[TTPRR] Chương 25+26

Chương 25:   Vô phương gài bẫy.

Ta không lạ gì cái cảnh tiếp đón của đại tướng quân phủ với khách khứa luôn là lạnh nhạt hờ hững, không có chuyện gia nhân sếp ngay ngắn hai hàng chào đón tận cổng, càng không có chuyện chủ nhân mặt mũi tươi rói tất tả đi ra hoan nghênh. Lần trước ghé thăm đã lãnh giáo đủ sự hời hợt rồi, khi đó thậm chí chưa có chuyện xích mích tranh cãi ỏm tỏi về hôn ước. Hiện tại sau gần hai năm trời trên triều đấu đá ngoài triều cười nói vui vẻ bằng mặt mà không bằng lòng, ta cũng chẳng mong chờ gì thái độ niềm nở từ họ. Nhưng vừa bước chân vào ta cảm thấy là lạ cái cảnh nhốn nháo chạy toán loạn của gia nhân trong phủ, chẳng có sự quy củ ngăn nắp như lần trước ghé qua. Nhiều người chạy về hướng sau hậu viện, vẻ mặt ai nấy lộ vẻ hốt hoảng lo ngại.

–        Nhanh lên, nhanh lên khéo tiểu thư nguy mất.

Tiểu thư? Tiểu thư nào vậy? Như Ý có chuyện gì không ổn ư? Tim ta bỗng nhiên đập loạn xạ, một nỗi lo lắng bất ngờ trào lên. Nàng vừa trở về đã xảy ra chuyện gì rồi. Ta chẳng kịp suy nghĩ gì thêm phi thân hướng hậu viện theo dòng người đang thi nhau nhào về đó. Ta vừa đáp chân xuống mặt đất cảnh tượng đập vào mắt đầu tiên là lục y nữ tử đang đứng trên lan can đình viện cạnh hồ nước đang chuẩn bị nhảy xuống. Ta không nhìn thấy mặt nàng nhưng thân ảnh mảnh mai, nhỏ nhắn đó khiến ta chắc chắn nàng là Như Ý. Ta điếng người nhìn nàng đứng chông chênh tại vị trí quá nguy hiểm đó, chuẩn bị bay qua kéo nàng lại thì có tiếng hét thất thanh của một nữ nhân khiến nàng dừng lại động tác.

–        Như Ý không được con, có gì từ từ nói con không được làm liều.

–        Như Ý.

–        Thánh nữ.

Thêm một đám người giờ này mới chạy tới, nhìn mặt mũi ai nấy đều thất sắc xanh lè như tàu lá. Đình viện cạnh hồ nước giờ đây người đông như kiến nhưng ai nấy đều đứng rất cách xa nàng, nếu nàng nhất định nhảy xuống chỉ sợ không ai xông tới kịp. Như Ý thể chất yếu ớt, không biết bơi lại không chịu được nước lạnh, lần trước vừa rơi xuống đã được vớt lên nhưng cũng nằm ủ bệnh rũ rượi tưởng xém chết đến nơi. Bây giờ mà nhảy xuống đó thì không biết sẽ xảy ra hậu quả tệ hại cỡ nào.

–        Tránh xa con ra, không ai được tới đây, tiến thêm một bước là con nhảy xuống. Không thì con tự cắt cổ mình rồi nhảy xuống đó.

Nàng rút một con dao sắc lẻm ra kề vào cổ mình hét lên. Trong mắt nàng chứa đựng sự bàng hoàng hoảng hốt cực độ, tay run lẩy bẩy, con dao trong tay nàng dưới ánh mặt trời ánh lên sắc xanh rờn rợn. Không ai dám bước lên, cũng không ai dám mở miệng nói câu nào sợ nàng giật mình mà làm tổn thương thân thể. Nước mắt nàng lã chã rơi, giọng nói hổn hển nghẹn ngào bi ai vô cùng.

–        Mẫu thân, con không thành thân đâu, con không muốn. Nếu con nhất định phải gả cho thái tử thì hôm nay con đành bỏ mạng. Phụ mẫu, ca ca thứ cho Như Ý bất hiếu làm buồn lòng mọi người.

–        Không được Như Ý. Con bình tĩnh nghe lời mẫu thân nói đã, con buông dao xuống đi nguy hiểm lắm.

–        Như Ý nghe lời mẫu thân đi, con bỏ dao xuống chuyện hôn ước đó phụ thân sẽ tìm cách giúp con.

–        Muội muội, đừng có manh động gì nha, muội bỏ dao xuống muội muốn gì ca ca sẽ giúp muội.

Chiêu Văn gia ai nấy cũng khẩn trương hết lời khuyên căn. Ta đứng ngoài nghe mà não hết cả ruột nàng vì cớ gì phản ứng tiêu cực như vậy. Ta thật sự không muốn đào sâu tìm hiểu nguyên do, ta chăm chú nhìn nàng không bỏ sót một cử động nhỏ. Hy vọng phụ mẫu và các ca ca của nàng trong lúc nói chuyện khiến nàng không đề phòng sẽ tìm cách cứu nàng khỏi con dao chết tiệt đó. Nhìn ánh xanh từ lưỡi dao phát ra ta biết nàng chỉ cần sơ sẩy một chút thôi con dao sắc lẻm đó cũng đủ gây nên thương tích.

–        Huynh không được động đậy.

Ta thấy đại ca của nàng khẽ nhún ngón tay, ta đoán hắn định bắn ám khí đánh rơi con dao kia nhưng bị nàng phát hiện.

–        Ai dám động thủ gì con sẽ…

Nàng ấn sâu con dao vào cổ một dòng máu tươi trào ra. Ta nhìn cảnh đó mà lòng đau nhói, nàng không phải hù dọa chơi nhất định phải làm tổn thương chính mình. Nàng sống chết cũng muốn hủy hôn ước với ta, Như Ý nàng là người đầu tiên muốn bắt đầu hôn sự này mà. Nàng khơi mào mọi sự rồi lại muốn ta thay nàng là người chấm dứt nó sao?

–        Như Ý.

–        Ngươi là ai? Tránh ra không được bước tới đây.

Ta quyết định lên tiếng không thể đứng ngoài cuộc mãi được. Ta sợ nàng cứ đứng đó mà dằng co trong khi vết thương trên cổ máu vẫn chảy ròng ròng thì sẽ chết vì mất máu. Nàng liếc mắt về phía ta khi nghe gọi tên mình. Ánh mắt đen láy của nàng trong khoảnh khắc lóe lên sự khó chịu, ta chắc chắn thế.

–        Nàng buông dao xuống đi. Cổ nàng chảy máu nhiều lắm rồi cần phải trị thương ngay.

–        Điện hạ.

Người của Chiêu Văn gia bấy giờ mới để ý đến sự hiện diện của ta. Họ hướng về ta với ánh mắt cầu khẩn. Ta biết họ muốn gì, họ van xin ta buông tay. Ta nhìn họ rồi quay lại nhìn Như Ý. Nàng bây giờ đã buông dao ngồi phịch xuống lan can khóc nức nở. Cái cảnh tượng lúc này ta chỉ có thể mô tả bằng hai chữ gượng gạo. Một nữ tử xinh đẹp khóc nức nở, mọi người nhìn nàng ái ngại rồi quay lại nhìn ta như cầu xin sự ban phước. Tiếng khóc thê lương, mọi ánh nhìn tập trung phía ta thì hết sức “ai oán buộc tội” như muốn ép ta phải có cảm giác mình vừa làm việc gì xấu xa lắm thì mới vừa lòng.

–        Như Ý, ta xem vết thương giúp nàng.

–        Ngài tránh xa ta ra.

Nàng đẩy ta ra khi ta tiến lại gần. Gia nhân trong phủ lúc này đã mời đại phu đến rẽ đám người đang xúm đông xúm đỏ quanh nàng. Mẫu thân của nàng nức nở muốn ngất đi, những người khác thì rầu rĩ.

–        Không, ta không trị thương.

–        Nàng ngoan nào, cổ nàng chảy máu nhiều lắm, nàng không đau sao?

–        Buông tay.

Nàng đẩy tay lão đại phu thật mạnh rồi ngất xỉu. Nhiều người hô gọi tên nàng vang lên ầm ĩ, ai cũng xấn tới trước muốn xem xét nàng ra sao rồi.

–        Lui ra dùm, đừng chen lấn để ta trị thương cho vị tiểu thư này.

–        Nữ nhi của ta không sao chứ? Sao nó lại ngất xỉu?

–        Phu nhân yên tâm nàng chỉ là nhất thời xúc động không vấn đề gì đâu. Vết thương trên cổ không có gì nghiêm trọng.

Họ đưa nàng vào phòng nghỉ ngơi rồi cho một đám nha hoàn canh gác ở ngoài. Trong phòng thì có Chiêu Văn gia bốn người và bảy tên công tử của Huyền Băng Cung. Mấy tên sát thủ này có thể đứng đây mà họ có vẻ cứ muốn tống ta ra khỏi cửa thì mới yên tâm. Ánh mắt canh trừng, đề phòng ta như ta sẽ làm gì tổn hại nàng không bằng. Họ một đám người mà không ai bảo vệ được nàng để nàng lẻn ra ngoài đình viện tự sát thì có đủ tư cách dùng ánh mắt đó nhìn ta sao? Bất quá, ta không muốn gây mất hòa khí thêm nữa với thân nhân của nàng, ta biết họ như ta quan tâm nàng thôi. Có điều vụ đòi hủy hôn ước hẳn cũng là nàng khởi xướng nên họ mới kiên quyết như thế suốt hai năm nay. Nàng cho rằng khi muốn gả cho ta thì gả còn khi đổi ý thì liền ngay sẽ được vừa lòng ư? Mỹ  nhân của ta, nếu nàng nghĩ vậy thì nàng coi thường ta quá rồi.

–        Điện hạ, ngài có thể…

Mẫu thân của nàng cất lời sau một khoảng thời gian cả căn phòng rơi vào tĩnh mịch. Ta không để cho câu nói được tuôn ra hết, phũ phàng cắt ngang.

–        Nàng sống gả cho ta, chết cũng gả cho ta. Thái tử phi của ta nhất định phải là nàng. Suốt đời này ta sẽ chỉ có một mình nàng là thê tử, nàng gả cho ta có điều gì ủy khuất sao?

Không có câu trả lời. Ta thật tò mò lý do gì khiến mấy người của Chiêu Văn gia này không biết điều như vậy. Nếu là không muốn gả hà cớ gì tiến cử nàng lúc ban đầu. Yêu thương nữ nhi muốn giữ nàng trong phủ suốt đời bảo vệ sao? Tuyệt đối không phải là cách tốt. Hay là nàng yêu nam nhân khác? Ta nhìn Huyền Băng Thất Sát kẻ đứng người ngồi thì nghĩ tới chi tiết này. Những nhân vật then chốt của Huyền Băng Cung mà Phi Bách Chiến lại giao cho nàng làm hộ vệ thì đủ biết hắn coi trọng nàng cỡ nào. Nàng sau khi trở thành Thánh nữ của họ thì không muốn làm thái tử phi của ta nữa. Xem ra cách lý giải này là hợp lý nhất. Như Ý, nếu nàng phụ ta vì tên họ Phi đó thì nàng và hắn suốt đời đừng mong được yên thân. Vương Bạch Trường ta muốn thứ gì thì phải có được thứ đó, nàng là nữ nhân ta duy nhất khiến ta có cảm giác muốn yêu thương, bao bọc, ta đã từ lâu xem nàng là trách nhiệm của mình rồi. Bất kể bây giờ nàng muốn hay không nàng cũng phải theo ta.

–        Không có ủy khuất chỉ là nữ nhi không có phúc hưởng chuyện tốt đó.

–        Chiêu Văn gia là muốn kháng chỉ sao?

–        Chúng thần không dám.

–        Nàng ấy tốt nhất nên chuẩn bị tinh thần đi, đợi Như Ý tỉnh dậy các người nói cho nàng biết đừng có bày trò nữa. Nàng sống hay chết đều là người của ta.

Thái tử vừa rời phòng người nằm ngất xỉu trong phòng đột nhiên ngồi dậy khỏe khoắn như không có việc gì. Nàng vừa tỉnh dậy đã nhận được một loạt ánh mắt chia sẻ và vài cái nhún vai, lắc đầu.

–        Thánh nữ à, uổng mấy giọt máu quá. Thuộc hạ còn tưởng nàng sẽ nhảy xuống hồ thật chứ.

Huyền Tam công tử là người “phang” ngay câu châm chọc đầu tiên. Chàng so với sáu vị huynh đệ còn lại giao tình với nàng thân thiết hơn một chút. Chàng cũng là kẻ bị “chơi khăm” nặng nhất do khi xưa lỡ đắc tội bắt cóc nàng khi nàng không tình nguyện. Con người bị chơi xấu mấy “keo” cũng khôn ra được một tẹo, chàng từ một tên có hỏi có trả lời, không hỏi thì cứ tưởng chàng bị câm bẩm sinh đã trở nên mồm mép hơn mấy lần. Đặc biệt trong mấy tình huống cạnh khóe được chủ nhân như bây giờ đời nào chàng bỏ lỡ.

–        Máu me gì, con dao đó cùn như thế cắt đậu phụ còn không nổi, làm sao mà sát thương được ta, máu này là tiểu xảo thôi. Nhảy xuống hồ thì còn lâu nhá, ta không có bị điên.

–        Nhưng mà thái tử coi bộ khó đối phó. Nàng khóc như mưa thế mà hắn chẳng bị ảnh hưởng gì, nếu là thuộc hạ chắc bị nàng lừa từ lâu rồi.

–        Hắn dễ gạt quá thì còn gì là vui chứ? Tên họ Vương đó ta ghét hắn quá đi mất… e hèm “nàng sống gả cho ta, chết cũng gả cho ta” nghe xong mà ta muốn bật dậy tung cho hắn mấy cước, băm vằm hắn ra, vo viên đem cho cá ăn.

–        Như Ý sao con ăn nói hung dữ như vậy?

Mẫu thân Lệ Như nãy giờ ngồi im nghe nữ nhi nói chuyện bỗng dưng tái mặt ngắt lời. Nữ tử không được nói chuyện bạo lực như thế, huống hồ trước mặt bao nhiêu người lạ thế này thì còn gì là đoan trang, hiền thục nữa.

–        A, mẫu thân, nữ nhi xin lỗi người. Con sẽ không nói như vậy nữa, nhưng thưa mẫu thân khi nãy người khóc thật thê thảm khiến con đau lòng muốn chết.

–        Ta nhìn cổ con chảy máu thế kia thì còn có thể bình tĩnh nữa sao? Con làm sao mà có máu chảy ra nhiều vậy?

–        Là Huyết Sắc Dược con bôi lên đấy, thứ này khi gặp kim loại sẽ biến thành màu đỏ như máu.

–        Ta thấy cổ của muội bị thương thật mà.

Vạn Sự tò mò hỏi. Muội muội dùng tiểu xảo gì mà đẳng cấp tinh vi quá. Khi nãy chàng giật thót cứ tưởng muội cứa vào cổ thiệt.

–        Muội cứa thiệt mà, có điều trên cổ có dính da giả mới dám, tuy là con dao cùn nhưng cảm giác cũng ớn ớn, nó ánh sắc xanh như dao mới là do muội bôi Biến Sắc Dược lên thôi. Như Ý lưu lạc hai năm cũng có lãnh giáo cao nhân vài điểm, mọi người đừng ngạc nhiên.

–        Con về nhà an toàn là tốt rồi, chuyện hôn ước chúng ta sẽ tìm cách thoát ra. Con mới trở về lo nghỉ ngơi đi.

Phụ thân cười xoa đầu nữ nhi yêu quý rồi bước ra ngoài. Đại tướng quân trên chiến trường giết giặc uy dũng bao nhiêu thì với nữ nhi cưng chiều bấy nhiêu. Như Ý phạm lỗi gì cũng được bỏ qua, ngài chẳng bao giờ trách mắng. Hôm nay nữ nhi bày trò lường gạt thái tử như vậy ngài cũng không phản đối. Tính mạng của bảo bối so với cái gì cũng quan trọng hơn. Mẫu thân và hai vị ca ca có việc riêng cũng nhanh chòng rời đi, chỉ riêng bảy vị công tử kia thì vẫn thản nhiên lởn vởn trong phòng nàng. Hộ vệ phải theo sát chủ nhân chứ, đề phòng nàng cao hứng chạy lung tung, đi lạc nữa thì phải làm sao?

 

 

 

Chương 26Khổ nhục kế bất thành thì lại có kế khác.

Ta không phải “máu lạnh” bỏ mặc nàng nằm ngất xỉu trên giường mà giận dữ bỏ về như thế. Bất quá ta biết nàng muốn ta tỉnh dậy lắm rồi nhưng tại ta ngồi đó nên nàng phải nằm yên. Nàng rõ ràng đang dùng kế lừa gạt dụ ta vào tròng, ta nhận thấy điều đó khi bắt gặp trong thoáng chốc ánh nhìn khó chịu của nàng. Nếu nàng thật sự muốn tự sát, vào thời điểm khi ta gọi tên, nàng sẽ không đồng thời hỏi “ngươi là ai” và bắn ánh nhìn ác ý đó cho ta. Nàng muốn chết thì cần gì phải quan tâm ta là ai, nàng nếu không biết ta là ai sao lại có ánh mắt khó chịu với ta.

–        Điện hạ, thuốc trị thương ngự dùng đây rồi.

Thanh Minh dâng thuốc lên cho ta, hắn thừa biết cũng chẳng phải mang cho ta dùng.

–        Cho người mang qua Chiêu Văn phủ cho nàng đi.

–        Vâng.

Tự sát là giả nhưng vết thương đó có thể là thật. Nàng không cho ta đụng vào vết thương nên ta không chắc chắn được. Thuốc trị thương trong cung là loại hảo hạng tốt nhất, mang cho nàng dùng hoặc để dành cũng được. Nữ nhân đó khoái đùa giờn với dao như thế, ai biết trước được.

–        Điện hạ, có tam hoàng tử đến.

–        Hắn cũng biết đợi ta mời mới vào sao? Cho vào đi.

Đệ đệ hôm nay giở chứng bệnh “lịch sự hão” này có dụng ý sâu sa gì không ta? Tên này trước nay coi thái tử phủ như “ vườn không nhà trống” hắn đến rồi đi có kẻ nào cản nổi đâu.

–        Hoàng huynh, khỏe không? Chà nhìn mặt mũi hơi tệ, mắc bệnh hiểm nghèo à?

–        Không may cho đệ ta chẳng bị làm sao hết. Đến rồi sao không vào luôn còn đợi ta mời.

–        Khi nãy vào đến cửa rồi nhưng cảm thấy hận ý từ huynh tỏa ra kinh khủng quá, bước vào sợ có án mạng nên quay ra đợi huynh nguôi giận đã. Đệ còn trẻ lắm chưa muốn lãnh một cước đá khỏi cửa rồi “ngỏm” luôn.

–        Ra thế, bây giờ vào thì cũng lãnh một cước như nhau cả thôi.

–        Ấy khoan, đừng…

Bạch Sơn nghiêng người né chiêu của ca ca, tên này tâm trạng đang không tốt chàng lại khờ khạo tự đưa đầu vào tìm chết thật không nên chút nào. Hắn “giận cá chém thớt” hành động không biểu lộ phong thái của ca ca. Trong phòng vang lên tiếng đấm đá loạn xạ, gia nhân có việc vô tình đi qua đều cắm cúi chuồn thật nhanh mất công “tai bay vạ gió”. Điện hạ không hay nổi giận nhưng ngài ấy mà mất kiềm chế thì chỉ có tam hoàng tử cam đảm mới dám mon men đứng gần. Kẻ khác đều thông thái chạy mất, mạng nhỏ cần phải bảo toàn.

–        Này huynh đánh đủ chưa đệ mệt lắm rồi.

Đánh tới đánh lui không biết bao nhiêu hiệp, đồ đạc trong phòng không bị đảo lộn vị trí thì cũng hư hỏng, móp méo hết cả. Bạch Sơn kiệt sức ngồi bẹp dí dưới đất nhìn ca ca yêu quý với ánh mắt trách móc. Hắn mỗi khi tâm trạng không tốt thì đánh mãi không biết mệt là gì, hại chàng bị thua đến mức lê lết mất sạch hình tượng anh tuấn. Hên là phạm vi so tài chỉ trong phòng nhỏ chứ bây giờ mà ngồi ngoài sân thì lần sau chàng làm sao dám ló cái mặt vào phủ này nữa.

–        Đệ không phải muốn ăn đòn mới bước vào đây sao, than vãn cái nỗi gì?

–        Ta muốn giúp huynh “biến đau thương thành hành động” cho bớt áp chế tinh thần mới hy sinh bản thân mình đấy, không cảm tạ câu nào sao?

–        Chứ không phải muốn chứng kiến tận mắt thảm cảnh của ta ư?

–        Không sai.

Ta nhìn ánh mắt tinh quái đó của đệ đệ thì nhún vai ngồi phịch xuống bên cạnh. Tên đệ đệ này luôn biết chọn thời điểm ca ca của hắn ở thế “hạ phong” thì tiêu sái bước vào. Bất quá hắn cũng có một tác dụng là người cho ta trút giận nên ta mặc xác cho hắn thấy cái mặt thê thảm của mình.

–        Mỹ nhân xuất hiện rồi.

–        Đúng.

–        Đi gặp nàng về rồi sao lại thảo não như thế?

–        Nàng thà chết cũng không muốn tiếp tục hôn ước. Ngày trước vì được ban hôn mừng rỡ sơ ý té xuống nước bây giờ tự nguyện muốn nhảy xuống.

Trong đầu ta hiện lên hình ảnh khuôn mặt nhỏ nhắn nước mắt giọt ngắn giọt dài đó bất giác lòng quặn thắt. Ta nhìn thấy nàng hai lần, một lần thì đứng xa xa nhìn xuống, nàng khi đó cũng mặc bộ y phục màu xanh dìu dịu đứng khép nép trước cửa hiệu sách. Hình ảnh đó từ lâu rồi luôn in dấu sống động trong đầu, cả trong mơ cũng là hình dáng nhỏ bé lẻ loi đứng ngơ ngác quét ánh mắt ngang dọc xung quanh như tìm kiếm ai đó. Nàng không có ai bên cạnh, không có ai bảo vệ nàng. Ta luôn nghĩ nếu nàng nguyện ý ta cả đời cũng muốn đứng bên cạnh chăm sóc, che chở cho nàng. Không bao giờ để nàng phải lo lắng, hốt hoảng vì bất cứ chuyện gì dù nhỏ nhất. Cảm giác này xuất hiện đột ngột đến nỗi chính ta cũng bất ngờ. Thế gian cũng có một nữ nhân khiến ta động lòng, ta cho là đó là kỳ tích. Nhưng kỳ tích này không được hoàn hảo, ta lần đầu động tâm thì đã bị nữ nhân đó từ chối, ta kiên quyết không rời bỏ nàng thì nàng càng chống cự mạnh mẽ hơn. Hai lần gặp mặt tình cảm của ta từ ghét thành yêu, tình cảm của nàng từ có cảm tình trở thành thấy mặt là khó chịu.

–        Nàng ấy có nỗi khổ gì chăng? Huynh hỏi nàng chưa?

–        Chưa.

–        Vậy huynh tìm cơ hội tiếp chuyện với nàng, có thể có ẩn tình chi đó.

Hỏi nàng cũng là một cách, chỉ là ta… ta sợ. Đại thái tử ta rốt cuộc là vừa yêu nàng vừa sợ nàng. Hỏi rằng ta sợ gì ư? Một nỗi sợ mơ hồ, sợ đối diện với câu trả lời không muốn nghe. Hiện tại là nàng không ưa gì ta, chuyện thường thôi, ta vẫn tự tin sẽ khiến nàng thích ta. Nhưng nếu nàng đem lòng yêu người nam nhân khác, ta không chắc mình cao thượng đủ để chúc phúc cho nàng và tên khốn đó. Ta trước giờ luôn cao ngạo không có đủ lòng trắc ẩn tha thứ cho bất kỳ kẻ nào phạm vào ta. Những kẻ không biết điều dù là vô tình hay cố ý đều phải lãnh một hậu quả xứng đáng với những tổn hại ta đã gánh chịu. Ta sợ rằng nàng chỉ với một câu nói nàng đã yêu kẻ khác, nàng sẽ là nạn nhân tiếp theo. Tổn thương nàng ư? Ta không muốn. Buông tay chúc nàng hạnh phúc, ta làm không được.

–        Huynh không nghĩ vậy sao? Nếu huynh không dám hỏi đệ giúp huynh.

–        Không cần.

Nếu nàng không yêu kẻ khác thì ai sẽ đảm bảo nàng sẽ không động lòng trước đệ đệ của ta. Bảo hắn đi thăm dò dùm ta, lỡ hắn tranh thủ cướp trái tim nàng thì ta không phải là tự vả miệng mình à. Đệ đệ của ta tính tình hòa đồng, hài hước, nữ nhân bị đổ gục dưới tay hắn là một con số khiến người ta giật mình. Tên này khi xưa vừa gặp nàng đã muốn cưới nàng làm vương phi rồi, để hai người họ có thời gian giao hảo ta không an tâm. Thêm nữa ta không muốn biết câu trả lời, không đúng là chưa muốn biết câu trả lời.

–        Không sao? Huynh ngại gì chứ, đệ sẽ không để lộ ra là huynh nhờ đệ hỏi nàng đâu.

–        Không cần.

Ta kiên quyết từ chối thịnh tình của hắn. Đệ đệ cũng không thể tin tưởng được, huống hồ một tên đệ đệ tuấn tú, trẻ tuổi lại nổi danh “sát gái” bốn phương như hắn.

–        Sao vậy? Huynh không hỏi làm sao biết được chuyện gì đã xảy ra với nàng. Hay là…

Hắn nhìn ta khẽ chớp cặp mắt… nghi hoặc. Đệ đệ ta thông minh và là một trong những người hiểu ta nhất.

–        Huynh sợ đệ “thừa nước đục thả câu” phải không? Lo lắng đệ cướp trái tim của nàng.

–        Không có.

–        Huynh chắc chắn?

–        Đúng.

–        Vậy bây giờ đệ tới thăm nàng không vấn đề gì chứ?

Ta đoán không sai, hắn nhìn ra rồi. Thân là thái tử ta luôn phải sống khép kín, tâm tư luôn là một màn sương mù che phủ trước mặt người khác. Phụ hoàng với mẫu hậu cũng không có cách nào nhìn thấu cho hết chỉ có hắn là một kẻ ngoại lệ. Ta không chia sẻ thứ thuộc về ta với bất cứ ai, hắn hiểu điều này. Ta đa nghi mọi sự và luôn tìm ra những dấu hiệu nguy hiểm tiềm tàng, hắn không thể không biết. Cả hai chưa bao giờ trắng trợn giành giật thứ gì của đối phương vì trước nay hiếm khi cùng thích một thứ, nữ nhân lại càng không. Nhưng đó là trước kia, trước khi nàng xuất hiện…

–        Ta đi chung với đệ.

–        Huynh vừa trở về từ đó còn gì.

–        Ta muốn quay lại đó rồi.

Hắn nhìn ta với ánh mắt không phản đối gì. Có phản đối cũng không được, ta muốn đến xem nàng tỉnh dậy thì đang làm cái gì. Như Ý, ta muốn tìm hiểu xem nàng là nữ nhân như thế nào, tại sao lại khiến ta có cảm giác khác biệt chưa từng xảy ra bao giờ này.

Phủ đại tướng quân.

Trong hoa viên có kê một chiếc bàn đá tròn rất lớn, hiện tại có bảy chàng công tử điển trai mặt mày lạnh băng đang ngồi ngắm hoa. Một tốp nữ nhân ngồi im lặng ngắm hoa thì bình thường nhưng một đám nam nhân ngồi ở vị trí đó có cảm giác không thích hợp cho lắm. Vậy tại sao họ vẫn kiên nhẫn an tọa tại đó nãy giờ? Lý do là tại vì có một nữ tử xinh đẹp đang ngồi vắt vẻo trên cái cây to che bóng mát cho cái bàn đá kia. Nàng làm cái trò gì trên đó thì chỉ có trời biết, đất biết, nàng biết những kẻ khác miễn bàn.

–        Thánh nữ xuống dùm đi, nàng làm cái gì trên đó thế?

–        Xuống ngay mà, đợi chút đi. Xong rồi, người đã tới các người biến mất nhanh cho ta.

–        Tại sao?

–        Nhanh, không được cãi lệnh. Hắn đến rồi kìa.

Huyền Băng Thất Sát chẳng hiểu nàng đang làm cái trò gì nhưng cũng tạm thời nấp đi. Hắn ở đây còn ám chỉ ai ngoài thái tử, tên đó rõ ràng là nhân vật xấu số thánh nữ chọn ngày hôm nay. Bảy người vừa biến mất một mảnh vải trắng thắt nút buông xuống bay phất phơ trong gió ở phía bên kia gốc cây. Một cái ghế đẩu đã được chuẩn bị sẵn dưới khuông vải treo lủng lẳng kia. Như Ý nhún mình bay từ trên cây xuống ghế, lấy từ trong người ra một viên thuốc nuốt xuống rồi nở một nụ cười yêu ma đáng sợ. Họ Vương kia ngươi cũng rất khá, ép chết ta phải dùng hạ sách này. Như Ý ta không là người quân tử, một chút xíu tìm lòi mắt cũng khó phát hiện được. Ta ra tay tuyệt đường cứu vãn thế này với ngươi, ta một nửa điểm ái ngại cũng không có. Vái trời cao thần phật bốn phương tám hướng lần này phù hộ ta khiến tên thái tử kia rơi vào bẫy, Như Ý sẽ cúng tạ các vị một con vật tám chân.

–        Tiểu thư, thái tử tới nữa rồi.

Tường Nhi từ phía trước nhà chạy nhanh ra hoa viên báo cho tiểu thư biết. Nàng vừa chạy tới vừa la lên đánh động cho Như Ý biết để tránh đi. Nàng biết tiểu thư không muốn gặp thái tử nhưng là nàng không ngờ gặp cảnh tượng tiểu thư đã treo cổ tự vẫn từ khi nào. Đầu gối Tường Nhi sụp xuống vì bủn rủn, nàng cố gắng hết sức mở miệng kêu người tới cứu mạng nhưng vì quá sợ hãi kêu mãi mà không phát ra một tiếng động nào. Mãi một lúc sau nàng mới khàn khàn phát ra được vài thanh âm nho nhỏ.

–        Cứu… cứu mạng… người đâu cứu mạng.

Tiếng kêu cứu của nàng căn bản không khiến ai chú ý, chỉ là lúc ngày đoàn người theo chân thái tử đã đi ra hoa viên nên cũng đồng thời thấy cảnh tượng hãi hùng này. Như Ý treo cổ mặt trắng bệch trên cây, dưới chân là một nha hoàn đang khóc than như mưa cố gắng đỡ nàng xuống. Ai nấy đều chết lặng người rồi nhanh như chớp có hai thân ảnh phóng tới là thái tử và tam hoàng tử.

 

 

Phong rơi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s