng húp được đưa đến. Nàng từ lúc tiểu thư treo cổ tự vẫn thì khóc suốt. Lúc này bước vào thấy tiểu thư nằm im như chết càng nức nở thêm.

–        Ngươi xem trên người tiểu thư có mảnh ngọc màu xanh nào phát sáng không?

–        Vâng.

Như Ý để ngọc đó ở đâu không ai rõ, Tường Nhi lục lọi trên người nàng thì đám nam nhân kia ý tứ quay mặt đi. Thực chất là nên ra khỏi phòng cho đỡ bất tiện nhưng họ không muốn rời đi, mọi người vừa nôn nóng vừa sợ hãi muốn biết câu trả lời.

–        Tìm ra rồi.

–        Còn sáng không?

Cả đám đồng thanh quay phắt lại. Như Ý đeo Lục Ngọc trên cổ còn Bạch Ngọc giấu trong áo. Hai mảnh ngọc đó lúc này chỉ độc một màu trắng và xanh như ngọc bình thường trong tay Tường Nhi. Ánh mắt mọi người như trầm xuống tận đáy vực trong chớp nhoáng. Người chết tất phải tổ chức tang lễ rồi đem chôn không thể làm khác được. Như Ý bây giờ là chết thật không phải ngủ, không phải bất tỉnh nữa. Chủ nhân thứ chín của Tiên ngọc đã chết, một cái chết do chính nàng kiến tạo.

 

Phong rơi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s