[TTPRR] Chương 11+12+13

 

Chương 11: Truy tìm tung tích thái tử phi.

–        Ngươi không nghe nhầm chứ?

–        Không thể lầm được, lúc thuộc hạ quay lại rõ ràng nghe cô gái đó nói với vị phu nhân kia “ Tiểu thư nếu không trở lại sớm e rằng có chuyện không hay mất”.

–        Tướng quân phu nhân nói gì?

–        Bà ta không nói gì, chỉ im lặng ngồi xuống ghế trầm ngâm thôi. Thuộc hạ đợi mãi họ cũng không nói gì thêm nên tự lộ diện.

Ta gõ gõ ngón tay lên bàn suy nghĩ mông lung. Sao ta bỗng nhiên có cảm giác mọi chuyện không hề đơn giản nữa.

–        “Nếu không trở lại sớm”…

–        “Nếu không trở lại sớm”…

Cô ta không có ở trong phủ sao? Một nữ nhân yếu đuối thì đi đâu mà không thể trở lại sớm.

–        Triệu hồi người theo dõi đại tướng quân phủ cho ta.

–        Vâng.

Một lũ “ăn hại toi cơm” kia chỉ có mỗi việc theo dõi thôi mà cũng không phát hiện được động tĩnh gì lạ sao? Người trong đại tướng quân phủ bỗng dưng đi đâu hết cả mà bọn chúng cũng không thấy báo cáo gì. Vô tích sự đúng là một lũ vô dụng.

–        Ngươi phụ trách việc theo dõi Chiêu Văn phủ?

–        Vâng, thưa điện hạ.

–        Ngươi không có gì báo cáo sao?

Kẻ quỳ dưới nền bắt đầu “run như cầy sấy” còn người ngồi trên bắt đầu mất kiên nhẫn. Gương mặt vẫn vô cảm như không nhưng ánh mắt kia đã dần đanh lại bắn ra sát khí ngùn ngụt.

–        Thuộc hạ vô dụng.

–        Nói.

Chủ nhân phun ra có mỗi một chữ lạnh lùng nhưng làm kẻ dưới hồn bay phách lạc vì sợ. Hắn cũng chẳng muốn bị rơi vào hoàn cảnh này nhưng theo dõi đại tướng quân phủ quả thật gian nan quá. Thông tin bị phong tỏa mọi phía cộng thêm người trong phủ thật đề cao cảnh giác, thật vất vả cho hắn. Hắn và đồng sự đêm ngày khổ sở “nếm mặt nằm gai” mắt căng hết cỡ, tai vểnh cả lên, không phải lảng vảng trước phủ thì cũng lén lút trên nóc nhà cũng thấy cả phủ chẳng có bao nhiêu chuyện xảy ra. Hắn thà là xông pha ra giang hồ chém chém giết giết còn dễ thở hơn cái việc rình mò không chính đáng lại căng thẳng này.

–        Thuộc hạ bất tài chỉ mới tra ra được Chiêu Văn tiểu thư không ở trong phủ.

–        Sao không báo cáo?

–        Thuộc hạ chỉ vừa mới tra ra được, đang định trình lên.

–        Đưa đây cho ta rồi cút ra ngoài, làm việc tắc trách tự biết phải làm gì rồi chứ?

–        Vâng, thuộc hạ đã biết.

Phục Du bước ra ngoài cửa, tay tựa lên vách tường thở ra nhẹ nhõm. Nguy hiểm quá, tưởng chết đến nơi rồi chứ.

–        Sao hả?

–        Thanh Minh ca.

–        Có bị sao không?

–        Tự xử với lại trừ mất tháng lương.

–        Thế còn nhẹ đấy.

–        Ừ.

Chiêu Văn Như Ý sao lại không ở trong phủ? Nàng ta đã nhận được thánh chỉ tứ hôn, phải luôn ở trong kinh thành giữ vững tư thế chuẩn bị chứ. Cô ta không phải thích thú với chuyện này sao? Vào thời điểm này còn rời khỏi phủ nếu thánh chỉ tuyên triệu mà vắng mặt không phải phạm tội rất lớn còn gì. Chiêu Văn gia tộc có âm mưu gì đây?

Phủ đại tướng quân.

Chiêu Văn phu nhân ngồi xuống rồi đứng lên đi qua rồi đi lại vô cùng lo lắng. Như Ý đã mất tích một tháng mà chỉ có nhận được một mảnh giấy nói đảm bảo bình an rồi bặt vô âm tín. Chiêu Văn gia tộc không có giao tình gì với Huyền Băng Cung, họ vì lẽ gì lại bắt cóc nữ nhi nhà này. Đành rằng họ nói là nữ nhi sẽ được bình an nhưng mãi vẫn không thấy được trả về. Hôn sự lại không biết khi nào sẽ diễn ra. Thái tử trước giờ im hơi lặng tiếng hôm nay bất ngờ xuất hiện cứ nằng nặc đòi gặp. Từ chối một lần còn được nhưng sự tình cứ diễn tiến thế này liệu che giấu được trong bao lâu?

–        Phu nhân, tướng quân với đại công tử về rồi.

–        Tướng công.

Trần Lệ Như mừng rỡ đi vội ra cửa đón. Hai cha con đi ra ngoài từ sớm không biết có tin gì mới không.

–        Phu nhân.

–        Mẫu thân.

–        Hai người về rồi thì tốt quá, tướng công thiếp đang nóng lòng như lửa. Thái tử điện hạ vừa ghé thăm, thiếp phải hết sức khó khăn mới tránh lộ chuyện Như Ý không ở trong phủ.

–        Nàng bình tĩnh, ngồi xuống từ từ kể ta nghe.

Thái tử xuất hiện, có vẻ bắt đầu quan tâm đến nữ nhi, cứ tưởng là chuyện tốt nhưng lại không phải thế. Bây giờ người chưa trở về, thái tử càng thờ ơ với nữ nhi thì càng có thể kéo dài thời gian tiến hành hôn lễ. Vạn Sự đã liên lạc được với Huyền Băng Cung đang đến đó thương lượng đón người về. Người nhất định phải đón, chỉ có điều phải tốn biết bao nhiêu thời gian mới đưa về được thì chưa biết chắc chắn. Tình thế này phải ém nhẹm đi chuyện nữ nhi vắng mặt trong phủ. Nhưng mà…

–        Thái tử hôm nay có vẻ gắt gao lắm, nếu ngài lại đến nữa thiếp thật không biết phải làm sao?

–        Chúng ta nói muội muội vì thân mang bệnh nên đưa ra ngoài thành an dưỡng.

–        Ta vào cung xin bệ hạ chiếu cố thêm cho Như Ý một thời gian nữa. Hôn lễ xin tạm thời hoãn lại.

Chiêu Văn Tống Ngọc phát biểu ý kiến. Giải pháp này thật sự là hạ sách, bị dồn vào đường cùng rồi mới phải xuất ra thôi. Chiêu Văn gia ra sức tiến cử nữ nhi của mình cho thái tử, được mặt rồng ân sủng tứ hôn, thánh ân chưa tạ lại đòi hỏi dời ngày lên xuống thật là muốn chọc giận hoàng thượng mà.

–        Xin bệ hạ ban ân chi bằng chúng ta thương lượng với thái tử điện hạ dời ngày hôn lễ chậm lại một chút có lẽ sẽ dễ dàng hơn chăng?

Trần Lệ Như đề xuất ý kiến. Nàng nghĩ đến cảnh khiến bệ hạ tức giận giáng tội xuống thì cả nhà biết chống đỡ ra làm sao. Nếu hoàng thượng định nhân cơ hội “mượn gió bẻ măng” nợ cũ nợ mới mang ra tính toán luôn một thể thì nữ nhi thật khó có đường thoát thân.

–        Điện hạ ngay từ đầu đã không hài lòng hôn sự này rồi, bây giờ nhờ vả ngài, Như Ý sau này sợ phải lãnh đủ uất ức. Hoặc giả nếu ngài nhân cơ hội này xin bệ hạ hủy luôn hôn sự Như Ý biết được sẽ đau lòng lắm.

An Khang trước giờ mọi sự luôn đứng trên quan điểm của Như Ý mà xét không đồng ý với ý kiến của mẫu thân. Chàng sợ muội muội đau lòng, nàng là rất thích thái tử mà.

–        Chúng ta cũng không thể chỉ im lặng chờ đợi được, ta nghĩ…

–        Tướng quân, thái tử tới.

Tống Ngọc chưa nói hết câu đã đơ hết cả lưỡi. Điện hạ lại tới nữa ư, không phải vừa mới từ đây trở về sao?

–        Mời vào nhanh lên.

–        Chiêu Văn tướng quân, ta lại tới phiền ngài rồi.

Lời vừa dứt đã thấy người vào đến nơi rồi. Vương Bạch Trường mang theo một nhóm người nhìn vào biết ngay là ngự y trong cung. Hành động mang tính chất như là quan tâm nhưng thật ra là ép người vào chân tường. Hắn biết chắc Chiêu Văn tiểu thư không còn ở trong phủ nên cố tình đem ngự y tới khám bệnh xem tên lão thần này ứng phó ra sao.

–        Thái tử giá lâm, Chiêu Văn phủ đón tiếp…

–        Thôi thôi được rồi. Ta khi sáng ghé qua biết được Như Ý tiểu thư bị bệnh nặng trong lòng lo lắng khôn xiết, ta thỉnh các vị ngự y tới khám cho nàng hy vọng nàng mau chóng bình phục. Mời tướng quân phu nhân dẫn đường cho.

Ta cười thân thiện ra vẻ vội vàng lắm rồi, cần phải đến thăm Như Ý ngay. Chiêu Văn gia, ba người bọn họ nhìn nhau rồi nhìn ta thất thần. Ta vô tư nhìn lại, đợi mãi thấy họ chẳng có biểu hiện gì thêm, ta lệnh cho mấy ngự y lui ra. Người cuối cùng cất gót rời khỏi, ta thẳng tiến chiếc bàn giữa phòng ung dung ngồi xuống, phe phẩy quạt cất giọng kẻ cả.

–        Là chuyện gì xảy ra rồi?

–        Thái tử ngài biết rồi ư? Chuyện nữ nhi không có ở trong phủ?

Tống Ngọc chẳng thèm giấu diếm gì nữa, lão đánh thằng vào vấn đề chính luôn. Lão cũng hết cách, thái tử không phải là tên ngốc.

–        Nàng đi đâu rồi?

–        Bị bắt cóc.

–        Cái gì?

Ta ngừng phẩy quạt nhìn thẳng mắt lão ta. Kẻ nào táo tợn, vô phép dám ngang nhiên bắt cóc nữ nhi của đại tướng quân, nàng còn là đương triều thái tử phi tương lai nữa chứ. Dù rằng ta chẳng quan tâm yêu thích gì nàng nhưng kẻ dám bắt cóc hôn thê của ta thì cũng coi như phạm vào ta. Tên nào to gan cùng mình không nể mặt đại thái tử ta đây vậy?

–        Huyền Băng Cung.

Tiết lộ này thu hút sự chú ý của ta ngay lập tức. Huyền Băng Cung từ khi nào lại có thù với Chiêu Văn gia tộc vậy? Đại tướng quân có ân oán giang hồ với họ ư? Hay họ nhắm vào ta, Bạch Hoàng Các của ta và Huyền Băng Cung không phải đối tác nhưng cũng chẳng phải bằng hữu. Không đúng, mối liên hệ giữa ta và Bạch Hoàng Các là bí mật, thêm nữa nếu họ nhắm vào ta thì họ đã liên lạc với ta từ lâu rồi.

–        Tại sao?

–        Thần cũng không biết.

–        Không?

–        Vâng. Huyền Băng cung chủ gửi tới một bức thư nói sẽ đảm bảo an toàn cho nữ nhi rồi không còn liên lạc gì nữa.

Phi Bách Chiến nhúng tay vào thì không phải chuyện nhỏ rồi. Chuyện này là sao đây? Báo cáo nói nàng ta chỉ là một nữ nhân bình thường có điểm nào thu hút sự chú ý của Huyền Băng cung chủ chứ? Nàng ta đúng là sao hung tinh, chẳng thấy mang lại cho ai cái gì tốt cả. Chưa thành thê tử của ta đã thấy rắc rối chạy tới tay ta cần giải quyết rồi.

Ta đưa ánh mắt lơ đãng suy nghĩ giải pháp để giải quyết vấn đề này. Một bức họa cuộn lại trên bàn thu hút sự chú ý của ta. Một cách tò mò ta gỡ bức họa đó ra, gỡ được một nửa tay ta bất động giữa chừng. Một gương mặt nữ nhân, người khiến ta và hoàng đệ vật lộn ngày đêm tìm kiếm điên cuồng. Bức họa vẽ nàng sao lại xuất hiện ở đây? Nàng là ai vậy?

–        Bức họa của muội muội, thần vẽ để đưa cho người ta nhận dạng tìm kiếm giùm tung tích.

Một câu “bức họa của muội muội” của hắn lọt vào tai gây cho ta một loạt suy nghĩ, cảm xúc dồn dập. Muội muội của hắn là nàng, vậy nàng là Như Ý, nàng là hôn thê của ta. Nàng thủy chung đã là của ta lâu rồi mà ta không hề biết, vô phương hướng tìm kiếm điên dại nhưng không biết thông tin về nàng nên tìm ở đây. Nàng… ta gần như tối tăm hết mặt mũi, tim bỗng dưng đập liên hồi, lo lắng… Nàng đang ở hoàn cảnh nguy hiểm. Không được, phải tìm nàng cho bằng được, mang nàng về bên ta ngay.

 

 

 

Chương 12: Thánh nữ có một không hai.

Sau gần một tháng trở thành Huyền Băng Thánh nữ ta bắt đầu mê tít cái vị trí nhiều lợi lộc này. Các vị đang thắc mắc lý do gì khiến ta từ một kẻ bị ép buộc hoặc gia nhập tổ chức trở thành Thánh nữ hoặc là tiếp tục một lần nữa lên đường đi thăm hỏi sức khỏe Diêm Vương sếp lớn, bỗng dưng quay ngoắt trở nên yêu thích nó chứ gì? Thế gian này chỉ có một thứ khiến ta nể mặt, cung kính, biểu lộ tình thương một cách nồng nhiệt nhất thôi. Cái thứ có thể khiến ta trở mặt với kẻ thù tay bắt mặt mừng với hắn thật lòng thật dạ nếu hắn dâng lên cho ta một khoản kếch xù. Đoán ra chưa? Dễ lắm mà, ta dám cược các vị cũng khoái nó không kém gì ta. Cái gì hen? E hèm , “mơ nì” đó, em “mơ nì” yêu dấu đó mà, tiền,… tiền, và tiền, he he.

Ta chẳng biết là cái số ta nó đã tới hồi sung sướng “ngồi mát ăn bát vàng” hay là “hưởng sái” Như Ý tiền nhiệm, chứ từ lúc ta trở thành tứ tiểu thư đến giờ tiền đổ vào túi ta cứ gọi là ào ào nước chảy. Chẳng bù cho cái thời ta còn phải đi làm công ăn lương còm cõi cái thuở chưa xa lắm kia, ta bây giờ đi ra đường hất cái mặt lên “chảnh” dù mặt có song song với trời cũng chẳng ai dám có ý kiến. Ta bây giờ oai lắm cơ, tại cái tổ chức hùng mạnh có hơn 20 triệu môn đồ rải rác toàn bộ 15 nước trong cái khu vực này ta có vị trí đứng thứ hai. Vị trí thứ nhất cái tên Phi mỗ tự xưng đó không chịu dâng cho ta. Các vị thấy được tầm cao của ta không, he he, để ta giới thiệu sơ lược cho nghe nè. Sau khi đọc gần hết cái thư viện trong Chiêu Văn phủ lúc ta chưa bị bắt cóc á, cộng thêm ta lục tung cái thư viện của Huyền Băng Cung ta đã tổng hợp được những điều tinh túy và thâm thúy sau.

Trước tiên là cái khu vực không biết tên chi này có 15 nước, nhiều hơn Hiệp hội các nước Đông Nam Á của chúng ta đến 4 nước lận đấy. Dân số thì có hơn 300 triệu người, ta tự làm phép tính cộng đó, chứ tại cái xứ này ta chưa thấy quyển sách nào viết bài tổng hợp phân tích tình hình cả khu vực , ta rảnh mà, dân số ít hơn ASEAN chúng ta gần một nửa. Giải thích lý do là tỷ lệ sinh sản còn thấp nên người còn ít (ack ack). Trong 15 quốc gia thì Đại Nam Quốc mạnh nhất, dân số hơn 40 triệu, các nước khác chạy lạch bạch ráng nâng cao tỷ lệ sinh đẻ lên mãi cũng chỉ có Kim Quốc và Ngọc Quốc đuổi gần kịp được đến con số 30 triệu người. 12 tiểu quốc khác thì sức mạnh cũng to nhỏ khác nhau tính bình quân mỗi nước được khoảng 10 triệu người, tính bình quân nhá không phải nước nào cũng 10 triệu đâu. Có nước Phi Quốc nhỏ nhất dân số được gần 5 triệu người, xêm xêm với Tân Ba Gia của ASEAN ( Singapore đó mà). Ta chẳng hiểu cái quốc gia bé tẹo đó làm thế nào mà tồn tại được ở cái xứ này nữa, nhỏ bé thế lẽ ra phải bị đè bẹp chết dí bởi mấy nước khác từ lâu rồi mới đúng chứ. Thời này độc lập chủ quyền chưa được rạch ròi mà, nước nhỏ dễ bị ăn hiếp lắm.

Ta nói dông dài vậy làm chi nãy giờ vậy? Các vị cứ bình tĩnh đứng có nóng, ta chỉ là đọc diễn văn khai mạc quảng cáo cho cái ta ý trọng điểm chuẩn bị đề cập thôi. Bây giờ vào vấn đề chính nè, ta ở Huyền Băng Cung làm sếp lớn đứng trên đầu hơn 20 triệu người. Thấy tầm quan trọng của ta chưa, 20 triệu người đó “đội ta lên đầu” mà cung kính, ta không tự hào sao được. Con số 20 triệu nói lớn không lớn nói nhỏ cũng không phải, ta bất quá so với quân vương của 12 nước tiểu quốc kia chẳng phải là khí thế áp đảo “ăn đứt đuôi con nòng nọc” rồi còn gì. Hơn nữa người của ta là ở nước nào cũng có chứ không phải chỉ là lãnh đạo của mỗi người dân trong nước như mấy tên vua kia. Dưới danh nghĩa là người của họ nhưng cũng đồng thời là người của ta, các vị vua cao quý kia chẳng hề biết con dân của mình trên đầu thờ hai chủ nhân, hơ hơ, họ bị ta thọc gậy bánh xe mà vẫn bình chân như vại ăn trên ngồi chốc hưởng phước trong cung đình. Khoái thật đó.

Vậy thì đã có gì mà vui mừng chứ, các vị đang vênh mặt lên nói kháy ta mơ hão phải không? Cứ “từ từ khoai sẽ nhừ” mà, ta là đã nói xong đâu. Ta xưa nay là người thực tế cái địa vị Thánh nữ đó trên lý thuyết biến ta từ một cô gái bình thường thoắt một cái thăng lên trên đầu người ta. Nói là nói vậy cho oai chứ mọi thứ mới chỉ là trên lý thuyết thôi, ta có 20 triệu môn đồ dưới trướng thì sao? Chưa thấy vật chất lợi lộc đâu cả, họ làm việc của họ, ta vẫn thủy chung làm việc ăn ngủ phè phỡn của ta, chưa thấy có mối liên hệ tình cảm nào. Thế thì đây, ta liệt kê cơ bản vài món lợi nhỏ mà ta tâm đắc nhất ta gom góp được gần đây nha.

Ngày thứ nhất làm Thánh nữ mệt bã người chỉ có chúc phúc người ta với nghe người ta tung hô, không thú vị, gạt qua một bên. Ngày thứ hai, trời cũng còn tờ mờ gà mới gáy sáng lần thứ 3, ta lại bị lôi dậy. Khởi đầu ngày mới sớm một cách phi thường có sự trợ giúp của cái tên… e hèm, nhắc đến là tức, là cái tên Phi mỗ tự xưng kia phá đám ta, thôi chuyện này để sau ta đề cập tiếp. Ta mắt nhắm mắt mở, chân thấp chân cao, bước ngắn bước dài, lảo đảo, liêu xiêu lê lết cái thân từ phòng đến đại sảnh mà té lên té xuống đến mấy lần. Vừa ló cái mặt vào đã thấy một đám người trang phục trắng xóa ngồi chờ sẵn dọa ta hết hồn. Biểu diễn thời trang sớm mai cho ta xem hả, nghi lễ đón tiếp tân Thánh nữ nữa sao?

–        Chúng thuộc hạ xin ra mắt Cung chủ và Thánh nữ, chúc Cung chủ và Thánh nữ vạn an.

–        Đa tạ, các vị ngồi đi.

–        Đa tạ, chúc các vị ngày mới tốt lành.

Tên cung chủ mời họ ngồi nhưng cái đám người trắng xóa này vẫn chưa dám nhúc nhích gì. Ta thấy hắn tiến lên hướng về cái ghế trên cao đặt giữa hàng cũng tiến bước theo. Hắn ngồi xuống thì ta cũng an tọa bên cạnh.

–        Thánh nữ, xin giới thiệu với nàng, các vị ngồi đây đều nằm trong hoặc là đại diện cho 15 vị của Hội đồng trưởng lão Huyền Băng Cung.

Ta cười gật gật đầu với bọn họ. Thế thôi, biết gì đâu mà nói, ta nghiêm túc thực hiện tôn chỉ “im lặng là vàng”. Trưởng lão à, nói vậy chứ ta chẳng thấy tên nào xứng đáng để lên chức lão cả. Nam nữ đều có, 7 nữ 8 nam, quyền lực coi bộ cũng có phân quyền khá đồng đều. Trưởng lão, nghe thôi cũng biết toàn lãnh đạo cả. Con số 15 chắc đại diện 15 phân hội của 15 nước đó mà. Tập trung nhanh thật, ta mới nhậm chức có ngày thứ hai mà họ đã tề tựu đông đủ rồi, ta càng ngày càng nể nhân lực và cách làm việc của tổ chức này.

Sau màn chào hỏi trao đổi ban đầu là đến cái màn phát triển tình cảm lên tầm cao mới. Ta bây giờ nghĩ lại vẫn còn cười được. Tiền không đấy, không vui có mà bị hâm, ấm đầu. 15 người thì có 15 hộp quà, ta lúc đó tiếc hùi hụi sao mà họ có mỗi 15 vị trưởng lão nhỉ. Nếu là con số 100 hay thậm chí 1000 người có phải tốt hơn không? Mấy vị này có vẻ cũng muốn “lòe” nhau nên chẳng có vị nào dâng quà vớ vẩn cả. Hẳn là sợ bị mất mặt với các vị trưởng lão khác đó mà, thế nên ta chỉ có lợi nhất hờ hờ.

Sau khi hốt hàng về ta giấu biệt luôn không chia chác gì sất khiến cái tên Phi mỗ kia cứ nhìn ta mờ ám. Hắn muốn giành với ta hay sao, keo vừa vừa thôi chứ. Hắn khi xưa lên chức cung chủ chẳng phải cũng gom góp cả kho tàng cho mình rồi, giờ còn mon men với ta.

–        Cung chủ, chẳng hay ngài không có quà cho ta sao?

–        Quà gì?

Ây, cái tên này lại còn dám hỏi thế. Hắn không thấy người ta ai cũng “biết điều” hành động phải phép với ta ư? Hắn dù gì cũng là sếp lớn mà, giàu xụ thế kia sao cứ muốn giả khờ với ta.

–        Quà mừng cho ta gia nhập tổ chức.

–        Phi mỗ tặng nàng ngọc quý rồi còn gì.

–        Ngọc đó vốn dĩ là phải tặng thì ta mới đủ tư cách làm Thánh nữ. Ngài vì muốn mời ta nên dâng nó lên là phải đạo rồi.

–        Vậy Phi mỗ tặng nàng quần áo rất đẹp rồi.

–        Ôi, cung chủ ngài đùa sao? Quần áo đó vốn dĩ là đưa cho ta mặc thì mới đủ tư cách đứng chúc phúc các môn đồ. Ngài vì muốn ta đứng ở đó mới đưa nó cho ta mặc.

–        Vậy là Phi mỗ thiếu nàng quà chào mừng rồi.

Đấy, chính là cái câu nói ta đợi cả nửa ngày hắn mới thông minh mà phun ra. Hắn là sếp lớn nhất nha, ta đây là người mới, vì mạng nhỏ bị uy hiếp mới hạ cố xuống làm đồng chí với hắn, thế mà hắn không biết điều chi cả? Lễ lạt cơ bản có đi có lại hắn đẹp trai thế mà lại không hiểu?

–        Chính xác.

–        Thế thì xin hỏi Thánh nữ, ta phải tặng nàng cái gì bây giờ?

Chết ngươi rồi, Phi mỗ tự xưng ơi. Ngươi đã hỏi lẽ nào ta lại tiếc câu trả lời. Đại tiểu thư ta cái gì cũng cân đo đong đếm cẩn thận đề phòng việc mình bị lỗ nhưng ta đây là rất hào phóng làm cố vấn trong những việc tương tự thế này. Nhớ khi xưa, mỗi lần em trai cục cưng của ta “bí lù” trong việc chọn quà cho “ẻm” của nó toàn ta một tay cố vấn có tính tiền phí cả. Tính cách ta nó rạch ròi, tình cảm có thể lai láng nhưng tình cảm là tình cảm còn tiền bạc là tiền bạc. Hai vấn đề này cứ phải phân tách riêng ra, không nó lẫn lộn cả lên thì không tốt.

Ta nhớ năm xưa có nhỏ bạn học than vãn kể chuyện bạn trai của nàng chẳng biết tâm lý phụ nữ là gì vừa bị nàng “cài số de”. Ta hỏi nàng vì cớ làm sao lại hành động một cách “cạn tình ráo máng” thế. Nàng ta ỉ ôi than thở rằng hắn hỏi thẳng mặt nàng muốn quà sinh nhật là gì để hắn mua tặng. Nàng bù lu bù loa lên ở đâu lại có kiểu con trai chán thế, hỏi thế thì ai dám nói, nàng ngại mà với lại hỏi thế thì còn gì bất ngờ nữa chứ. Tặng quà phải có yếu tố bất ngờ mới thú vị chứ. Nói thật ta hiểu chuyện đó, tặng quà là cả một nghệ thuật chứ không phải chuyện đùa. Nhưng mà ta thèm rỏ dãi cũng chưa được đứng vào cái vị trí của nhỏ bao giờ. Những tên bạn trai ta từng hẹn hò à, chẳng có nổi một tên dám hỏi ta câu đó. Mấy tên đó hình như có giác quan thứ 6 cảnh giác họ đừng hỏi ta “câu hỏi tự sát” đó thì phải. Với Chiêu Văn Như Ý ta ấy à, ta không để ý tiểu tiết cho lắm, quà cáp thì chỉ cần chú trọng vào phần giá trị thôi. Ai tặng quà cho ta thì cứ bỏ hết mấy cái yếu tố “râu ria” vướng víu mà mọi người khác hay quan tâm đi. Ta từng tua đi tua lại trong não cái cảnh tượng một ngày đẹp trời nào đó tự dưng có tên ngố nào hỏi ta câu hỏi “ Như Ý muốn quà gì ta sẽ mua tặng nàng”, tim ta chắc sẽ run rẩy lên vì hào hứng quá.

–        Phi cung chủ khách khí rồi. Ta chỉ là gợi ý chơi thôi nhưng cung chủ đây rộng rãi, hào phóng ta “cung kính chi bằng phụng mệnh”.

–        Thánh nữ cứ thoải mái đề xuất, nếu là thứ Phi mỗ có thể đáp ứng sẽ dâng nó hai tay cho nàng.

Ha ha, ta thật sự là muốn nhảy múa, hò hét quá để biểu lộ cảm xúc dâng trào từ đáy con tim nhỏ bé của mình. Ta hạnh phúc quá, há há, tiền ơi là tiền, tiền đang từ từ tiến về phía ta như một đoàn quân hùng hậu, hoành tráng ( Chiqu sắp sặc chết vì nữ chính rùi). Từ cái thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ ta chưa gặp người nào đối xử với ta tốt như vậy. Ôi Phi mỗ ca ca đẹp trai, tuấn tú của ta ( khiếp xem nàng ta thay đổi thái độ kìa).

–        Phi ca ca dễ thương, yêu quý nhất nhất trên đời. Ta yêu huynh quá đi mất, ta muốn kim cương khoảng vài chục viên cỡ 20 carat là được rồi.

Uy, nhìn hắn ngu ngơ như vậy chắc đang tiếc của. Cho chết ai bảo dám mạnh miệng hỏi ta “câu hỏi tự sát”. Vài chục viên nhiều quá chăng, chắc là thế nhìn hắn run hết cả người thế kia. Ta chỉ là đang học theo Tôn Ngộ Không đi xin thuốc cải tử hồi sinh của Thái thượng lão quân thôi. Xin vài chục viên hắn không có thì ta hạ xuống khoảng vài viên cũng tạm thời đủ sài rồi.

–        Kim cương là cái gì?

–        Kim cương là kim cương. Sao rốt cuộc huynh có cho ta không? Vài chục viên không có thì vài viên cũng được.

Ta thấy hắn vẫn nhìn ta khó hiểu thì đơ hết người. Vài viên cũng tiếc sao, thế mà dám nói cái gì có thể đáp ứng sẽ dâng cho ta hai tay. Dâng cái mặt mo của hắn à, phí lời ta hai chữ  Phi ca ca ngọt xớt. Uổng quá, uổng quá.

–        Phi mỗ có ngọc lục bảo, hồng ngọc, hoàng ngọc và mấy thứ đá quý đại loại thế nhưng không có kim cương.

–        Vậy hả? Vậy mấy thứ đó cũng được, ta lấy hết, mỗi thứ khoảng chục viên thôi.

–        Được. Thế còn kim cương là cái thứ gì?

Hình tượng của hắn khi nãy vừa vụt tắt đã kịp thời bùng cháy trở lại vì một chữ “được” đó. Ha ha, Ngọc lục bảo nói vậy chứ rất quý hiếm nha, lại là màu xanh lục ta thích. Ta trước giờ thích lắm nhưng chẳng có tiền mua, cái thứ này được mệnh danh là nữ hoàng của các loại ngọc mà. Em trai cục cưng của ta đồn người mang ngọc này sẽ giúp tăng cường thị lực, giúp mài sắc trí tuệ. Mang ngọc này trong người đi đường dài có thể giúp chủ nhân đuổi tà nữa. Ta không biết điều đó có thật không nhưng ta biết chắc nó khá mắc tiền. Ta đem vài chục viên đi bán cũng kiếm được không ít hờ hờ.

–        Không lấy kim cương nữa đá quý ta cũng không chê đâu. Ta quên mất ở đây chắc thứ đó chưa tìm ra.

–        Thánh nữ muốn nhiều đá quý như vậy làm gì?

–        Bán lấy tiền chứ làm gì, cung chủ hỏi lạ nha?

–        Bán?

Hắn nhướng mày nghi ngờ. Hắn tưởng ta lấy về làm phép sao?

–        Lấy tiền.

–        Thánh nữ rốt cuộc là muốn tiền?

Thêm một câu hỏi kém trí tuệ.

–        Ôi cung chủ yêu dấu của ta, chẳng lẽ ngài ra ngoài đường lại không sài tiền, ta đương nhiên muốn tiền rồi, có ai lại không muốn tiền đâu.

Ta đạt được mục đích thì hí hửng bỏ đi một mạch. Ta sợ mất công hắn đổi ý, đi nhanh trước khi ý đồ của hắn kịp manh động. Cái vẻ mặt cười hơi đểu cáng kia không phải là hắn đang định nuốt lời sao? Tên Phi mỗ tự xưng này không tin tưởng được. Ta trong thời gian lưu trú ráng hốt được bao nhiêu thì lo mà hốt cho lẹ, ta biết thừa Thánh nữ phải làm nhiều việc lắm. Đợi vài hôm nữa là ta sẽ được ra khỏi đây đi thi hành nhiệm vụ, ha ha khi đó ta chơi trò chơi mất tích. Ai khờ mà ở lại cho hắn sai bảo chớ, 20 triệu môn đồ trên lý thuyết chưa đủ sức hấp dẫn giữ chân đại tiểu thư ta.

Một kẻ đi phía trước cười gian xảo, một tên đứng nhìn theo khờ khạo như vừa bị trúng tà. Hắn đang tự hỏi mình có nên chăng nhanh chóng phong tỏa hết đồ quý giá đi trước khi bị nàng Thánh nữ này đem bán hết.

 

 

 

 

Chương 13: Cái giá phải trả của Thánh nữ.

Trong phòng ta, ta ngồi hắn cũng ngồi phía đối diện. Ta ăn, hắn ngồi nhìn. Chẳng phải ta tiếc của không mời mà là nhìn cái mặt hắn ta bực bội quá nên ta cố tình quên luôn cái quy tắc lịch sự đơn giản cơ bản.

–        Cung chủ à, sáng sớm rảnh rỗi quá ha.

–        Cũng rảnh rỗi.

–        Ta cứ tưởng ngài làm cung chủ một cái tổ chức to lớn phải bận rộn trăm nghìn công việc chứ?

–        Nàng là Thánh nữ một tổ chức cũng chả nhỏ nhắn gì nhưng coi bộ cũng rảnh rỗi nhàn tản không thua kém gì Phi mỗ.

Nàng giận ta nên chẳng để ta yên, miệng vừa ăn vừa lo nói móc ta. Chuyện cũng chẳng to tát gì nhìn từ góc độ của ta. Tất cả cũng tại vì cả một tuần nay sáng nào ta cũng đến đánh thức nàng dậy. Ta thích nhìn vẻ mặt nàng lúc còn nửa tỉnh nửa mê đó đến nỗi nghiện luôn cái công việc không nên nằm trong danh sách của ta này. Ta cũng muốn để cho nàng ngủ dậy trễ một chút nhưng “một chút” của ta với “một chút” của nàng không giống nhau. Các môn đồ từ nơi xa đang cử đại diện đến ra mắt, họ lặn lội từ xa đến mà nàng thì lăn ra ngủ không chịu đón tiếp nếu tin tức lọt ra ngoài có phải là phá vỡ hết thanh danh không. Nàng mới nhậm chức không đến thăm hỏi họ đã là không nể mặt ai rồi nếu còn làm biếng thì còn đâu cái uy của Thánh nữ nữa.

–        Ta cũng bận rộn lắm chứ, ai nói với cung chủ là ta rảnh rỗi.

–        Thánh nữ bận cái gì sao Phi mỗ không biết vậy?

–        Ngài không biết thật sao?

Nàng nhíu mày dằn mạnh chén cơm xuống bàn vang lên cái cạch sau đó lườm nguýt ta với ánh mắt tóe lửa.

–        Ngài không biết thì thôi vậy.

Nàng giỏi nhất làm ta mất hứng, ta cứ tưởng nàng chuẩn bị biện hộ cho mình chứ. Tư thế hừng hực khí thế ban nãy rõ ràng là muốn phun lửa đốt cháy ta ra tro rồi đem tro bón cây cho hả dạ. Thế nhưng khi lời nói thốt ra khỏi miệng lại nhẹ như không sau đó tiếp tục quay lại “chiến đấu” với chén cơm và mâm đồ ăn. Ừm, thôi thì ta không hấp dẫn nàng bằng đồ ăn, chấp nhận vậy ( ack ack hóa ra chàng đang muốn nghe chửi).

–        Phi mỗ có điều phải nói cho Thánh nữ biết, nàng phải chú ý nghe đấy. Rất quan trọng, này…. nàng nghe ta nói không đó?

Ta nhấn mạnh tầm quan trọng khi nàng cứ cắm cúi hết gắp cá rồi gắp rau, đảo đũa khua muỗng chẳng để tâm lời của ta. Điều ta sắp nói thật sự sẽ không dễ dàng gì cho nàng chấp nhận.

–        Giờ nào việc nấy, ta đang bận ăn, cung chủ không thấy sao?

–        Thế khi nãy Thánh nữ vừa ăn vừa nói móc ta sao không thấy tuân thủ nguyên tắc giờ nào việc nấy.

–        Khi nãy là giờ nói móc còn bây giờ là giờ ăn cơm.

–        Thánh nữ ăn hết sạch sành sanh rồi còn gì nữa đâu. Ta gọi người mang thêm đồ ăn cho nàng.

–        Không, ta no rồi, cung chủ muốn nói gì, ta xin rửa tai lắng nghe đây.

Hắn tưởng ta là heo nái chắc, ta ăn nhiều như thế rồi làm sao còn ăn nổi nữa. Sáng nào cũng tới phá đám ta, ngày mới bắt đầu cứ nhìn thấy cái bản mặt của hắn là ta tức không chịu được. Xưa nay ta cứ tưởng trai đẹp với lại có tiền thì ta sẽ khó mà ghét họ chứ, thế mà bây giờ suy nghĩ đó đang bị lung lay. Cái tên này siêu cấp đẹp trai lại còn siêu hào phóng, từ bữa giờ ta từ trên người hắn bòn rút được cả đống của cải. Cảm tình tốt dâng lên cứ gọi là ngùn ngụt như núi lửa phun trào nhưng cứ sáng sớm hắn vào đánh thức ta thì bao cảm tình bay biến mất tiêu.

–        Phi mỗ tin mấy ngày này Thánh nữ đã tìm hiểu hết về Huyền Băng Cung.

–        Ta nghĩ thế.

–        Phi mỗ có chuyện tối mật hơn nàng chưa biết.

–        Mời ngài tiết lộ.

Ta nhìn gương mặt bỗng dưng sáng ngời lên vẻ chờ đợi của nàng mà bỗng thấy những lời ta sắp nói phũ phàng quá. Nàng chỉ là một nữ nhân 16 tuổi, một thiếu nữ đương tuổi xuân mơ mộng, nàng sẽ phản ứng với cái tin tức kinh hoàng này ra sao? Ta thật lo ngại.

–        Cung chủ ca ca, huynh nói đi chứ.

Ta đoán hắn sắp tiết lộ cho ta Huyền Băng Cung có kho báu chưa khai quật, chuyện tối mật mà. Trên đời này thì có cái gì tối mật hơn một kho tàng ẩn giấu trong lòng đất mà chỉ những sếp lớn cấp cao mới biết chứ. Hắn vì lý do gì lại ngập ngừng ngần ngại thế, sợ khi ta biết được sẽ lẻn đi khai quật một mình sao? Tên này ghê ghớm thật, đa nghi quá đi mất. Dù ta công nhận hắn đa nghi cũng đúng, tiền mà ai lại không tham. Hắn có nhã ý nói cho ta biết nơi cất giấu coi như nể mặt ta lắm rồi. Nói nhanh đi đẹp trai siêu cấp ca ca, ta hứa với lòng, khi ta biết rồi sẽ chỉ len lén vào đó khoắng một mẻ thôi, đảm bảo vẫn để rơi rớt lại cho huynh vài phần.

–        Thánh nữ là vị trí tối cao, quyền lực đại diện cho sự thánh thiện, trong trắng.

–        Ta biết rồi. Sao nữa?

Ôi dào, ta biết Thánh nữ là từ ngữ đại biểu cho cái gì mà, đâu cần nâng cao giá trị của ta dữ vậy. Tâng bốc ta lên mây thế để ta thấy ngại với lương tâm mà không len lén đi trộm của cải sao? Hắn định một mình nuốt cả chứ gì, ăn hết cái rồi cũng phải cho ta húp chút nước chứ, đúng không? Hắn có nhiệm vụ phải chia sẻ tài vật cho ta, còn ta có sứ mạng là phải nhận bằng hết (ở đâu ra cái lý luận hoang đường vậy trời).

–        Chỉ cần vẫn là Thánh nữ của Huyền Băng Cung ngày nào thì nàng tuyệt đối phải giữ thân như ngọc đến ngày đó.

–        Ây, rồi sao nữa?

Nàng phản ứng không như ta dự đoán, lẽ ra phải hét lên om sòm ta đang phá hư chuyện tốt của nàng mới đúng chứ. Nàng đang là hôn thê của thái tử Đại Nam Quốc, vị trí của nàng là niềm mong mỏi của biết bao nữ nhân. Ta bảo nàng thủ tiết “giữ thân như ngọc” là gián tiếp nói nàng không thể tiếp tục cuộc hôn sự đó nữa, sao nàng vẫn “bình chân như vại” vậy?

–        Nếu nàng phạm phải lỗi này…

–        Thì sao?

–        Chết ngay tức khắc.

–        Ây da, phải không vậy?

Tên Phi mỗ kia nói thật hay đùa vậy? Thời buổi tự do dân chủ…. à không phải, thời buổi chưa được tự do này sao con người thích làm khó con người quá. Vấn đề cá nhân riêng tư thế mà cũng cấm đoán, chèn ép người ta mà coi được ư? Đồng chí với nhau mà sao chẳng nể tình gì hết trơn. Muốn thu phục nhân tâm thì phải giúp họ đạt được thỏa nguyện cá nhân đã chứ, có như thế họ mới thật lòng toàn tâm toàn ý đóng góp cho tập thể được. Ta chúa ghét bị áp đặt nha.

–        Nếu ta không tuân thủ thì sao?

–        Phi mỗ nói rồi nàng sẽ chết ngay tức khắc.

–        Cung chủ sẽ thủ tiêu ta.

–        Không, nàng là Thánh nữ của Huyền Băng Cung, chỉ cần là người trong tổ chức thì không một ai có đủ thẩm quyền làm hại đến một sợi tóc của nàng.

–        Vậy thì ngài lấy cái gì để áp chế ta đây?

Ta không cần áp chế nàng, ta cũng không muốn áp chế nàng. Đó là cái giá nàng phải trả khi trở thành chủ nhân của Lục Bạch Vô Độc Ngọc. Nàng chỉ cần động tâm thì tính mạng sẽ nguy hiểm, Thánh nữ suốt đời không thể có cảm tình nam nữ với ai. Nếu nàng đem lòng yêu một nam nhân ngay tức khắc sức mạnh tỏa ra từ Tiên ngọc sẽ ngăn cản nàng, nàng sẽ đau đớn sống không bằng chết. Nếu nàng trao thân cho kẻ khác, giây phút nàng mất đi trinh tiết sẽ là thời khắc tử mạng của nàng. Ngọc quý đã nhận chủ nhân thì tác dụng cản trở động tâm lên chủ nhân sẽ không rời bỏ cho đến khi người đó rời khỏi cõi đời. Khi nàng không mang ngọc trên người tác dụng giải độc không phát huy nhưng tác dụng cản trở động tâm thì không bị vô hiệu.

–        Phi mỗ không áp chế nàng. Nàng không được yêu ai, tuyệt đối không thể trừ phi nàng muốn chết. Nàng càng tuyệt đối không được phát sinh quan hệ nam nữ, chuyện đó cũng dẫn tới con đường tử.

–        Trời, chuyện này cũng quản ta nữa sao?

–        Thánh nữ đọc sách viết về 8 Thánh nữ cùa chúng ta rồi chứ. Nàng thấy có điểm nào kỳ lạ không?

–        Nhiều.

–        Thánh nữ để ý đến điểm nào?

Ta lục lọi trí nhớ, xem nào 8 vị Thánh nữ này đều là người trong tổ chức trước khi trở thành chủ nhân của Lục Bạch Vô Độc Ngọc. Các nàng sau khi trở thành Thánh nữ đều đóng góp không nhỏ cho tổ chức, người nào cũng được tôn thờ, kính trọng một cách không thể tin. Ta khi đọc còn thấy ngờ ngợ, tự hỏi sao lại có người có được cái quyền lực ma quỷ này cơ chứ, ta không tin tưởng lắm. Có điều sau một thời gian tự kiểm chứng ta nhận thấy sách viết nói không sai, các môn đồ khi xuất hiện trước mặt ta đều mặc nhiên thừa nhận ta là chủ nhân của họ. Không kẻ nào bình phẩm hỏi han một câu đến nhân cách, gia thế của ta như thế nào, có xứng hay không với cái vị trí “lãnh đạo tâm linh” của họ. Tất cả tin tưởng tuyệt đối vào sự lựa chọn của Tiên ngọc, báu vật chi bảo từ thời lập môn của họ. Chỉ là hai mảnh ngọc nhưng lại có quyền năng vô biên.

Tám vị Thánh nữ này suốt đời cống hiến cho sự nghiệp chung, ta không thấy đề cập đến chuyện gia đình hay xì căng đan tình ái gì gì giữa Cung chủ này với Thánh nữ kia hay chuyện tình yêu nhăng nhít đại loại thế của các nàng. Khi đó còn tưởng tác giả viết sách tôn trọng sự riêng tư của chủ nhân nên không “múa viết vảy cọ tô tranh”. Ai mà ngờ là bị cấm đoán chứ. Tội nghiệp quá, mà sao họ hiền quá nhỉ, chuyện này cấm thế nào được tình cảm mà. Ta mà yêu ai thì có trời cũng cản không được chứ đừng nói mấy người này. Dù rằng ta nghĩ mình ngoài tiền ra cũng chẳng yêu nổi ai he he.

–        Ta thấy tất cả các nàng đều độc thân đến tận ngày tạ thế. Thánh nữ đời thứ 3 và đời thứ 6 từ trần hơi bị trẻ thì phải.

–        Đúng. Các nàng yêu nam nhân sau khi trở thành Thánh nữ.

–        Hả, rồi bị các người thủ tiêu vì làm ô danh mặt mũi địa vị Thánh nữ tôn kính phải không? Ta nói thật với ngài, cung chủ đáng kính của ta các ngài làm ơn mở rộng đầu óc cho nó có tầm nhìn thông thoáng một tý không tốt sao? Tình cảm làm sao mà nắm bắt được, con người mà có trái tim mà không cho người ta yêu, chẳng bằng đói mà không cho ăn cơm. Tâm hồn cũng cần phải ăn uống chứ.

Hửm, ta nói thế rất đúng mà, hắn bất đồng ý kiến với ta ư? Cũng đúng nhìn hắn là biết lạc hậu, lỗi thời, đang ở trong tình trạng cần cải tạo nghiêm trọng rồi.

–        Không được.

–        Này có cần phải làm khó nhau thế không?

–        Phi mỗ không làm khó nhưng nếu Thánh nữ có tư tưởng đó thì lo rằng mạng nàng không còn kéo dài được thêm bao lâu nữa đâu.

–        Sao kỳ vậy, ta có tư tưởng khác với ngài thôi mà ngài định ép chết ta sao? Nhân từ chút đi để phước đức cho con cháu.

–        Phi mỗ không thể làm gì được trong trường hợp này, trong sách không đề cập nhưng sự thật là Thánh nữ đời thứ 3 và đời thứ 6 là bị Tiên ngọc rút kiệt sinh lực mà chết. Các nàng yêu nam nhân nên phải chịu hậu quả.

Trời ạ, Lục Bạch ngọc này còn có cái công dụng kinh khiếp như thế nữa sao? Không hổ danh là bảo vật nha.

–        Nghĩa là Tiên ngọc sẽ tự động gây ra tác động xấu dần dần lên chủ nhân giết chết họ.

–        Đúng. Nói chi tiết là sẽ khiến nữ chủ nhân đau đớn đến mức đột tử mà chết.

–        Thảm chưa.

Ta thực hiện vài giây mặc niệm cho các nàng trong tâm tưởng. Trẻ tuổi nông cạn vì một tên nam nhân mà chết thật không đáng. Chiêu Văn Như Ý ta chỉ chấp nhận bỏ mạng vì… vì… chả vì cái gì hết. Ta hiện tại ở nơi này chả có ai hay cái thứ gì khiến ta tình nguyện hy sinh bản thân mình.

–        Sao các nàng không từ bỏ địa vị Thánh nữ, à không được rồi …

Ta dừng lại giữa câu nói, gật gù. Tên Phi mỗ tự xưng kia góp phần biện giải thêm.

–        Ngọc quý đã nhận chủ nhân thì sẽ không từ bỏ chỉ trừ trường hợp chủ nhân đã chết thôi.

–        Thê thảm quá, thật là khờ, hai tên nam nhân hại chết các nàng kia chắc phải đẹp trai lắm.

Ta nhìn nàng không chớp mắt. Nàng tưởng chuyện này không liên quan gì đến nàng sao? Nàng bây giờ cũng nằm trong diện nguy ngập chứ chẳng có an toàn gì đâu. Nếu không muốn nói là cực độ nguy hiểm, đạo thánh chỉ tứ hôn kia như đao kề cổ nàng. Thánh chỉ không thể kháng mà tuân theo thì còn chết nhanh hơn. Thế mà giờ này còn tâm trạng đoán già đoán non hai vị nam nhân đã thành người thiên cổ kia đẹp trai hay xấu trai.

–        Thánh nữ không có tính toán gì cho bản thân mình sao?

–        Tính cái gì, ta làm sao mà phải tính?

–        Thánh chỉ tứ hôn của nàng chứ còn cái gì nữa.

Tứ hôn, chết rồi. Ta quên mất ta đang là hôn thê của thái tử mà. Đại tướng quân phủ chắc đang ráo riết tìm tung tích của ta.

–        Tứ hôn, ây, ngài đề cập tới ta mới nhớ tới. Ngài bắt cóc ta về đây thân nhân của ta ở kinh thành biết có đối phó nổi với hoàng thượng không nữa? Ngài có tin tức gì không?

–        Có.

–        Tốt hay xấu?

–        Bình thường.

–        Nói nghe thử coi.

–        Mật báo nói Chiêu Văn tam công tử đang trên đường tới đây đón nàng về. Còn thái tử cũng đang huy động lực lượng định tới đốt nhà chúng ta.

–        Woa, tuấn tú tam ca ca đang tới à?

Nàng ta chỉ nghĩ tới vị ca ca của mình thôi à, còn vị hôn phu kia vứt đâu. Cảnh giác cao độ thật, chắc biết sợ chết rồi.

–        Nàng sau khi về đến kinh thành sẽ phải kết hôn, mà cái ngày nàng kết hôn sẽ là ngày giỗ của nàng năm sau.

–        Khổ ta quá. Coi bộ phải ở giá suốt đời rồi.

Cái giọng điệu này cũng không thảo não gì, ta thấy là nàng tiếp nhận sự việc khá hơn ta tưởng nhiều. Rất ý tứ, quả là con nhà võ tướng.

–        Kháng chỉ là bị chém đầu đó.

–        Kết hôn rồi cũng chết thôi. Ngay lúc ta bị tên thái tử manh động là mạng ta cũng đi luôn. Làm sao bây giờ nhỉ?

Trong một căn phòng có một cô nương đi qua đi lại, bóp trán rồi nhăn mặt và một chàng trai trẻ tuổi ngồi bó gối ánh mắt không ngừng chuyển động dõi theo động tác của cô gái kia. Hai người hai tâm trạng, rốt cuộc phải làm như thế nào đây?

 

 

 

 

 

 

2 comments on “[TTPRR] Chương 11+12+13

Phong rơi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s